Mày mắt Lục Doãn Tiều vẫn mang ý cười, giọng nói lại lạnh băng.
"Tâm thiện? Ta thấy là tâm cơ thâm trầm, biết rõ hôm nay là ngày đại hôn của ta, lại cố tình chọn hôm nay đến gây chuyện. Bà ta hành sự như vậy, đồng thời cũng đang đ.á.n.h vào mặt Hầu phủ các ngươi."
Lục Doãn Tiều khựng lại, nhìn về phía lão Hầu gia vẫn luôn im lặng đứng bên cạnh.
"Tiêu Lâm, ngươi nên nhớ, mình họ Tiêu, chứ không phải họ Bạch."
Nói xong, Lục Doãn Tiều nắm lấy tay ta, cẩn thận đỡ ta lên kiệu hoa, sau đó lại nhận tiền mừng từ tay tiểu tư bên cạnh, tung đầy trời.
"Hôm nay ta, Lục Doãn Tiều, thành thân, mời mọi người cùng đến hưởng chút hỷ khí nào!"
Trong nháy mắt, Hầu phủ lại trở nên náo nhiệt vô cùng.
Di mẫu lau nước mắt, đưa ta vào trong kiệu, khi rèm buông xuống, bà bỗng nắm c.h.ặ.t t.a.y ta.
"Chỉ nhi, di mẫu muốn cùng con về Giang Nam."
Tiêu Lâm cuối cùng đã hao mòn hết chút tình mẫu t.ử cuối cùng.
Giọng ta nghẹn ngào: "Được, di mẫu, chúng ta cùng nhau về nhà."
09
Di mẫu trước nay luôn là người quyết đoán.
Đã quyết định rời đi, bà một đêm cũng không muốn nán lại, lập tức theo ta đến Lục phủ.
Lục mẫu tất nhiên vui mừng trong lòng.
Trước khi bái đường, còn không quên dặn người thu dọn một tiểu viện thanh nhã.
Mà đợi đến lúc bái đường, Lục mẫu lại kéo di mẫu đến bên cạnh, khi bái cao đường, cũng bái di mẫu.
Tiêu Lâm không có mặt, hẳn là vẫn đang an ủi vị Bạch gia di mẫu mềm yếu đáng thương kia của hắn.
Đợi bái đường xong, ta được tỳ nữ dìu vào động phòng, Lục Doãn Tiều lấy cớ mình là người ở rể, không thể ra ngoài tiếp rượu.
Cũng sớm trở về phòng ở bên ta.
Hồng Trần Vô Định
Theo quy củ, chàng phải vén khăn voan đỏ trên đầu ta, chỉ là còn chưa kịp động tay.
Cửa động phòng đã bị người ta xô mở.
Một đám người ồn ào kéo đến, cười nói muốn náo động phòng, cách lớp khăn voan, ta lờ mờ nhìn thấy cuối đám người.
Tiêu Lâm đang nhìn ta với vẻ khó đoán.
Lục Doãn Tiều cười làm lành từng người một, cuối cùng cũng đuổi được mấy vị huynh đệ ra ngoài, chỉ còn lại một mình Tiêu Lâm.
Hắn không rời đi, còn bước vài bước đến trước mặt ta.
"Ngươi rất giống một người bằng..."
"Tiêu Lâm, hôm nay là đại hôn của ta, ta không muốn trở mặt với ngươi."
Lục Doãn Tiều thu lại ý cười, chắn trước mặt Tiêu Lâm.
Tiêu Lâm im lặng rất lâu.
Cuối cùng vẫn cười khẩy một tiếng: "Sao? Còn lo ta tranh tân nương t.ử với ngươi?"
"Lục Doãn Tiều, ngươi nên biết, ta có người trong lòng."
Giọng Lục Doãn Tiều hơi trầm xuống.
"Chính vì biết, nên ngươi càng nên sớm rời đi, không phải sao?"
Lần này Tiêu Lâm cuối cùng cũng không cố chấp nữa.
Xoay người đi ra ngoài.
Vừa đi vừa nói: "Cưới nàng ta, sớm muộn cũng có một ngày ngươi sẽ hối hận."
"Ta tuyệt đối không hối hận."
Lục Doãn Tiều xoay người, dịu dàng nhìn ta.
10
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sau đại hôn, ta lại ở tạm Lục phủ nửa tháng.
Sau đó liền khởi hành về Giang Nam.
Di mẫu quyết đoán, đến Hầu phủ một chuyến, khi trở về trong tay cầm một tờ thư hòa ly.
Trong lòng còn ôm một chiếc hộp.
Bà cười với ta: "Làm Hầu phu nhân nhiều năm như vậy, chung quy vẫn kiếm được chút bạc, nếu về nhà mà cha mẹ vẫn không nhận ta, vậy ta sẽ dùng số bạc này mua viện bên cạnh, làm hàng xóm với cha mẹ."
Nghe vậy, ta chần chừ mở miệng: "Nhưng viện xá bên cạnh, đã bị cha mua rồi."
Di mẫu ngẩn ra.
"Hai bên đều bị mua rồi sao?"
Ta lắc đầu: "Cha mua tòa nhà bên trái."
Mày mắt di mẫu giãn ra.
"Vậy thì không sao, chẳng phải vẫn còn căn bên phải sao."
Lúc này Lục Doãn Tiều vừa lên xe ngựa.
Nghe thấy lời này, chàng lấy một tờ địa khế từ trong lòng ra.
"Căn bên phải ta mua rồi."
Di mẫu im lặng.
Ta và Lục Doãn Tiều nhìn nhau, lại cùng nắm lấy tay di mẫu.
"Di mẫu, ba căn nhà này đều chừa viện cho người, người muốn ở đâu cũng được."
Lúc này di mẫu mới lại nở nụ cười.
Bà vén rèm lên, lại nhìn kinh thành phồn hoa một lần, đáy mắt có chút phức tạp, cuối cùng vẫn không nói gì.
Ta đang định bảo phu xe đ.á.n.h xe.
Tiêu Lâm lại đến.
Hắn dáng vẻ vội vàng, giống như chạy suốt một đường đến đây.
Vết thương trên mặt ta vẫn chưa khỏi hẳn.
Vẫn đeo mạng che mặt.
Tiêu Lâm dừng trước xe ngựa, nhìn về phía di mẫu, đáy mắt cũng phức tạp như vậy.
"Người thật sự đã hòa ly với cha ta rồi?"
"Chẳng phải đây là điều con mong mỏi nhiều năm sao?" Di mẫu cười giễu, giọng nói mang theo vài phần châm chọc.
Tiêu Lâm cụp mắt: "Dù nói thế nào, từ nhỏ ta cũng do người nuôi lớn. Trời lạnh thêm áo cho ta, khi ta bệnh thì canh giữ bên giường, ta không biết người là thật lòng hay giả ý, nhưng chung quy người thật sự đã chăm sóc ta nhiều năm."
"Nếu người chưa từng hại mẫu thân ta, ta sẽ không đối xử tệ với người như vậy... cho nên người đừng trách ta."
Di mẫu nghe vậy, cũng im lặng rất lâu, bà không nói gì cả.
Chỉ chậm rãi buông rèm xuống.
Dặn phu xe: "Ra khỏi thành đi, sau này đừng bao giờ quay lại nữa."
11
Hơn nửa tháng sau, cuối cùng chúng ta cũng đến Giang Nam.
Ban đầu di mẫu không dám về nhà.
Bà đứng chần chừ trước cửa rất lâu.
Mẫu thân biết được, xách gậy xông ra khỏi nhà, túm di mẫu đang trốn ngoài cửa ra.
Cầm gậy đ.á.n.h vào chân bà.
Di mẫu đau đớn, chật vật né tránh, mẫu thân vẫn luôn đuổi theo.
Cho đến khi di mẫu hoảng hốt không biết chạy đâu, chạy thẳng vào trong nhà.
Ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu đang đứng trong sân tiền sảnh, hai người tóc bạc phơ.