Trèo Lên Cành Cao

Chương 23



"Gả cho Ngài thật là chịu thiệt, vốn tưởng mượn danh phận Thái t.ử phi để làm rạng rỡ tổ tông, nào ngờ nay lại phải gánh trên vai trọng tội mưu nghịch."

Triệu Phất Hoài nhếch môi cười nhạt: "Vậy sau này ta dùng ngôi vị Hoàng hậu để bù đắp cho nàng, có được không?"

Động tác lau kiếm của ta khựng lại, rũ mắt xuống, ta thấy những cánh hoa đào rụng đầy trên mặt đất, "Thái t.ử Điện hạ, lời nói gió bay, chờ đến ngày Ngài thực sự làm được hãy tới đây lãnh công. Nhưng nếu Thất vương gia không cướp Thẩm Văn Hành đi, vậy hiện giờ bọn họ đang ở phương nào?"

Triệu Phất Hoài vốn đang đứng dưới gốc cây, nghe vậy liền bước tới bên bàn đá, giẫm những cánh hoa tàn vào trong bùn đất: "Chẳng qua là màn kịch tự biên tự diễn của Thừa Tá Đế mà thôi, lão ta đem người từ Trọng ngục chuyển sang một nơi giam cầm khác. E là lúc này, cả nhà bốn người bọn họ vẫn đang bị nhốt trong hoàng cung."

Ta suy ngẫm một hồi, rất nhanh đã thông suốt. Hiện nay thiên hạ đều biết Thẩm tướng quân rơi vào tay Thất vương gia. Mà mấy vạn Hổ Hành Quân nhận được tin tức chắc chắn sẽ tới tìm Thất vương gia đòi người. Thất vương gia không có người để giao ra, đôi bên ắt sẽ nảy sinh hiềm khích, thậm chí là khai chiến. Cứ như vậy, Thừa Tá Đế chẳng cần tốn chút sức lực nào cũng có thể tọa sơn quan hổ đấu, thu lợi về mình.

"Tâm kế thật đáng sợ!" Ta lẩm bẩm.

Thế nhân đều khen ngợi Thánh thượng đương triều nhân từ, khoan dung với bào đệ, thể tất cho tướng sĩ, chưa bao giờ vì bị mạo phạm mà lộ vẻ lạnh lùng. Nhưng nào ai biết được, bề ngoài lão ta không hiển hiện, nhưng sau lưng lại tính kế chi li, chỉ trong cái lật tay đã khiến đôi bên tương tàn, cuối cùng bản thân lại đứng ngoài cuộc như không hề vướng bụi trần.

Phía chân trời dần hửng sáng, Triệu Phất Hoài cười bảo: "Tâm kế có mạnh đến đâu cũng chỉ là hạng đạo tặc, có những thứ rốt cuộc vẫn phải trả lại mà thôi."

...

Giữa đại điện vắng lặng, Thừa Tá Đế dường như đã đợi từ rất lâu. Những kẻ hầu hạ đều bị đuổi khéo ra ngoài, hai bên chỉ còn lại thị vệ với thần sắc uy nghiêm, tựa như những pho tượng đá. Những người này đều thuộc Ngự Lâm Quân, là tâm phúc của Hoàng đế.

Thừa Tá Đế sở hữu gương mặt tròn trịa như tượng Di Lặc, vành tai dài dày, tướng mạo đầy vẻ thiện lương. Có lẽ vì không còn người ngoài nên không cần phải diễn kịch nữa, thấy Triệu Phất Hoài bưng tráp gấm tiến vào, trên gương mặt phúc hậu kia hiện lên một nụ cười quỷ quyệt, giống như một pho tượng tà Phật nhập ma, khiến người ta lạnh thấu xương tủy.

"Hoàng đệ đã phục tùng rồi chứ?"

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

"Chính xác."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Hắn có thừa nhận mình cướp ngục không?"

"Không có, nhưng nhi thần tuân theo khẩu dụ của Phụ hoàng, bất kể Thất hoàng thúc có nhận tội hay không, đều trực tiếp trảm sát để trừ hậu họa."

Thừa Tá Đế đột nhiên cười lớn, lão vỗ vào tay vịn ghế, thân hình hơi mập mạp run lên bần bật, "Tốt, tốt lắm! Trẫm biết con là một hài t.ử ngoan ngoãn biết nghe lời! Trong tráp này là thủ cấp của hoàng đệ sao? Mang lên đây, Trẫm phải nhìn cho kỹ!"

Lâm công công nhận lấy tráp gấm, bước lên thềm điện. Thừa Tá Đế hối hả mở khóa gầm, giây tiếp theo, tráp gấm bị lão hất văng xuống đất, từ bên trong lăn ra một vật đẫm m.á.u tươi, "Triệu Phất Hoài! Đây là thứ gì!"

Kẻ bị gọi tên chợt nở nụ cười: "Đây là chim tu hú mà, Bệ hạ không nhận ra sao? Bệ hạ chiếm tổ tu hú bao nhiêu năm nay, sao có thể không nhận ra đồng loại của mình chứ?"

Sắc mặt Thừa Tá Đế đại biến: "Phản rồi, thực sự phản rồi! Người đâu! Mau bắt Thái t.ử lại cho trẫm!"

Mệnh lệnh phẫn nộ của lão ta không khiến đám vệ binh nhúc nhích dù chỉ một phân. Ngược lại, Triệu Phất Hoài vỗ tay một cái, mấy chục danh vệ binh trên đại điện đồng loạt rút đao ra khỏi bao, chậm rãi bao vây lấy ngôi báu cao nhất kia.

Lâm công công sợ đến mức cất giọng lanh lảnh: "Các ngươi làm gì vậy! Các ngươi muốn mưu phản sao!"

Thừa Tá Đế dù sao cũng là Hoàng đế, sự trấn định khi lâm nguy là điều đã ngấm vào xương tủy của kẻ ngồi vị trí bề trên. Ngay cả lúc này, lão ta vẫn bình tĩnh hỏi: "T.ử Cấm Thành canh gác nghiêm ngặt, ngươi làm thế nào mà tráo đổi được nhiều người như vậy?"

Muốn trà trộn và thay thế Ngự Lâm Quân, không thể chỉ dựa vào mấy chục người này. Ngự Lâm Quân do chính tay lão nuôi dưỡng, nếu có biến động nhất định sẽ báo cáo. Nay Triệu Phất Hoài có thể lặng lẽ làm xong tất cả, chỉ có một khả năng duy nhất. Đó là toàn bộ Ngự Lâm Quân đều đã rơi vào tay hắn.

Nhưng muốn áp chế một đội quân cần phải có binh lực mạnh hơn. Nếu có quân đội quy mô lớn xuất hiện gần kinh thành, lão là Hoàng đế không thể không biết.

Triệu Phất Hoài tốt bụng nhắc nhở: "Bệ hạ đã quên mất ba vạn Hổ Hành Quân thu hồi từ tay Phiêu Kỵ tướng quân rồi sao?"

Nếu như ban nãy Thừa Tá Đế còn ôm một tia hy vọng hão huyền, thì sau khi nghe câu trả lời này, tia hy vọng đột phá cuối cùng trong lòng lão đã hoàn toàn dập tắt. Thẩm Văn Hành nắm trong tay mười vạn Hổ Hành Quân, trong đó năm trăm tinh binh theo hắn về kinh, số còn lại vẫn ở Bắc Khương. Khi đó để Tống Vi Từ được lên đỉnh Cổ Lăng, Thẩm Văn Hành không tiếc hiến ra ba vạn binh sĩ. Thừa Tá Đế đã bí mật triệu tập số Hổ Hành Quân này về kinh thành.