Trạng Nguyên Tầm Thê

Chương 13



Lăng Diễn khẽ hít một hơi, như đang kìm nén điều gì.

 

“Thư sinh… vạn niệm câu diệt cũng không quá. Trong nỗi đau như xé tim, chỉ muốn báo thù cho phu nhân. Hắn muốn trút uất khí trong lòng— nhưng phun ra… lại là một ngụm m.á.u.”

 

“Trong lúc bố trí tiễu phỉ, một bằng hữu đến thăm hắn. Nói rằng khi mới đến nơi này, đã cứu một nữ t.ử.”

 

Lăng Diễn nhìn ta, khóe môi khẽ cong:

 

“Người ấy nói— nữ t.ử kia… cho hắn cảm giác rất quen thuộc. Vẽ lại chân dung nàng. Thư sinh mới biết— phu nhân của hắn chưa c.h.ế.t.

 

“Chỉ là… phu nhân của hắn rất giỏi chạy trốn. Tiễu phỉ đã khó, tìm người… còn khó hơn. Manh mối liên tục đứt đoạn. Thư sinh không thể dừng lại, sau khi tiễu phỉ, tiếp tục tuần tra. Cũng dần nhận ra— Phu nhân của hắn… là cố ý tránh hắn.”

 

“Hắn luôn chậm một bước. Không biết mình đã làm sai điều gì— khiến nàng chán ghét đến vậy. Rõ ràng trước khi hắn đi thi, nàng còn hứa… sẽ chờ hắn. Trong việc tìm người, thư sinh gần như tuyệt vọng. Cho đến khi vô tình thấy một cô nương giống nàng— Chỉ một ánh nhìn— hắn nhận ra phu nhân đã đổi khác rất nhiều. Nhưng phản ứng đầu tiên của nàng khi thấy hắn… lại là cúi đầu.”

 

Ngay từ lần đầu gặp… hắn đã nhận ra ta.

 

Ta cúi đầu:

 

“Phần sau… không cần nói nữa.”

 

“Phu nhân không muốn nhận, mà khi ấy… cũng không phải thời điểm thích hợp để nhận.”

 

“Hắn còn phải vội ra bờ sông ngăn vỡ đê. Kết quả— lại thấy phu nhân của mình… mang đồ ăn cho một nam nhân khác, đưa khăn tay cho hắn.”

 

Mấy chữ cuối— như bị hắn nghiến răng nói ra.

 

“Người khác nói họ là chủ tớ.

 

“Nhưng thư sinh từ trước đến nay không thích nghe người khác mà hiểu người. Hắn muốn tận mắt nhìn. Vì vậy dùng một cái cớ vụng về… ở lại nhà nàng. Trăm bề thử thăm, cuối cùng xác nhận… Phu nhân của hắn… từ đầu đến cuối… trong lòng không hề có hắn.”

 

Hầu kết hắn khẽ chuyển động.

 

Hắn cúi mắt nhìn ta:

 

“Phán đoán của hắn… sai rồi sao, phu nhân?”

 

25

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Ta trầm mặc hồi lâu.

 

Lăng Diễn lại nói:

 

“Thư sinh đã hạ quyết tâm— sẽ không để phu nhân của mình phải chịu thêm nửa phần khổ sở. Nhưng hắn quên mất… Phu nhân của hắn, vốn đã đủ thông tuệ, đủ kiên cường.Chỉ cần cho nàng một mảnh đất— nàng có thể tự do sinh trưởng. Nếu bị vây khốn bởi hắn… hay bởi bất kỳ ai— đều là ủy khuất cho nàng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Một lúc sau, trên đỉnh đầu vang lên một tiếng cười khẽ.

 

“Coi như ta say rượu nói vài lời điên dại. Những chuyện khác… không hỏi nữa. Ta sai người đưa nàng về, Vân nương.”

 

Ta khẽ đáp một tiếng, không quay đầu nhìn hắn.

 

Lăng Diễn đứng phía sau ta:

 

“Từ nay về sau… có thể an tâm rồi. Không ai dám hại nàng nữa. Không cần đông trốn tây tránh. Nàng cứ việc làm điều mình muốn.”

 

Ta khựng lại một chút, rồi tiếp tục bước đi.

 

Ánh nhìn kia… vẫn dừng trên lưng ta.

 

Ta hít sâu một hơi, quay đầu nói:

 

“Người mà vị phu nhân kia tránh… từ đầu đến cuối… chưa từng là thư sinh.”

 

Điều ta có thể trả lời… cũng chỉ có vậy.

 

Lăng Diễn là một vị quan tốt. Triều đình có hắn—là chuyện tốt.

 

Còn ta… chỉ là một ngọn cỏ dại. Sinh trưởng giữa trời đất—cũng là chuyện tốt.

 

Đó là… sự thấu hiểu không cần nói thành lời giữa chúng ta.

 



 

Năm ngày sau, khâm sai lên đường.

 

Bách tính đứng kín hai bên tiễn biệt.

 

Ta thất thần nhìn theo chiếc xe ngựa dần khuất.

 

Có vài lời… ta đã không nói với hắn.

 

Năm xưa giữa gió tuyết, người cùng ta dìu dắt mà đi,

 

cũng từng khiến lòng ta… rung động.

 

-HẾT-