Nhưng dù vậy, hoàng thất vẫn phung phí hưởng lạc như cũ, tăng thuế má, xây Dao Trì, xây Tiên Sơn, cố tạo một chốn tiên cảnh nơi nhân gian.
Sau đó, quân khởi nghĩa ở khắp nơi vùng dậy.
Hoàng thất hiện giờ chính là thủ lĩnh quân khởi nghĩa lúc đó.
Một vương triều mới được thành lập.
Ngắn ngủi mười mấy năm, bách tích ổn định cuộc sống, thu hồi lãnh thổ đã mất, quốc thái dân an.
"Vương triều này là của ta, nàng cũng là của ta!"
"A Bảo, nàng là thê t.ử của ta, kiếp trước là vậy, kiếp này cũng phải như vậy!"
"A Bảo, ta yêu nàng, ta sẽ không buông tay!"
Buồn cười, thật là buồn cười!
Ta dùng sức rút cổ tay mình ra, lạnh lùng nhìn hắn.
"Ngươi nói ngươi yêu ta, nhưng lại b.ắ.n c.h.ế.t ta ở phủ Thế t.ử, nghiền nát tín vật đính ước giữa ta và ngươi.
"Ngươi nói ngươi yêu ta, nhưng lại lấy Tôn Thanh Việt về nhà, giờ tỷ ấy đang ở phủ Thế Tử, chờ ngươi về động phòng hoa chúc đấy!"
Ta nhìn vào mắt hắn, giọng lạnh lùng, gằn từng chữ: "Công Thượng Chiếu, từ đầu đến cuối, người duy nhất ngươi yêu chỉ có bản thân mình!"
Bi kịch của nữ t.ử là ở chỗ, họ dễ dàng bị nam nhân gán cho cái mác một cách quang minh chính đại. Nhưng thực chất những cái mác này chỉ là để bọn họ thỏa mãn ham muốn của bản thân mà thôi.
"Công Thượng Chiếu, ngươi thật là hèn hạ!"
Hai kiếp.
Rốt cuộc ta đã chính miệng nói ra những lời này với hắn.
Bây giờ hắn vẫn cố chấp với ta, chẳng qua là vì trước khi c.h.ế.t ta đã đưa cho hắn thư hòa ly.
Người bị vứt bỏ từ ta trở thành hắn, nên hắn mới không cam lòng mà thôi.
"A Bảo, ta biết, nàng nói những lời này cũng là vì bị tổn thương trong lòng, lần này ta sẽ không làm vậy, ta sẽ lấy nàng, ta sẽ để nàng làm Hoàng hậu của ta, chỉ cần là thứ nàng muốn, ta đều cho nàng!"
Ta cười nhạt, ngước mắt nhìn hắn, thản nhiên nói: "Được, ta muốn mạng ngươi!"
Những lời này vừa nói ra.
Vẻ mặt Công Thượng Chiếu lạnh đi mấy phần, nhưng vẫn khinh thường như cũ.
Hắn tiến lại gần ta, muốn ôm ta.
"A Bảo, đừng tức giận. Nữ t.ử sao có thể đem chuyện g.i.ế.t người treo ngoài miệng được chứ?"
"Cái dáng vẻ đ.á.n.h đ.á.n.h g.i.ế.t g.i.ế.t không làm người ta thích nổi. Ta vẫn thích nàng của trước kia, vẻ ngoài ôn lương thục đức, dịu dàng, săn sóc!"
Ta đưa đoản kiếm để ngang giữa chúng ta, ngăn hắn tiến về phía trước.
"Miệng toàn p.h.â.n, thật hôi thối khó ngửi!"
Ta mắng khó nghe, Công Thượng Chiếu thẹn quá hóa giận.
Hắn đưa tay muốn đoạt đoản kiếm của ta.
Giây tiếp theo, Thái t.ử Văn Thừa dẫn người xông vào.
Thanh trường kiếm đ.â.m về phía Công Thượng Chiếu.
Công Thượng Chiếu tránh không kịp, ngón út bị c.h.é.m đứt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
M.á.u chảy đầm đìa, ngón tay bị đứt rơi xuống trước mặt ta.
Thái t.ử Văn Thừa không để ý đến Công Thượng Chiếu, kéo lấy tay ta nhìn một vòng, thấy ta không sao mới thở phào nhẹ nhõm.
Công Thượng Chiếu lùi về phía sau hai bước, tức giận nhìn Thái t.ử Văn Thừa và ta.
"Nàng cùng hắn tính kế ta?"
Ta lắc đầu cười nói: "Thế t.ử nói đùa, Thế t.ử điện hạ ban đêm đột nhập vào phủ Thái t.ử, đây chính là dĩ hạ phạm thượng, đại bất kính nha!"
Ta nhìn ngón tay bị đứt trên mặt đất, giẫm lên, nghiền nó giống như kiếp trước hắn nghiền cốt tiêu.
"Công Thượng Chiếu, ta từng cứu ngươi mà bị huynh đệ của ngươi đ.á.n.h gãy ngón tay, ngươi dùng ngón tay bị gãy đó làm thành cốt tiêu. Ngươi nói cốt tiêu vang lên, bất luận muôn sông nghìn núi cũng sẽ đến bên cạnh ta, ngươi không có nuốt lời."
Ta dừng một chút, đột nhiên cười lớn: "Nhưng ngươi đến lại là để g.i.ế.t ta!"
Ta giẫm lên ngón tay bị đứt.
Nghiền.
Nghiền nát.
"Giờ đây, ngón tay bị đứt của ngươi cũng không thể đền bù được cho những nghiệt chướng mà ngươi đã gây ra!"
"Công Thượng Chiếu, ta muốn mạng của ngươi, là sự thật!"
Công Thượng Chiếu bị mất m.á.u quá nhiều dẫn đến hôn mê bất tỉnh, được đưa về phủ Thế t.ử.
Chỉ là mấy lời nói suông, không thể nào định tội được Công Thượng Chiếu.
Cho dù ta và Thái t.ử Văn Thừa đều biết hắn là đứa trẻ mồ côi của tiền triều, nhưng cũng không có chứng cớ thuyết phục.
Hơn nữa, Trung Dũng đã cống hiến rất nhiều, vì dân vì nước, đổ m.á.u hy sinh, mấy đời đều lập chiến công.
Tùy tiện định tội, cũng sẽ không có lợi gì cho Thái t.ử điện hạ.
Khi Tôn Thanh Việt biết được nguyên nhân Công Thượng Chiếu bảo tỷ ấy ở lại một mình trong căn phòng trống để đi gặp ta. Tỷ ấy đã nổi trận lôi đình ngay trong đêm, đập phá phủ Thế t.ử, chạy về phủ Thừa tướng.
Mà ở trong phòng ta, Thái t.ử Văn Thừa đang mặt mũi sa sầm cả tối.
Ta đẩy túi hạt dưa về phía ngài ấy, lại bị ngài ẩy đấy trở lại.
Ta cũng sắp phát cáu.
"Thái t.ử điện hạ, đêm đã khuya, thỉnh trở về!"
"Bây giờ không chỉ trong phủ, ngay cả trong thành cũng loan truyền, ta không phải nữ quan, mà là ái thiếp của điện hạ."
Ta lắc đầu, đứng dậy đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài cửa sổ: "Không đúng, là ngay cả ái thiếp cũng không bằng."
Nữ t.ử luôn phải chịu đựng những tin đồn như vậy.
Nhưng chẳng sao cả.
Ta đã sớm không còn bị đ.á.n.h bại bởi những tin đồn như vậy nữa.
Ngoài cửa sổ trăng sáng tỏ, loáng thoáng có thể thấy mây đen.
Người phía sau im lặng hồi lâu.
Ta tưởng rằng Thái t.ử điện hạ đã rời đi, lại không nghĩ đến vừa quay người đã đụng vào một l.ồ.ng n.g.ự.c cứng rắn.
"Cho nên, kiếp trước nàng bị buộc phải gả thay cho Công Thượng Chiếu, nhưng sau khi hắn lên ngôi lại chê nàng xuất thân hèn mọn, dùng vạn tiễn xuyên tâm b.ắ.n c.h.ế.t nàng ở phủ Thế t.ử?"