Trăng Sáng Theo Đến

Chương 9



Toàn thân chật vật, vừa nhìn thấy di mẫu, đã đỏ mắt nhào tới.

 

Nhưng tiểu tư đã sớm luyện ra mười tám ban võ nghệ.

 

Lập tức quật ngã đối phương.

 

Bạch Thư Linh bị đè xuống đất, lại vẫn không ngừng gào về phía di mẫu: 

 

"Đều tại ngươi, nếu không phải ngươi, Lục gia sẽ không phá hỏng đại hôn của cháu ta, tẩu tẩu sẽ không chán ghét ta đến cực điểm, còn đuổi ta ra khỏi nhà."

 

Vậy nên, bà ta đến Giang Nam, hẳn là muốn nương nhờ Tiêu Lâm.

 

Đó là người duy nhất sẽ bảo vệ bà ta chu toàn.

 

Nhưng mấy ngày trước, Tiêu Lâm lại đến gõ cửa lớn nhà ta, lần này bị đ.á.n.h vào chân, phải dưỡng rất lâu.

 

Cho nên Bạch Thư Linh nhất thời vậy mà không tìm được Tiêu Lâm.

 

Trái lại đi lòng vòng, tìm đến trước cửa nhà ta.

 

Di mẫu nhìn bà ta, ánh mắt lạnh băng: "Nếu không phải ngươi lòng dạ bất chính, người khác sao lại lấy răng trả răng?"

 

Lục gia chưa từng ức h.i.ế.p người khác, nhưng cũng sẽ không dễ dàng để người khác ức h.i.ế.p.

 

Chẳng qua chỉ là thủ đoạn lấy răng trả răng.

 

Bạch gia đuối lý, vậy chỉ có thể nuốt sống cơn giận này xuống.

 

Lúc này Bạch Thư Linh đã có chút điên loạn.

 

Không ngừng kêu gào: "Ta lòng dạ bất chính? Ta chẳng qua chỉ muốn gả cho Hầu gia, dù làm thiếp cũng được! Nhưng vì sao ngươi lại cản đường ta, vì sao!"

 

Bà ta đỏ mắt, đáy mắt viết đầy không cam lòng, nhìn chằm chằm di mẫu, hận ý dâng trào.

 

"Rõ ràng ta đã hạ d.ư.ợ.c A tỷ, chỉ cần tỷ ấy c.h.ế.t, ta có thể mượn danh nghĩa chăm sóc Lâm nhi, danh chính ngôn thuận gả vào Hầu phủ làm kế thất, nhưng vì sao ngươi lại xuất hiện? Là ngươi hủy hoại ta, là ngươi!"

 

Bà ta không ngừng gào thét, lại như oan ức, từng tiếng khóc lóc như rỉ m.á.u.

 

Di mẫu cũng chấn kinh không thôi.

 

Bà xông tới, túm lấy cổ áo Bạch Thư Linh: "Hóa ra Bạch tỷ tỷ là do ngươi hại? Sao ngươi có thể độc ác như vậy!"

 

"Ngươi vậy mà còn gọi tỷ ấy là Bạch tỷ tỷ?"

 

Bạch Thư Linh cười châm chọc, lại chậm rãi nói: "Khi huynh trưởng đuổi ta ra ngoài, tẩu tẩu đã nói với ta một bí mật."

 

"Bà ta nói, năm đó khi ngươi vừa vào kinh, đã thu hút sự chú ý của rất nhiều công t.ử thế gia, vị tỷ tỷ kia của ta tất nhiên cũng chú ý đến ngươi. Tính tình ngươi ngây thơ hào sảng, lại trọng lời hứa, cho nên tỷ ấy bỏ tiền mua chuộc ăn mày, dựng một vở kịch, để ngươi một lòng một dạ báo ân, bồi cả đời mình vào việc thay tỷ ấy chăm sóc Tiêu Uyên."

 

"Lâm Nhược, ngươi mới là kẻ ngốc, bị Bạch tỷ tỷ trong miệng ngươi đùa bỡn suốt hai mươi năm đấy!"

 

Di mẫu nghe vậy, lập tức sững sờ tại chỗ, còn Bạch Thư Linh thì ngửa đầu cười lớn, điên loạn không thôi.

 

"Những lời ngươi nói đều là thật sao?"

 

Cách đó không xa, Tiêu Lâm chống gậy, đáy mắt viết đầy vẻ không thể tin nổi.

 

14

 

Bạch Thư Linh phạm tội g.i.ế.c người, sau khi báo quan, bị quan phủ bắt giữ, xử trí theo luật.

 

Nay Tiêu Lâm ngoài việc đến tìm ta, còn muốn gặp di mẫu.

 

Đột nhiên biết được chân tướng năm đó, mới biết người mà mình vẫn luôn căm hận, vốn là người vô tội nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Mẫu thân của mình, hóa ra cũng từng là đồng lõa.

 

Di mẫu từng gặp hắn một lần.

 

Nhưng không còn nhẫn nhịn như trước nữa, đáy mắt mang theo hận ý.

 

"Tiêu Lâm, ngươi nên biết, ta không muốn gặp ngươi."

 

Tiêu Lâm quỳ trên đất: "Là con nghe tin lời gièm pha, mẫu thân, người muốn đ.á.n.h muốn phạt, con không phủ nhận."

 

Di mẫu cụp mắt, từ trên cao nhìn xuống hắn.

 

"Nhưng chỉ cần ta nhìn thấy ngươi, liền cảm thấy ghê tởm, cho nên ngươi cút đi, cút thật xa, được không?"

 

Sắc mặt Tiêu Lâm càng thêm tái nhợt.

 

15

 

Hắn vẫn không chịu đi.

 

Cầu xin mấy tháng, quỳ mấy tháng.

 

Đến đầu đông cuối năm.

 

Tiêu Lâm nhận được một phong thư, chống gậy vội vàng trở về kinh thành.

 

Lục mẫu cũng viết thư đến Giang Nam.

 

Trong thư nhắc tới, Hầu gia vốn đã có ngoại thất, bị mê hoặc đến thần hồn điên đảo, còn đón cả con của ngoại thất về phủ.

 

Đứa con ngoại thất kia tài mạo song toàn.

 

Tiêu Lâm không ở đó, con của ngoại thất dỗ đến Hầu gia vui vẻ nở hoa trong lòng.

Hồng Trần Vô Định

 

Hầu gia làm chủ, ghi hắn dưới danh nghĩa vong thê làm đích t.ử.

 

Đã là đích t.ử, liền có thể kế thừa tước vị, Hầu gia lại vào cung thỉnh chỉ sắc phong hắn làm thế t.ử.

 

Tiêu Lâm biết được tin này, vội vàng chạy về kinh thành.

 

Còn sau đó thế nào, thì không được biết nữa.

 

16

 

Hai năm sau, ta dắt theo nữ nhi vào kinh, khi đi ngang qua Hầu phủ.

 

Thấy cả tấm biển cũng đã bị tháo xuống.

 

Lục mẫu thở dài: "Năm đó Tiêu gia, đích t.ử, thứ t.ử, cho đến con của ngoại thất, đều tranh đấu rất dữ. Hai năm trôi qua, c.h.ế.t thì c.h.ế.t, thương thì thương, cùng m.á.u mủ một nhà, lại đều xem nhau như kẻ thù. Cuối cùng không một ai có kết cục tốt, lão Hầu gia bị chọc tức đến c.h.ế.t, đế vương nổi giận, trực tiếp thu hồi tước vị."

 

"Còn về Tiêu Lâm, vốn chân đã có vết thương cũ, lại bị các huynh đệ khác tính kế đ.á.n.h gãy luôn chân còn lại."

 

"Nay hẳn là đang ở ổ ăn mày nào đó rồi."

 

Bà nói xong, lại bế Đoàn nhi của ta lên, đeo chiếc khóa trường mệnh đã chuẩn bị từ sớm vào cổ con bé.

 

"Cho nên ta chỉ mong cả nhà hòa thuận, bình an yên ổn."

 

Sau khi chúng ta rời đi, trong góc có một tên ăn mày, khập khiễng bò về phía trước, trong bát vừa được người ta ném vào mấy mảnh bạc vụn.

 

Liền bị một tên ăn mày lành lặn khác đá lật bát, cướp bạc rồi chạy mất.

 

Hoàn.