“Người đưa muội tới đây?”
Ngữ khí của ca ca bỗng chốc thay đổi.
Ta không nói rõ được là thay đổi ở điểm nào.
Chỉ là không còn tràn ngập sự dịu dàng như thuở trước nữa rồi.
“A Loa, theo ca ca về nhà thôi.”
Huynh ấy nói.
Ta nhìn thẳng vào mắt huynh ấy.
Trong đôi mắt ấy ẩn chứa quá nhiều thứ tạp niệm.
Có thương xót, có áy náy, có lo âu.
Nhưng dường như cũng có… một thứ gì đó khác nữa.
Ta nói:
“Được.”
Vương gia đứng trên bậc thềm nơi nhị môn, lặng im nhìn hai chúng ta.
Bước chân không hề tiến lại gần.
Ca ca dắt tay ta đi ra phía ngoài, đi được vài bước bỗng khựng lại.
Huynh ấy xoay người, hướng về phía Vương gia mà chắp tay hành lễ.
“Vương gia, Cố mỗ đa tạ ngài đã chiếu cố muội muội bấy lâu nay.
Ngày sau định sẽ tới cửa bái tạ.”
Vương gia khẽ gật đầu.
“Cố Trạng nguyên khách sáo rồi.”
Ánh mắt của người lướt qua thân hình ta.
Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Nhưng ta đã nhìn thấy rõ.
Ca ca cũng đã nhìn thấy.
Huynh ấy siết c.h.ặ.t lấy bàn tay ta, kéo ta bước lên cỗ xe ngựa gia thế.
Khoảnh khắc cỗ xe ngựa chuyển bánh, ta vén bức rèm che lên quay đầu nhìn lại.
Vương gia vẫn đứng thẫn thờ trên bậc thềm cao ấy.
Bóng hình đen thẫm ngày một nhỏ dần, nhỏ dần.
Ta liền buông bức rèm che xuống.
Sau khi trở về Cố gia, tất thảy mọi chuyện đều đã thay đổi hoàn toàn.
Chẳng phải Cố gia thay đổi.
Mà là chính ta đã thay đổi rồi.
Ta đã có thể ghi nhớ được rất nhiều chuyện xưa chuyện nay.
Thức ăn mỗi ngày ra sao, nha hoàn nói những lời gì, Liễu Như Yên đã tới đây bao nhiêu lần.
Những bức tranh ký ức trong đầu không còn là những mảnh vỡ vụn vặt nữa.
Chúng đã hoàn toàn kết nối lại với nhau rồi.
Tựa như một bức họa hoàn chỉnh, từng nét từng nét được lấp đầy màu sắc.
Liễu Như Yên vẫn thường xuyên lui tới đây.
Nàng ta vẫn nở nụ cười đoan trang, dịu dàng đằm thắm hệt như trước.
Bưng đến canh yến sào bổ dưỡng, tặng cho y phục mới cắt may tinh xảo, ngồi bên mép giường ân cần kể chuyện xưa cho ta nghe.
Thế nhưng ta không còn động vào bất kỳ thứ gì nàng ta mang tới nữa.
Cũng chẳng thèm mặc những bộ y phục nàng ta tặng.
Ngày nàng ta đến thu dọn những bức tranh, ta vừa vặn vẽ được một nửa.
Bức tranh vẽ lại dung mạo của Vương gia.
Chính là dáng vẻ người đang ngồi bên án thư phê duyệt tấu chương.
Đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, ngón tay thon dài thanh mảnh, đầu ngón tay khẽ tựa vào huyệt thái dương.
Liễu Như Yên cầm bức tranh lên, ngắm nghía rất lâu.
Sau đó nở nụ cười hiểm độc.
“Vẽ thật là đẹp mắt.”
Nàng ta cuộn bức tranh lại, cất vào trong ống tay áo rộng.
“A Loa, những thứ ngươi vẽ này, tỷ tỷ sẽ giúp ngươi thu giữ cẩn thận.
Đợi đến khi ca ca ngươi làm quan to chức trọng, những bức tranh này có thể bán được rất nhiều bạc đấy.”
Ta không nói một lời.
Nàng ta lại bồi thêm:
“Ngươi hãy ngoan ngoãn một chút.
Những bức tranh này, tỷ tỷ sẽ thay ngươi bảo quản.”
Ngày hôm đó trời đổ mưa tầm tã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sau khi nàng ta rời đi, ta từ dưới chiếc gối nằm lấy ra một bức tranh khác.
Chính là cùng một bức họa ấy.
Ta đã vẽ liền hai bức giống nhau.
Một bức để ở nơi sáng, một bức giấu ở nơi tối.
Bức tranh giấu ở nơi tối tăm ấy, ta đã đặc biệt vẽ thêm những tia sáng rực rỡ trong đôi mắt của Vương gia.
Liễu Như Yên hoàn toàn chẳng hề hay biết.
Nàng ta cứ đinh ninh rằng ta vẫn còn là một đứa khờ khạo điên kh/ùng.
Kỳ thực ta đã không còn khờ nữa rồi.
Ít nhất, cũng chẳng còn khờ khạo như thuở trước nữa.
Ca ca đã phát hiện ra rồi.
Huynh ấy đã nhẫn tâm đốt sạch những bức tranh của ta.
Chính là do Liễu Như Yên mang đến cho huynh ấy xem.
Đêm hôm đó, Liễu Như Yên chạy tới khóc lóc t.h.ả.m thiết, nói rằng bên ngoài đang đồn đại ầm ĩ chuyện A Loa si luyến Vương gia, vẽ đầy một phòng toàn là chân dung của Vương gia, nếu truyền ra ngoài sẽ bôi nhọ thanh danh dòng tộc Cố gia.
Khi ca ca đến xem xét, ta đã kịp thời giấu đi phần lớn số tranh rồi.
Thế nhưng vẫn còn vài bức đang treo lủng lẳng trên tường.
Ta không kịp thu dọn hương hỏa.
Ca ca đứng trong gian phòng vẽ tranh của ta, nhìn chằm chằm vào nam t.ử khoác áo choàng đen thẫm trên tường kia, trầm mặc một thời gian rất dài.
Sau đó huynh ấy cầm lấy một bức, hơ vào ngọn nến sáng rực.
Tờ giấy cuộn tròn lại, hóa đen kịt, tro tàn rơi lả tả xuống nền đất lạnh.
“Đốt sạch đi.”
Huynh ấy ra lệnh.
“Toàn bộ đốt sạch cho ta.”
Đám nha hoàn lập tức bắt tay vào làm việc.
Ta lặng im nhìn những bức tranh ấy từng bức từng bức bị ném thẳng vào trong chậu lửa hung hãn.
Ngọn lửa tàn nhẫn nuốt chửng từng vệt mực, nuốt chửng từng đường nét phác họa, nuốt chửng cả mày mắt của người ấy.
Ta không hề khóc lóc.
Cũng chẳng hề làm loạn.
Ta chỉ im lặng nhìn chằm chằm vào ca ca.
Đợi đến khi huynh ấy đốt xong bức tranh cuối cùng, ta mới thốt lên một câu nói lạnh lùng.
“Huynh và ả ta, thảy đều giống nhau cả thôi.”
Ca ca quay phắt đầu lại nhìn ta.
“Đều muốn thay ta làm chủ cuộc đời.”
Biểu cảm trên gương mặt huynh ấy thoắt cái đại biến.
Hệt như vừa bị ai đó giáng một cú đ.ấ.m ngàn cân vào mặt.
Huynh ấy mấp máy môi, định nói điều gì đó.
Nhưng cuối cùng chỉ biết lẳng lặng xoay người, bước rảo chân rời đi.
Liễu Như Yên đứng ngoài cửa lớn, nở nụ cười đắc thắng với ta.
Nụ cười ấy tựa như lưỡi đao sắc bén.
Ta đã ghi nhớ kỹ càng rồi.
Ta bắt đầu giả vờ khờ khạo.
Còn giống hơn cả trước kia nữa.
Ta vẫn híp đôi mắt lại cười ngốc nghếch, vẫn để hạt cơm dính đầy bên khóe miệng, vẫn hướng về phía đám nha hoàn mà reo hò “tỷ tỷ ôm nào”.
Thế nhưng đầu óc ta ngày một trở nên tỉnh táo, minh mẫn.
Tỉnh táo đến mức đáng sợ.
Ta thừa biết thứ bột trắng mịn mà Liễu Như Yên lén lút bỏ vào trong chén trà của ta mỗi ngày.
Thứ bột trắng tinh ấy, chỉ nhỏ bằng móng tay cái mà thôi.
Hòa tan vào trong nước, không màu không mùi không vị.
Ta liền lén lút đổ bỏ đi một nửa.
Còn lại một nửa thì uống sạch vào bụng.
Bởi vì nếu không uống, nàng ta nhất định sẽ sinh lòng nghi kỵ tai ương.
Thế nhưng lượng độc d.ư.ợ.c ít ỏi đó đã chẳng thể làm thương tổn đến thân xác ta được nữa rồi.
Cơ thể ta dường như đã tự sinh ra khả năng kháng độc bẩm sinh.
Hoặc giả có thể nói, cây kim vàng kia đ.â.m sâu trong đầu ta suốt mười lăm năm trời, cơ thể ta từ sớm đã tự học được cách thức làm sao để sinh tồn trong cảnh tuyệt vọng cùng cực.
Phủ y cứ cách vài ngày lại lén lút tới thăm khám cho ta một lần.
Khi bắt mạch cho ta, sắc mặt lão ngày một trở nên ngưng trọng, nghiêm nghị.
“Lượng độc d.ư.ợ.c đang ngày một tăng lên.”