2
Ta bị trói mang về vương phủ.
Khi lang trung đang xem vết thương trên môi cho Tiêu Vô Kỳ, ta liền quỳ ở giữa sảnh.
Tiêu Vô Kỳ âm u nhìn ta một hồi lâu, sau đó quay sang hỏi lang trung.
"Hàn tiên sinh, bổn vương còn sống được mấy ngày?"
Lang trung ngẩn ra một lúc.
"Vương gia, ngài chỉ bị rách chút da thôi."
"Ủa? Vậy sao lại chảy nhiều m.á.u như thế?"
Tiêu Vô Kỳ sờ sờ cổ, vẻ mặt đầy bực dọc.
Lang trung nghẹn lời, chỉ tay về phía ta.
"Vương gia, chỗ đó toàn là m.á.u của nàng ấy."
"À."
Tiêu Vô Kỳ gật đầu, lúc này mới nhớ tới sự tồn tại của ta, nhíu mày nhìn vết roi trước n.g.ự.c ta.
Ta biết mình hẳn phải c.h.ế.t không nghi ngờ gì nữa, vẫn luôn chờ đợi hắn động thủ, chờ đến mức có chút mất kiên nhẫn.
Thừa dịp hắn đang nhìn mình, ta liền lên tiếng hỏi.
"Khi nào thì ngài g.i.ế.c ta thế? Chờ nửa ngày rồi, ta đang vội vã đi đầu t.h.a.i đây."
Hắn ngẩn người ra một thoáng.
"Ai nói muốn g.i.ế.c ngươi."
Trong giọng nói mang theo vài phần buồn cười.
Ta không thể tin nổi, trợn to hai mắt nhìn hắn.
"Vậy ngài là muốn nhục nhã ta sao?"
Hắn nghẹn họng.
Một lúc lâu sau mới thốt ra được một chữ.
"Đứng lên."
Ta lùi lại phía sau một chút.
"Ta không dám."
"Ngươi đến đao còn dám kề vào cổ bổn vương, còn cái gì mà không dám?"
"Cái đó thì nhiều lắm."
Ta chuẩn bị giơ ngón tay ra tỉ mỉ đếm cho hắn xem.
"Được rồi."
Hắn ném cho ta một ánh mắt ghét bỏ.
"Ngươi tên là gì?"
"Thẩm Như Ý."
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
"Như Ý, có chút ý vị."
Ngón tay cái bên phải của hắn khẽ sờ lên bờ môi dưới bị ta c.ắ.n rách.
Trầm tư hồi lâu, hắn bỗng nhiên lên tiếng.
"Chẳng phải ngươi đã nói, chỉ cần ta cứu ngươi thì ngươi sẽ là người của ta sao? Từ hôm nay trở đi, ngươi cứ lưu lại vương phủ, chờ đợi sai phái."
Ta kinh ngạc nhìn về phía hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta cứ ngỡ hắn sẽ xử tội mình, không ngờ hắn thế nhưng không truy cứu chuyện ta làm hắn bị thương, lại còn muốn thu nhận ta.
Lang trung đã băng bó xong xuôi vết thương cho hắn.
Vừa thu dọn đồ đạc định rời đi thì lại bị hắn gọi giật lại.
"Khoan đã, xem cho nàng ấy nữa."
Lang trung chần chừ nhìn ta.
"Lão phu từ trước đến nay chỉ chữa trị cho một mình ngài..."
Tiêu Vô Kỳ giống như không nghe thấy, thản nhiên nói.
"Cẩn thận một chút, trên người nữ nhi gia không thể để lại sẹo."
Trong khoảnh khắc đó, ta có chút thất thần, hắn rốt cuộc là có mưu đồ gì, hay đơn thuần là một người thực sự tốt bụng?
Nhưng niềm vui sống sót sau t.a.i n.ạ.n vẫn khiến ta vui sướng không thôi, ta ngẩng đầu lên, hốc mắt cay xè nhìn hắn.
"Đa tạ Vương gia, ân tình của Vương gia, Như Ý đời đời kiếp kiếp không dám quên."
Thân hình hắn cứng đờ, nhìn về phía ta, trong ánh mắt thoáng hiện lên những cảm xúc mà ta không cách nào hiểu được.
"Ngươi lo dưỡng thương cho tốt đi."
Hắn để lại một câu như vậy rồi mặt không cảm xúc bước đi.
3
Sau khi nhập vương phủ, Tiêu Vô Kỳ đã cho người điều tra thân thế của ta.
Nhưng Triệu thị không biết đã dùng thủ đoạn gì mà xóa sạch sành sanh lai lịch của ta.
Điểu Tiêu Vô Kỳ tra được chỉ là một đứa trẻ mồ côi bị người ta bắt cóc từ nơi khác tới.
Điều này lại đúng hợp ý ta.
Ta vốn dĩ cũng không muốn trở về Thẩm gia, hơn nữa, Triệu thị và Thẩm Ngọc Nhi trăm phương ngàn kế muốn hại c.h.ế.t ta, ta hiện tại trở về chẳng khác nào tự tìm đường c.h.ế.t, chi bằng cứ tạm thời nhẫn nhịn, tương lai sẽ trở về báo thù sau.
Chỉ là không biết Ninh Tri Dư thế nào rồi, ta và hắn đến mặt còn chưa từng gặp, hắn cưới sai người, không biết có nhận ra hay không.
Bất quá hiện tại chưa phải lúc nghĩ đến những chuyện đó, ta phải dưỡng thương thật tốt để đặt chân vững chắc ở vương phủ.
Ta ở vương phủ sống rất tốt, ăn mặc chi dùng đều là thứ thượng hạng.
Bên cạnh còn có một nha hoàn bầu bạn tên là Thu Thủy, nàng ấy là một người vô cùng ôn nhu, vào những đêm ta gặp ác mộng, đều là nàng ấy ôm ta ngủ, luôn khiến ta nhớ về mẫu thân của mình.
Ta không biết Tiêu Vô Kỳ giữ ta lại rốt cuộc là có mục đích gì, ta chỉ là một đứa trẻ mồ côi trắng tay, hắn có thể mưu cầu gì ở ta chứ?
Nhưng sau đó, ta phát hiện trong vương phủ có rất nhiều môn khách, có một số người cũng là khi gặp nạn được hắn thu lưu trong phủ, bọn họ đối với hắn mười phần cảm kích, nói hắn ngoài lạnh trong nóng, là một người cực kỳ tốt.
Cho nên, đại khái hắn cũng là thấy ta đáng thương nên thuận tay thu lưu mà thôi.
Tới vương phủ chưa được hai ngày thì gặp phải thích khách.
Ta có biết chút võ nghệ mèo cào, chỉ đủ để đối phó với những người không biết võ công, vốn dĩ không muốn ra mặt, nhưng có tên thích khách lạc đường xông vào phòng ta, dọa ta một trận chạy thục mạng, đ.â.m sầm vào Tiêu Vô Kỳ.
Khi ta nhào tới trước mặt hắn, hắn có chút kinh ngạc, hỏi ta.
"Ngươi tới cứu ta sao?"
Đằng nào cũng đã tới rồi, ta cũng không dám nói không phải, thế là gật gật đầu.
"Ai bắt ngươi tới? Thật không biết tự lượng sức mình."
Sắc mặt hắn trầm xuống, nhưng lại đưa tay kéo mạnh ta ra phía sau bảo bọc.
Được hắn nắm tay, tim ta bỗng nhiên lỡ đi một nhịp.
Đêm đó, hắn đích thân đưa ta trở về phòng, còn dặn dò ta sau này gặp phải chuyện như vậy thì tự mình trốn cho kỹ, không cần phải cậy mạnh ra mặt làm gì.
Lời nói tuy nghiêm khắc, nhưng khi nhìn thấy ta gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, hắn lại mím môi cười.
Khoảnh khắc hắn cười lên thực sự có chút mê hoặc lòng người.
Cánh cửa lòng phòng bị kiên cố bấy lâu, liền theo nụ cười ấy của hắn mà hoàn toàn sụp đổ.