Đứa trẻ mồ côi của tiền triều, vẫn luôn là nỗi lo lắng của hoàng thất.
Thấy cả người ta toàn là m.á.u, đôi mắt đen của ngài ấy tối sầm, bước nhanh đến bên cạnh ta, thấp giọng nói: "Nhị cô nương, cô đã biết đây là tòa phủ đệ ăn thịt người, sao còn muốn lưu lại một đêm?"
Ta tưởng rằng
Ngài ấy sẽ hỏi ta chuyện viết trên vải.
Tuy thân thể vô lực, đau đớn không chịu nổi, nhưng ta vẫn cố gắng nở nụ cười: "Thái t.ử điện hạ, ta đang đợi ngài đấy!"
Đối đãi với đồng minh chưa hợp tác, chung quy vẫn phải chân thành một chút.
Đúng là ta đang chờ Thái t.ử điện hạ.
Chỉ có điều, ta không chỉ chờ Thái t.ử điện hạ.
Nếu Thái t.ử điện hạ là một người lạnh nhạt, thì sao có thể trở thành đồng minh của ta?
Công Thượng Chiếu chịu đựng nhục nhã, gánh vác trọng trách khôi phục tiền triều.
Nhưng hắn lại thích g.i.ế.t ch.óc, tàn sát.
Đến thê t.ử kết tóc cũng có thể b.ắ.n c.h.ế.t, chứ đừng nói đến thiên hạ vạn dân.
Ta vô tình tham gia vào cuộc phân tranh thiên hạ.
Nhưng cho dù lần này ta có thoát khỏi phủ Thừa tướng, ta cũng sẽ không kết làm phu thê với hắn.
Ngày sau, Công Thượng Chiếu lên ngôi xưng đế, dân chúng lầm than, sinh linh đồ thán, ta cũng không có cách nào chỉ lo cho thân mình.
Chi bằng, lúc đó cắt đứt cơ hội lên ngôi của hắn.
Ta không để ý tới, khi Thái t.ử Văn Thừa nhìn vào khuôn mặt không còn chút m.á.u của ta, đôi mắt tối sầm lại.
Ngay cả những ngón tay giấu dưới ống tay áo cũng đang khẽ run.
"Nhị cô nương, việc gấp tòng quyền*, đắc tội!"
(*从权: Tòng quyền: (Từ cũ) ứng phó linh hoạt tuỳ theo hoàn cảnh, không cố chấp, không câu nệ.)
Ngài ấy không để ý đến vết m.á.u khắp người mà ôm lấy ta.
Bộ n.g.ự.c cứng rắn, toàn thân tản ra mùi long diên hương nhàn nhạt.
Ngài ấy đến cứu ta, cũng chỉ để lợi dụng ta để lấy tin tức về đứa trẻ mồ côi của tiền triều.
Lợi ích giao nhau có thể làm giảm bớt rất nhiều rắc rối.
Thật ra ta cũng không quen biết Thái t.ử Văn Thừa.
Kiếp trước, sau khi ta gả cho Công Thượng Chiếu được một năm, thì đích tỷ gả vào phủ Thái t.ử, trở thành Thái t.ử phi.
Phủ Thừa tướng không muốn gặp ta và Công Thượng Chiếu, cho nên ta rất ít khi trở về phủ, càng không có cơ hội gặp mặt đích tỷ và Thái t.ử Văn Thừa.
Phần lớn tin tức về ngài ấy, đều là từ miệng Tôn Thanh Việt nói ra.
Theo Tôn Thanh Việt nói, tỷ ấy và Thái t.ử Văn Thừa là phu thê nhất thể, cầm sắt hòa minh, vô cùng ân ái.
Nhưng sau đó xảy ra binh biến ở hoàng thành, tỷ ấy lại phản bội Thái t.ử Văn Thừa, có vẻ như tỷ ấy đã qua lại cùng một chỗ với Công Thượng Chiếu từ lâu.
Tỷ ấy qua lại riêng tư với Công Thượng Chiếu khi nào chứ?
Nhưng cái này cũng không còn quan trọng nữa.
Tỷ ấy sẽ sớm trở thành thê t.ử của Công Thượng Chiếu, hai người sẽ có nhiều thời gian để qua lại riêng tư tốt đẹp!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mới vừa đi được vài bước, chúng ta đã gặp Công Thượng Chiếu đang vội vã chạy tới.
Phủ Thừa tướng tối nay thật sự rất náo nhiệt nha.
Ta nhớ đêm này ở kiếp trước, Công Thượng Chiếu không đến tìm ta, mà là khóc sướt mướt đi tìm Tôn Thanh Việt.
Lúc đầu, hắn không muốn lấy ta.
Sau khi gặp Tôn Thanh Việt, hắn liền đồng ý lấy ta, còn thay đổi tính khí thất thường đối với ta, chăm sóc bảo vệ ta trước và sau khi thành thân.
Thế nhân đều nói Công Thượng Chiếu ngốc nghếch như một đứa trẻ.
Ta đã nghĩ mọi chuyện hắn làm cho ta đều xuất phát từ thật lòng.
Thật lòng đổi thật lòng, nên ta đã móc cả trái tim mình ra để đối xử với hắn.
Nhưng kết cục cũng chỉ là một trò cười mang tên t.ử tù.
Trong bóng tối, ta không nhìn thấy rõ mặt hắn.
Nhưng trên người hắn lại toát ra hơi thở nguy hiểm.
Trong lòng ta kinh sợ.
Đây không phải là toàn bộ khí thế của tên ngốc Công Thượng Chiếu kia. Chuyện sống lại có thể xảy ra với ta thì cũng có thể xảy ra với người khác.
Nhưng ban ngày, ta không thấy hắn có gì khác thường.
Tại sao bây giờ?
Khi ngước mắt lên nhìn Công Thượng Chiếu, hắn đã khôi phục lại bộ dáng ngu ngốc của mình.
Hắn chống nạnh, ngăn trước mặt Thái t.ử điện hạ, làm bộ muốn cướp ta.
"Hừ, ngươi buông tỷ tỷ ra, tỷ tỷ là của ta!"
"Tỷ tỷ là của ta, tỷ tỷ là nương t.ử của ta, ngươi buông tỷ ấy ra!"
Công Thượng Chiếu vốn không thích ta, sao bây giờ lại một lòng muốn ta?
Chẳng lẽ...
Trong lòng nghi ngờ.
Chỉ có thể tiếp tục thăm dò.
Thái t.ử Văn Thừa lùi lại phía sau hai bước, lạnh lùng nhìn về phía Công Thượng Chiếu, trầm giọng nói: "Cút ngay!"
Ăn nói mạnh mẽ.
Khí thế vốn có của người ở vị trí cao, ngay cả Công Thượng Chiếu cũng phải sửng sốt.
Ơ... thái độ này không đúng.
Thái t.ử điện hạ không quen ta, ngài ấy bất hòa với Công Thượng Chiếu khi nào chứ?
Ta liếc nhìn Công Thượng Chiếu qua khóe mắt.
Chỉ thấy trong mắt hắn hiện lên một tia u ám, sau đó lại lăn lộn dưới đất như một kẻ vô lại chơi xấu, giả vờ khóc to, hét lên: "Thái t.ử ca ca bắt nạt người khác, Thái t.ử ca ca cướp thê t.ử của ta!"
Ta ra hiệu cho Thái t.ử điện hạ thả ta xuống.
Ngài ấy liếc nhìn vết thương trên người ta, mím môi không nói gì, nhưng cũng không có ý định thả ta xuống, ngược lại sải bước vượt qua Công Thượng Chiếu rời đi.
Công Thượng Chiếu hét lớn đã thu hút rất nhiều người, trong đó bao gồm cả Thừa tướng và Tôn Thanh Việt.