Trêu Chọc Vương Gia Lạnh Lùng

Chương 15



16

Sau một thời gian ngắn nghỉ ngơi chỉnh đốn, chúng ta cải trang thành một thương đội, tiếp tục tiến về phía Nhu Nhiên.

Dọc theo đường đi, mọi người đều không ngừng thảo luận về các phương án hành động.

Đương nhiên cũng không thiếu những trận cãi vã, chủ yếu là Ninh Tri Dư cùng Tiêu Vô Kỳ cãi nhau.

Tiêu Vô Kỳ chỉ cần lại gần ta một chút là Ninh Tri Dư liền từ giữa can thiệp làm khó dễ, tuyệt đối không cho ta và Tiêu Vô Kỳ có cơ hội ở riêng với nhau.

Mấy ngày trôi qua, ta đã hoàn toàn xác định gã tiểu quỷ này là thiệt tình thật lòng xem ta như mẫu thân của hắn, cũng là thiệt tình thật lòng không muốn nhận Tiêu Vô Kỳ làm cha.

Cũng thật là đáng yêu, ta nhìn hắn dần dần nhiều thêm vài phần từ ái của người làm mẹ.

Ta tuy rằng không biết hắn là cô hồn dã quỷ từ phương nào tới, nhưng nếu hắn đã thiệt tình nhận ta làm mẫu thân thì ta liền miễn cưỡng nhận đứa con trai này vậy.

Ta đều đã nghĩ kỹ rồi, nếu lần này có thể còn sống trở về, ta sẽ cưới vợ cho hắn, giúp hắn lập gia lập thất.

Đêm trước khi tiến vào vương đô, chúng ta hạ trại nghỉ ngơi ở bên một bờ sông.

Phía xa xa chính là ánh đèn lửa rực rỡ của vương đô, dòng nước sông lành lạnh chảy qua dưới chân, t.h.ả.m cỏ xanh mềm mại nhưng lại có chút châm chích, ngồi ở bờ sông một chốc, làn gió nhẹ thổi qua làm khô đi mái tóc đẫm mồ hôi, sự mệt mỏi suốt cả một ngày trời đều tan biến sạch sành sanh.

Từ vương đô truyền đến một trận tiếng nhạc huyền ảo, ta đột nhiên rất muốn khiêu vũ, liền dang rộng hai tay, đón lấy giai điệu âm nhạc mà tùy ý nhảy múa.

Ninh Tri Dư cùng Tiêu Vô Kỳ ngồi ở một bên lặng lặng nhìn ta.

Một khúc múa kết thúc, ta quay đầu lại nhìn.

Tiêu Vô Kỳ đang đăm đăm nhìn ta, ánh lửa trại nhảy vót trong đôi mắt hắn, đường nét gương mặt góc cạnh ưu tú được mạ lên một tầng ánh sáng ấm áp, mười phần mê người.

Ta suýt chút nữa là nhìn đến ngây người, vội vàng thu hồi lại tâm trí, lên tiếng hỏi.

"Ta nhảy thế nào?"

"Cũng bình thường."

Tiêu Vô Kỳ chậm rãi đáp.

Ta vừa định tức giận thì lại nghe thấy lời nói trong lòng của hắn.

"Có đẹp đến mấy thì đã sao, cũng đâu phải là nhảy cho một mình ta xem."

Sao lời này nghe qua lại có mấy phần ghen tuông, lại còn có mấy phần mất mát thế này?

Gương mặt ta bỗng chốc nóng bừng lên, vội vàng dời tầm mắt nhìn sang Ninh Tri Dư.

Hắn nhìn ta, ngoác miệng cười lớn.

"Đương nhiên là đẹp rồi, Như Ý là nữ t.ử đẹp nhất trên đời này."

Nói xong, hắn còn rất đắc ý quay sang hỏi Tiêu Vô Kỳ.

"Cũng may là Vương gia không thích Như Ý, lúc này mới tiện nghi cho ta, đúng rồi Vương gia, vị hôn thê kia của ngài có đẹp không? Nàng ấy có biết khiêu vũ hay không?"

Tiêu Vô Kỳ lạnh lùng liếc nhìn hắn một cái.

"Bổn vương đào đâu ra vị hôn thê chứ?"

Cả ta cùng Ninh Tri Dư đều sững sờ cả người.

Ta mở miệng hỏi hắn.

"Hi Ninh chẳng phải là vị hôn thê của ngươi sao?"

Tiêu Vô Kỳ ngẩn ra một chốc, giống như thật sự mới nhớ ra người này vậy, ngay sau đó thần sắc liền trở nên u ám hẳn đi.

"Ta cùng nàng ta chưa hề đính hôn, chỉ là Thái hậu muốn giữ nàng ta ở bên cạnh ta để làm tai mắt mà thôi."

Ninh Tri Dư cười nhạo một tiếng.

"Thái hậu nếu đã muốn ngươi cưới nàng ta thì ngươi chẳng lẽ còn có thể ngỗ nghịch bất tuân hay sao?"

Tiêu Vô Kỳ lặng im một lát, đột nhiên nói.

"Nếu ta thật sự muốn cưới ai thì cho dù có là Thái hậu cũng tuyệt đối không thể can thiệp tả hữu."

Không biết vì cái gì, thời điểm hắn nói ra lời này thế mà lại ngước mắt lên nhìn ta một cái.

Trái tim ta bỗng chốc đập thình thịch liên hồi, vội vàng dời mắt đi nơi khác.

Cũng may đúng lúc này A Hổ mang cá nướng đi tới, bầu không khí mới có thể hòa hoãn trở lại.

Ngày thứ hai, chúng ta thuận lợi tới được vương đô.

Chúng ta tiến vào vương đô dưới thân phận là thương đội Cao Xa, bởi vì gương mặt quá mức lạ lẫm nên binh lính canh gác liền nảy sinh nghi ngờ đối với thân phận của chúng ta.

Ninh Tri Dư đem lộ dẫn đệ lên phía trước, giải thích.

"Chúng ta thật sự là thương nhân buôn đá quý, ngài xem tấm lộ dẫn này, cái con dấu này, làm sao có thể là giả được cơ chứ?"

Tên binh lính gật gật đầu, đem tấm lộ dẫn xem đi xét lại mấy lần, vẫn cảm thấy có chỗ quái dị, bèn hỏi.

"Nếu các ngươi tới đây để buôn bán đá quý, vậy ta hỏi các ngươi, ở vương đô này có mấy tiệm bán hồng bảo thạch?"

Ninh Tri Dư làm sao mà biết được chuyện này, bị hắn hỏi một câu như vậy liền trực tiếp đờ người ra.

Ta đang cảm thấy đau đầu thì liền nghe thấy tiếng lòng đắc ý của tên binh lính kia truyền tới.

"Vương đô bán hồng bảo thạch chỉ có một mình cữu cữu Cát Nhĩ Đan của ta mà thôi, bọn họ nếu thật sự là thương nhân đá quý Cao Xa thì không thể nào không biết được chuyện này."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trong lòng ta vui mừng khôn xiết, nhưng trên mặt vẫn tỏ ra cực kỳ bình tĩnh, bước lên phía trước nói.

"Theo như ta được biết thì chỉ có một mình Cát Nhĩ Đan mà thôi, Ồ đúng rồi, lần trước gặp gỡ Cát Nhĩ Đan còn nghe ông ấy nhắc tới việc mình có một người cháu ngoại đang làm việc ở cửa thành, không biết có phải là các hạ đây hay không?"

Tên binh lính cả kinh, trong lòng thầm nghĩ.

"Bọn họ làm sao đến chuyện này cũng biết rõ như vậy chứ? Thế thì khẳng định là không thể giả được rồi."

Vì thế hắn đem tấm lộ dẫn trả lại cho ta, phất phất tay.

"Vào đi, vào đi."

"Đa tạ."

Ta nhận lấy tấm lộ dẫn, khí định thần nhàn đi vào bên trong.

Sau khi đã đi xa khỏi cửa thành, Ninh Tri Dư cùng Tiêu Vô Kỳ mới áp sát lại gần ta hỏi nhỏ.

"Làm sao ngươi lại biết được những chuyện này?"

Ta xua xua tay đáp.

"Trước đó đã có điều tra qua rồi mà."

Tiêu Vô Kỳ khẽ mỉm cười nói.

"Cho dù là thám t.ử của ta thì trước đó cũng chưa từng điều tra được chi tiết đến như vậy."

"Đây là nhân mạch của ta, ngươi có nhân mạch của ngươi thì ta không thể có sao."

Tổng không thể nói cho hắn biết là ta có thuật đọc tâm được.

Ta rảo bước đi thật nhanh, không muốn tiếp tục đề cập tới chuyện này nữa.

Sau khi tiến vào vương đô, chúng ta liền hội hợp với những tai mắt mà Tiêu Vô Kỳ đã cài cắm ở đây từ trước.

Sau một hồi phân tích tình hình, chúng ta phát hiện ra bản thân trước đó đã quá mức lạc quan rồi.

Quân đội thủ vệ vương cung vô cùng đông đảo, cho dù có biện pháp lẻn được vào bên cạnh Khả Hãn và ám sát thành công thì cũng gần như không có khả năng sống sót rời đi.

Chúng ta nhìn vào tấm bản đồ vương cung, giống như bị dội cho một gáo nước lạnh, mấy người đều trở nên héo rũ.

Trầm mặc một hồi lâu, Tiêu Vô Kỳ lên tiếng.

"Không bằng các ngươi trở về Dao Xuyên trước đi, ta một mình lưu lại nơi này xem có thể nghĩ cách tiến vào vương cung hay không."

"Ngươi có ý gì đây? Ngươi muốn một mình đi nộp mạng, không cần chúng ta nữa sao?"

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

"Hiện tại không có biện pháp nào tốt hơn cả."

"Ta không đồng ý."

Ta đứng bật dậy, không muốn tiếp tục nghe hắn nói nữa.

Ninh Tri Dư lại nói lên tiếng.

"Ta thấy thế cũng tốt đấy chứ, chẳng có vấn đề gì cả."

Ta nghe thấy trong lòng hắn thầm nghĩ.

"Chỉ cần ta và mẫu thân có thể sống sót là được rồi, Tiêu Vô Kỳ có c.h.ế.t hay không ta mới không thèm để ý đâu."

"Ta đã nói là ta không đồng ý, muốn c.h.ế.t thì cùng c.h.ế.t."

Ta có chút thất thố, Tiêu Vô Kỳ cùng Ninh Tri Dư nhìn biểu tình của ta đều mười phần kinh ngạc.

Ta xoay mặt đi nơi khác, bình ổn lại tâm trạng một chốc rồi mới nhìn vào mắt Tiêu Vô Kỳ nói.

"Ngươi chẳng phải đã nói nhược điểm duy nhất của Nhu Nhiên Khả Hãn là hiếu sắc sao? Ta mà đi rồi thì ngươi căn bản không có cách nào để tiếp cận lão ta cả. Đừng có nói đến chuyện bảo chúng ta rời đi nữa, mau nghĩ biện pháp khác đi."

17

Ta ở trong lều trại của mình một mình rất lâu.

Mọi người đều trở nên mười phần trầm mặc, không còn giống như bộ dạng vừa nói vừa cười của mấy ngày trước đây nữa.

Thẳng cho đến khi trời sắp tối hẳn, Tiêu Vô Kỳ mới xách theo một vò rượu tới tìm ta.

"Đã từng uống rượu bao giờ chưa? Có muốn thử một chút không?"

Hắn đứng ở cửa lều hỏi ta.

Ta khẽ gật đầu.

Hắn nở một nụ cười nhạt, cầm lấy hai chiếc chén rồi rót đầy rượu, câu được câu chăng nói với ta vài câu chuyện, từ phong thổ Nhu Nhiên cho đến kế hoạch ám sát.

Ta tổng cảm thấy hắn còn có lời khác muốn nói, liền vẫn luôn ngồi chờ đợi.

Sau khi nói xong chuyện chính sự, hắn uống một hớp rượu, ngón tay nắm c.h.ặ.t lấy vò rượu, suýt chút nữa là bấu ra một cái lỗ nhỏ, lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn ta.

"Ban ngày ngươi nói muốn c.h.ế.t cùng c.h.ế.t, câu đó rốt cuộc có ý gì?"

Ta chậm rãi bưng chén rượu lên nhấp một ngụm nhỏ, lời nói có chút hàm hồ đáp.

"Chính là cái ý tứ có nạn cùng chịu ấy mà, chúng ta chẳng phải là một tập thể sao."

"Chỉ là như vậy thôi sao?"