Trèo Lên Cành Cao

Chương 4



Đôi mắt ta đẫm lệ, nghẹn ngào nhìn hắn. Ta mấp máy môi, muốn biện bạch điều gì đó, nhưng khi liếc thấy khoảng cách giữa Hoàng hậu và Thẩm Văn Hành chỉ cách nhau một vị trí, ta chọn cách im lặng.

Tất cả những kẻ đang nhìn ta đều dõi theo ánh mắt của ta, rồi trong lòng thầm hiểu rõ. Phải rồi, giờ đây Thẩm Văn Hành là Nhất phẩm Phiêu kỵ Tướng quân, dùng quyền thế trên triều đường để chèn ép một quan viên Tứ phẩm cũng dễ dàng như dẫm c.h.ế.t một con kiến. Mà ta, một kẻ nhờ vào sự che chở của phụ thân mới trở thành thiên kim tiểu thư, tự nhiên không thể vì chút kiêu ngạo nhất thời mà đắc tội Thẩm Văn Hành, hủy hoại tiền đồ của gia tộc.

"Thẩm Tướng quân nói đúng, dân nữ chưa gả, tự nhiên là vì bản thân dân nữ hèn mọn không xứng, không liên quan gì đến Thẩm Tướng quân." Nói đến đây, ta tự giễu cười một tiếng, nhanh ch.óng cúi đầu xuống.

Thấy ta tỏ ra yếu thế để lấy lòng, những vị phu nhân và tiểu thư quan gia vốn định xem trò cười của ta trái lại lộ vẻ không đành lòng. Năm xưa tình nghĩa thanh mai trúc mã của hai người cả kinh thành đều rõ như ban ngày, giờ đây vật đổi sao dời, tình đầu ý hợp lại bị đ.á.n.h tráo thành đơn phương tình nguyện. Nam t.ử vẫn phong quang vô hạn, còn nữ t.ử lại phải chịu cảnh danh tiết tiêu tan.

Những vị phu nhân có nữ nhi đột nhiên cảm thấy trong lòng không mấy dễ chịu. Mà Thẩm Văn Hành như đ.ấ.m một quyền vào bông gòn, cũng thấy vô vị, hừ lạnh một tiếng không nói thêm gì nữa.

Ngay lúc tâm tư của mọi người mỗi người một khác, lại có một ánh mắt nóng rực găm c.h.ặ.t lên người ta, đầy ẩn ý, chẳng rõ đến từ phương nào.

5.

Cảnh tượng diễn ra tại cung yến nhanh ch.óng lan truyền khắp kinh thành. Ta trở thành tâm điểm cho những lời đàm tiếu, chế giễu của bá tánh lúc trà dư t.ửu hậu.

"Rõ ràng là đơn phương tình nguyện, vậy mà dám thêu dệt thành lưỡng tình tương duyệt, da mặt của nữ t.ử này cũng thật là dày quá thể!"

"Uổng công bấy lâu nay ta cứ ngỡ Tống tiểu thư là một kẻ chung tình, giờ xem ra chẳng qua là hạng nữ nhân đeo bám dai dẳng! Thật tội nghiệp Thẩm Tướng quân xông pha trận mạc, vậy mà còn phải gánh lấy cái danh tương tư từ trên trời rơi xuống của kẻ khác."

"Thẩm Tướng quân và phu nhân cầm sắt hòa minh, lại có hai hài t.ử đáng yêu, chỗ nào đến lượt Tống Vi Từ gả không được này xen chân vào!"

"Đường đường là đích nữ của Tứ phẩm Thượng thư thừa mà lại hạ mình đeo bám, đúng là nực cười đến rụng răng!"

Suốt ba ngày ròng rã, ta không hề bước chân ra khỏi cửa. Thế nhân đều cho rằng Tống tiểu thư vì hổ thẹn mà muốn c.h.ế.t, không dám gặp ai. Nào có hay trong Tống phủ, ta đang thong dong tự tại, nhàn nhã ngắt hoa đun trà.

T.ử Tô quỳ một gối trước mặt ta: "Chủ t.ử, việc đã thành."

"Tốt lắm, lui xuống đi." Thấy nàng vẫn đứng yên không động đậy, ta liếc mắt nhìn: "Còn việc gì sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Thuộc hạ không hiểu, vì sao Người lại phải tự hủy hoại danh tiết của mình?"

Ta thả từng cánh hoa vào ấm trà, kiên nhẫn giải thích: "Chuyện trong cung vốn là mật văn, nếu không có kẻ chủ mưu phát tán, tuyệt đối không thể truyền ra phường phố nhanh đến vậy. Đạo lý đơn giản này ta hiểu, vị ngồi trong cung kia tự nhiên cũng hiểu. Chỉ khi ta trở thành nạn nhân của những lời đàm tiếu này, họ mới không nghi ngờ đến đầu ta."

"Nhưng Người làm vậy là để...?"

Ta khẽ cười: "Thẩm Văn Hành công cao chấn chủ, là cái gai đầu tiên đ.â.m vào lòng Thừa Tá Đế; trước mặt Hoàng hậu mà dám làm nhục nữ nhi của mệnh quan triều đình, không để ai vào mắt, chính là cái gai thứ hai; và hắn rời kinh bảy năm, vừa hồi kinh đã có thể thao túng dư luận trong kinh thành, chứng tỏ những năm qua hắn vẫn luôn âm thầm phát triển thế lực của riêng mình, đây chính là cái gai thứ ba. Sâu nhất và đau nhất đ.â.m vào tim Thừa Tá Đế."

T.ử Tô chợt đại ngộ: "Hơn nữa lưu ngôn là do chúng ta phát tán, Hoàng đế có điều tra bao lâu thì Thẩm Văn Hành vẫn hoàn toàn trong sạch."

Lửa nhỏ liu riu, ta cười đầy ưu nhã: "Phải vậy, một thế lực mà ngay cả Ám Ảnh Vệ của hoàng thất cũng không tra ra được, chẳng lẽ không đủ khiến người ta kinh sợ sao? E rằng Thừa Tá Đế dù có khoan dung đến mấy, đêm nay cũng khó lòng an giấc."

Nhấc chén trà, ta chậm rãi siết c.h.ặ.t lấy vành chén nóng bỏng. Thẩm Văn Hành, ta vốn là kẻ có thù tất báo, không yêu ắt sẽ hận. Nếu ngươi đã dám phụ ta, hãy chuẩn bị tâm thế cho ngày vạn kiếp bất phục.

...

"Tiểu thư, tiểu thư không xong rồi, lão gia ông ấy..." Thanh Hòa được phái canh giữ ngoài viện đột ngột chạy vào, mặt đầy lo lắng.

T.ử Tô đã đứng dậy từ trước đó, đứng nép sau lưng ta như một nha hoàn bình thường nhất.

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

Ta vội vã đứng dậy: "Đến thư phòng."

Trong phòng, phụ thân đang cầm thanh Tàng Tuyền kiếm gia truyền định xông ra ngoài, bị đám tiểu tư liều c.h.ế.t ngăn cản.

"Buông ta ra! Lão phu hôm nay nhất định phải tìm tên súc sinh đó tính sổ cho rõ ràng! Nếu hắn đã thành hôn, tại sao không gửi lấy một phong thư về kinh thành nói rõ? Tại sao không nói rằng lời thề năm xưa đã phế? Chẳng lẽ nữ nhi Tống gia ta lại là kẻ mặt dày bám lấy một nam nhân đã có thê t.ử hay sao?"

"Cái gì mà vì không muốn địch quân biết được nhược điểm, mạng của lê dân bá tánh là mạng, vậy mạng của nữ nhi ta không phải là mạng sao?"

"Vi Nhi nhà ta vì hắn mà phải chịu bao nhiêu lời ra tiếng vào, vậy mà hắn dám sỉ nhục nữ nhi ta, sỉ nhục Tống gia ta như thế!"