Trăng Sáng Bên Ô Cửa Sổ

Chương 84:



Sau khi đội lại mũ cho ngay ngắn, Lương Kính Mạt quay đầu sang, thấy người đàn ông kia một tay chống phía sau, chân còn lại co lên đạp vào rìa giá để hành lý, tay gác trên đầu gối, ngửa mặt nhìn bầu trời đêm.

Anh ngậm một điếu thuốc nhưng không châm lửa, hiện ra vẻ hờ hững phong trần giữa làn gió đêm.

Người đàn ông ở tuổi hai mươi tám, có lẽ vì quanh năm rong ruổi nơi hoang dã nên trên người không có vẻ trầm ổn kiểu dân kinh doanh, trông anh vừa chín chắn, lại vừa ẩn giấu nét sắc sảo của một chàng trai trẻ nơi đáy mắt.

Cô càng cảm thấy anh đang cố ý trêu chọc mình, lòng bỗng thấy chút không cam tâm, chẳng kịp suy nghĩ gì đã đưa tay ra.

Khoảnh khắc giật điếu thuốc xuống, không chỉ Yến Hàn Trì mà ngay cả Lương Kính Mạt cũng sững sờ.

Trước đây, vì lớp quan hệ họ hàng trên danh nghĩa, cô đối với anh tuy không dùng thái độ “tôn trọng” quá mức thước, nhưng luôn giữ đúng chừng mực của phận con cháu, cùng lắm là cãi bướng vài câu chứ chưa bao giờ vượt quá giới hạn.

Ngay cả khi đã trở thành người yêu cũng không ngoại lệ.

Thế mà vừa rồi, không hiểu đầu óc chập mạch thế nào mà cô lại đi cướp thuốc của anh, hành động này chẳng khác nào sự khiêu khích.

Lương Kính Mạt cầm điếu thuốc, cả người cứng đờ, nhất thời có chút lúng túng không biết làm sao.

… Giờ nhét trả lại, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra liệu có còn kịp không?

“Cái đó, em sợ anh ngậm mãi cũng mỏi,” Cô khẽ hắng giọng, cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh trên khuôn mặt, hơi rướn người về phía anh, nhìn quanh túi áo khoác của anh: “Bật lửa của anh đâu, sao chỉ ngậm mà chẳng châm thế…”

Lời còn chưa dứt, bàn tay kia của Yến Hàn Trì đã giữ gáy cô, ấn mạnh cô về phía mình.

Giây phút môi chạm môi, Lương Kính Mạt trợn tròn mắt.

Không giống nụ hôn đầy lưu luyến bên cạnh xe lúc nãy, nụ hôn này đến rất dữ dội, mang theo sự mãnh liệt như muốn chiếm đóng thành trì.

Hương việt quất, bạc hà trộn lẫn với mùi thuốc lá chưa châm, cứ thế bá đạo xâm chiếm lấy từng tấc vị giác của cô.

Những ngón tay mạnh mẽ của người đàn ông ấn vào chiếc cổ trắng ngần của cô, đầu lưỡi lách vào quét qua mọi ngóc ngách, quấn lấy lưỡi cô mà m*t mát. Không biết tự bao giờ, khóa kéo áo khoác lông vũ của cô đã bị kéo xuống, bàn tay kia theo bản năng luồn vào trong.

Da đầu Lương Kính Mạt tê rần, trong cơ thể tức khắc trào dâng một luồng nhiệt lạ lùng.

Cảm giác đó quá đỗi bất an, cô theo bản năng muốn trốn tránh, nhưng lại quên mất bên kia là phía ngoài xe, vừa dùng lực một cái, trọng tâm cũng lệch đi, cả người ngay lập tức trượt xuống dưới, thất thanh kêu lên kinh hãi.

Tiếng kêu chưa dứt đã bị một lực đạo cực lớn kéo mạnh vào lòng.

Gáy cô đập vào lồng ngực người đàn ông, ngay sau đó cả người được ôm chặt lấy không một kẽ hở.

Quán tính khiến cả hai cùng ngã ngửa ra sau, người đàn ông tựa như một tấm đệm giảm chấn, ngăn giữa cô và bề mặt giá để hành lý cứng nhắc. Một tiếng “uỵch” vang lên, chỉ nghe thanh âm thôi cũng đủ khiến người ta giật mình.

Lương Kính Mạt không màng đến chút đau đớn đó, vội vàng chống người dậy, cúi đầu nhìn anh.

“Yến Hàn Trì, anh có sao không?”

Ở góc độ này, cô gái nhỏ nằm bò phía trên anh, mắt rưng rưng nước, nỗi lo lắng đong đầy như sắp tràn ra ngoài.

Chiếc mũ len vừa rồi bị kéo lệch đi, mấy lọn tóc vướng vào nhau rủ xuống, bị gió đêm thổi qua, khẽ quẹt vào chóp mũi anh.

Như lông vũ lướt qua, ngứa ngáy vô cùng.

Một bàn tay của Yến Hàn Trì vừa rồi đã che chắn cho đầu cô, lúc này buông xuống, anh nằm ngửa mặt lên trời, lưng vẫn còn đau âm ỉ, phản ứng trên cơ thể cũng chưa hoàn toàn tan biến.

Nhưng nhìn dáng vẻ sắp khóc đến nơi của cô, anh lại thấy hơi buồn cười.

Anh khẽ nhíu mày, hít hà một tiếng.

“Sao thế,” Đối mặt với tay đua chuyên nghiệp cao một mét tám mươi bảy với cơ bắp săn chắc này, Lương Kính Mạt lại cứ như đang nhìn một món đồ dễ vỡ, đến chạm vào anh cũng không dám, cô cúi người ghé sát lại, sự hoảng loạn trong mắt chẳng thể giấu nổi: “Chỗ nào không khỏe sao?”

“Ừ,” Người đàn ông hắng giọng, đưa tay vỗ nhẹ vào gáy cô gái nhỏ: “Buộc tóc lại đi, ngứa.”

“……”

Khi nghe anh đáp “Ừ” một tiếng, đầu óc Lương Kính Mạt nổ vang, trong lúc cuống quýt ngay cả việc gọi xe cấp cứu thế nào cô cũng đã tính xong, kết quả nghe được vế sau mới nhận ra mình lại bị anh trêu xỏ.

Cô rất muốn đánh anh một cái, nhưng nghĩ đến lúc ngã xuống anh đã không chút do dự bảo vệ mình, lòng cô lại lập tức mềm nhũn.

Hai ý nghĩ đánh nhau trong đầu, cơn giận của Lương Kính Mạt tan biến, nhưng cô cũng chẳng muốn nói chuyện với anh nữa.

Cô im lặng ngồi lại chỗ cũ, cúi đầu sửa lại mái tóc.

Phía sau, Yến Hàn Trì cũng ngồi dậy theo, nhìn cái gáy tròn trịa của cô gái nhỏ, khẽ nhếch môi.

“Giận rồi à?”

“Không có.”

“Thế thì quay lại đây.”

Cô không nhúc nhích, anh trực tiếp vươn tay giữ vai cô, xoay người cô lại.

Cô gái nhỏ khẽ nâng mí mắt, hiện rõ vẻ không vui, anh cúi đầu quan sát cô, trêu chọc: “Môi trễ đến mức treo được cả hũ dầu rồi, còn bảo không giận?”

Lương Kính Mạt lúc này thực ra không hẳn là giận, chỉ là có chút sợ hãi sau sự việc vừa rồi.

Cô không biết mình bị làm sao, chỉ là một nụ hôn thôi mà lại nảy sinh phản ứng lớn đến thế, cả người dâng lên sự hoảng hốt râm ran, sự thay đổi thật kỳ lạ, vùng bụng dưới thắt chặt lại.

Trước đây cô chỉ thấy những miêu tả tương tự trong sách, khi thực sự cảm nhận được trên chính cơ thể mình, cô chỉ thấy xa lạ và sợ hãi, giống như sắp đánh mất quyền kiểm soát bản thân vậy.

Cô theo phản xạ muốn né tránh, hoàn toàn quên mất đây là trên nóc xe.

Chính vì thế mới dẫn đến một chuỗi phản ứng khiến Yến Hàn Trì va vào giá để hành lý.

Lương Kính Mạt không dám tưởng tượng nếu cú va đó trúng vào đầu thì sẽ ra sao.

Lát sau, cô mím môi: “Lưng anh thế nào rồi?”

Chỉ nghe thấy người đàn ông “suýt” một tiếng, đáp gọn lỏn một chữ: “Đau.”

Anh nào có nửa điểm dáng vẻ của người đang kêu đau, Lương Kính Mạt bán tín bán nghi, đưa tay định vén chiếc áo khoác gió của anh lên: “Để em xem nào.”

Tay vừa chạm vào gấu áo đã bị anh giữ chặt, khóe mắt người đàn ông cong lên đầy ẩn ý: “Bảo em là đồ lưu manh nhỏ mà còn không nhận, định làm gì đấy?”

Lương Kính Mạt thấy mình vừa bị chụp cho một cái mũ quá lớn: “Em chỉ muốn xem có bị bầm tím không thôi.”

“Được, vậy em nói xem, định vén đến lớp nào.”

Vừa rồi đưa tay vén áo khoác của anh chỉ là một hành động theo quán tính, Lương Kính Mạt thực sự chưa nghĩ kỹ.

Lúc này bị chỉ ra, cô sững lại hai giây, nhận ra có gì đó không ổn, vành tai lập tức nóng bừng, theo bản năng muốn rút tay lại.

“Em không xem nữa.”

“Thật sự không xem?”

“Ừ.”

“Sự quan tâm biến mất nhanh thế à?”

“……”

“Hay là để anh tự cởi?”

“……”

Anh nói cởi chắc chắn không đơn giản là cởi cái áo khoác, khoảnh khắc này, nhờ khả năng liên tưởng phong phú, Lương Kính Mạt thậm chí có thể hình dung ra dáng vẻ người đàn ông này khi c** tr*n.

Bờ vai rộng, cơ bắp cánh tay săn chắc mạnh mẽ cuộn lên trập trùng, thấp xuống chút nữa là lồng ngực vững chãi, cơ bụng rõ ràng từng múi, vòng eo thon gọn.

Ánh trăng đậu trên lưng anh, chảy dài theo những đường nét tinh anh do tập luyện thường xuyên, chảy qua hõm eo, rồi tan vào bóng tối sâu hơn.

Mặt Lương Kính Mạt đỏ bừng như sắp nhỏ máu, không nói được một lời.

Cô phát hiện ra rằng, nếu anh nhất quyết muốn cởi, cô vẫn rất sẵn lòng xem.

Nhưng tự mình thì không thể thốt ra lời đó, xấu hổ là một chuyện, mà thói quen cứng miệng lại là chuyện khác, Lương Kính Mạt bướng bỉnh nói: “Em nghĩ chắc anh không sao rồi, không xem nữa đâu, vả lại ngoài này lạnh thế này, chúng ta mau vào trong xe thôi.”

Cô vừa nói vừa vòng tay ôm lấy cánh tay mình.

“Vào xe làm gì,” Yến Hàn Trì nói như thể cô đang toan tính ý đồ xấu xa gì đó: “Đổi chỗ khác để xem à?”

“…”

Đã bảo là không xem rồi mà!

Lương Kính Mạt thẹn quá hóa giận, không nhịn được khẽ kêu lên: “Yến Hàn Trì!”

“Có anh đây,” Giọng anh lười nhác: “Tiếng to thế, không sợ gọi sói đến à.”

Vùng ven thành phố này lấy đâu ra sói.

Lương Kính Mạt bực bội nói: “Em thấy anh mới chính là sói đấy.”

“Ừ,” Người đàn ông cũng chẳng bận tâm, khóe môi nhếch lên một độ cong, giơ tay xoa lên đầu cô qua lớp mũ len: “Chuyên đi bắt cô bé quàng khăn đỏ là em đấy.”

“…”

/

Nói không lại anh, sức lực cũng chẳng bằng, Lương Kính Mạt tức giận thầm thề trong lòng, đêm nay sẽ không thèm nói chuyện với anh nữa.

Tuy nhiên cô vẫn rất quan tâm xem anh có bị thương không, từ lúc leo xuống khỏi nóc xe, ánh mắt cô cứ bám theo sát từng cử động của người đàn ông.

Thấy anh đi lại tự nhiên, cô mới hơi nhẹ lòng.

Một số giải đua Rally trọng điểm trong nước thường kết hợp tính chất vượt địa hình, tổ chức tại những nơi như Xuyên Tây, Nam Cương, Tạng Bắc, hành trình kéo dài từ ba đến năm ngày.

Dù cơ bản có thể tìm được nhà nghỉ ở các huyện trấn để dừng chân, nhưng cũng có những lúc quá hẻo lánh, buổi tối phải ngủ trên xe sửa chữa hoặc trong lều bạt.

Yến Hàn Trì có rất nhiều kinh nghiệm ngủ ngoài trời, trên chiếc xe anh thường lái cũng có thói quen để sẵn trang bị.

Lúc này, chiếc túi ngủ đó đã phát huy tác dụng.

Hàng ghế sau của chiếc Land Cruiser được gập xuống, sau khi san phẳng, đối với một mình Lương Kính Mạt mà nói, đó là một chiếc giường rộng rãi đến mức hơi trống trải.

Cô nằm ngửa trên xe, đang tò mò nhìn quanh quất thì nghe thấy tiếng đóng cửa cốp xe cái “rầm”, bèn vội vàng ngồi dậy.

Thấy bóng dáng người đàn ông lướt qua cửa sổ sau, đi tới bên ghế phụ, tiếng “cạch” vang lên khi anh mở cửa.

Lương Kính Mạt có chút ngơ ngác, rướn người về phía trước: “Anh không ngủ ở phía sau à?”

Yến Hàn Trì lên ghế phụ, lấy một chai nước khoáng từ hộc chứa đồ ở cửa xe ra, đưa tay ra sau đưa cho cô, rồi lại lấy thêm một chai khác, vừa vặn nắp vừa nói: “Anh ngủ ở đây.”

Lương Kính Mạt theo bản năng cau mày.

Lúc này hàng ghế sau đã gập về phía trước, lưng ghế phụ gần như dựng đứng, chỉ ngồi thôi đã không thoải mái rồi.

Anh định ngủ thế nào?

Lương Kính Mạt bấm sáng điện thoại, ba giờ sáng, còn mấy tiếng nữa mới đến lúc bình minh.

Thế này chắc chắn rất khó vượt qua, cô chẳng kịp suy nghĩ đã buột miệng: “Anh qua đây nằm cùng một lát đi.”

Dẫu sao đây cũng chẳng phải giường thật, lại đều đang mặc quần áo chỉnh tề, nằm cạnh nhau, Lương Kính Mạt thấy tiến triển cũng không phải quá nhanh, nên khi hỏi ra cũng không thấy có gì ngại ngùng.

Nào ngờ, người đàn ông ấy lại khẽ tặc lưỡi, vặn chặt chai nước khoáng, quay đầu nhìn cô: “Vừa nãy mới hôn một cái đã định nhảy xe, giờ sao lại không sợ nữa rồi?”

“…”

Ai nhảy xe chứ?

Hơn nữa, anh đâu chỉ có “hôn một cái”, anh còn vừa chạm vừa xoa nữa.

Anh không nhắc thì cô cũng suýt quên mất rồi.

Lương Kính Mạt chẳng qua là da mặt mỏng, không thể trực tiếp lên tiếng tố cáo, cô ngồi lại chỗ cũ, nhất thời không biết nói gì, đành giận dỗi bảo:

“Anh thích qua hay không thì tùy.”

Trong xe yên tĩnh trong giây lát.

Sau đó cô nghe thấy người đàn ông cười khẽ một tiếng, tiếp theo là tiếng cửa xe mở ra rồi lại đóng vào.