【Hai người họ trước đó đâu quen nhau, chuẩn bị từ trước cái gì chứ?】
……
Những dòng chữ trước mắt càng khiến ta kinh ngạc.
Mặt ta lập tức nóng bừng lên.
Cẩn vương dường như cũng nhận ra, liền nói thêm:
“Ta cũng thích ăn đào, trước khi rời kinh đã sai người chuẩn bị.”
“Cố nhị tiểu thư thích là được.”
Nói vậy, vành tai hắn cũng nhuốm một lớp hồng nhạt.
“Vương gia và Diểu Diểu đều thích ăn đào, thật đúng là trùng hợp.”
A tỷ dường như nhìn ra điều gì đó, trong lời nói mang ý tứ sâu xa.
Bị nàng nói như vậy, tai Cẩn vương càng đỏ hơn.
Ta vội ra hiệu cho A tỷ bằng ánh mắt, bảo nàng đừng nói lung tung.
A tỷ nhìn ta, ý cười trong mắt càng sâu.
Ta nhất thời không biết phải làm sao.
Không thể để phu quân tương lai của ta… không đúng, ân nhân tương lai chán ghét A tỷ được.
“A tỷ của ta chỉ thích nói đùa thôi, điện hạ đừng để ý.”
Ta dùng xiên bạc xiên một miếng đào mật đưa cho Cẩn vương.
Ngay khi hắn đưa tay nhận lấy, những dòng chữ trước mắt lại thay đổi nhanh ch.óng:
【Muội phu bị dị ứng với đào, hắn sao có thể thích ăn đào được.】
【Dị ứng đào? Lầu trên có ý gì vậy?】
【Trong ngoại truyện của muội muội và muội phu có nói đó, muội muội thích ăn đào, đều là muội phu tự tay gọt cho nàng. Sau này muội muội phát hiện mỗi lần muội phu gọt xong tay đều đỏ lên ngứa ngáy, thương hắn nên không ăn đào nữa. Muội phu còn tưởng mình làm muội muội giận, buồn bực mấy ngày liền…】
……
Đỏ lên, ngứa ngáy…
Đó chính là triệu chứng ta bị khi ăn lạc.
Ta không kịp suy nghĩ thêm, chỉ có thể vội vươn tay, đ.á.n.h rơi miếng đào mà Cẩn vương sắp đưa vào miệng.
12
Miếng đào mật rơi xuống vạt áo màu chàm của hắn, trông vô cùng ch.ói mắt.
“Ta… nhất thời tay run.”
Ta tùy tiện tìm một cái cớ, vội đưa tay định nhặt miếng đào ấy.
“Không sao, không có gì đáng ngại.”
Giọng Cẩn vương vẫn ôn hòa như cũ.
Ai ngờ hai người đều vội, lại đụng đầu vào nhau.
“Hừm—”
Cũng hơi đau.
“Cẩn vương điện hạ, ngài không sao chứ?”
“Ta không sao, còn Cố nhị tiểu thư, nàng vẫn ổn chứ?”
Cẩn vương ghé lại xem trán ta có bị thương không, rõ ràng trên trán hắn cũng đã đỏ lên một mảng.
Mày mắt hắn rất đẹp, đặc biệt là đôi mắt.
Con ngươi nhạt màu, như một vũng suối sâu trong.
“Diểu Diểu, đừng dọa điện hạ nữa.”
Giọng phụ thân vang lên, ta và Cẩn vương lập tức tách ra.
A tỷ và Hạ Diên ở đối diện lại đang lén cười.
Cũng không biết bọn họ cười cái gì.
Ta rõ ràng là đang giúp bọn họ mà!
“Con xem con kìa, toàn làm bậy. Điện hạ cũng bị thương rồi.”
Phụ thân sợ ta làm Cẩn vương không vui nên mở miệng trách ta trước.
“Ta cũng khiến Cố nhị tiểu thư bị thương. Qua lại như vậy, coi như hòa rồi.”
Cẩn vương không những không giận, còn thay ta nói đỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
【Muội phu này đúng là cưng chiều quá đi!】
【Nhưng vừa rồi ta cảm thấy muội muội cố ý đấy, nàng biết muội phu dị ứng đào sao?】
【Phản diện chú ý thân phận của ngươi đi, người ta muội muội và muội phu ở đây ngọt ngào như vậy, ngươi còn âm u bò lê bò lết cái gì vậy?】
……
Phản diện… Bùi Tự sao?
Ta nhìn kỹ lại.
Quả nhiên Bùi Tự đang nhìn ta và Cẩn vương.
Khác với vẻ nghi hoặc lúc trước.
Ánh mắt hắn lần này giống hệt hôm sinh thần của A tỷ.
13
Có lẽ vì A tỷ đang nhìn Cẩn vương.
Dù sao những dòng chữ kia nói Bùi Tự có d.ụ.c vọng chiếm hữu cực đoan đối với A tỷ.
Sau khi dùng bữa xong, ta tiễn Cẩn vương ra ngoài.
Ánh nắng mùa thu mang theo chút ấm áp, gió thu thổi tới, hắn cố ý bước chậm lại hai bước, đứng phía sau ta.
“Cố nhị tiểu thư thương thế chưa lành, không nên hứng gió.”
Ta nhất thời có chút thất thần.
Đột nhiên nhớ ra, Hạ Diên cũng thường che nắng chắn gió cho A tỷ như vậy.
Hồng Trần Vô Định
Khi ở Tây Vực gặp gió cát, hắn sẽ ôm c.h.ặ.t A tỷ vào lòng.
Bản thân thì dính đầy cát bụi, vô cùng chật vật.
Nhưng A tỷ lúc nào cũng sạch sẽ không nhiễm bụi trần.
A tỷ thường nói hắn không biết nghĩ cho mình.
Hạ Diên chỉ cười ngốc, cũng không phản bác.
Nhưng những chuyện như vậy, Bùi Tự chưa từng làm cho ta.
Gương mặt Cẩn vương ghé lại gần.
Ánh nắng bị bàn tay rộng lớn của hắn che đi.
“Có phải nắng quá, nàng không thoải mái?”
Có lẽ ta ngẩn người quá lâu.
Hắn tưởng ta bị ánh nắng làm cho choáng váng.
Ta lắc đầu.
“Ta không sao.”
Trong n.g.ự.c như có một con nai nhỏ đang nhảy loạn, không nói rõ được là cảm giác gì.
“Ta tỉnh lại đã lâu mà vẫn chưa đích thân cảm tạ ân cứu mạng của điện hạ, lại còn làm phiền điện hạ đặc biệt tới Cố phủ một chuyến, thật là thất lễ.”
“Đâu có. Là triều đình vẫn chưa thể quét sạch phản quân, khiến Cố phủ bị liên lụy.”
Hắn dịu giọng phản bác ta.
“Nếu phản quân còn đến quấy nhiễu, Cố nhị tiểu thư có thể sai người tới tìm ta bất cứ lúc nào.”
“Nơi này gió lớn, tiểu thư tiễn tới đây thôi.”
Hắn gọi ta lại, ra hiệu cho nha hoàn đưa ta về phòng.
Ta gật đầu với hắn.
“Điện hạ có rảnh thì cứ đến chơi.”
Rõ ràng chỉ là một câu xã giao, thế mà hắn lại cười.
“Tiểu thư đã có đồng dưỡng phu. Nếu ta thường xuyên đến, e rằng sẽ khiến hắn hiểu lầm.”
【A a a, muội phu ghen rồi, muội muội mau dỗ đi!】
【Muội phu vừa tranh vừa đoạt, còn trà xanh nữa, yêu quá yêu quá.】
【Cho hai người họ mở riêng một câu chuyện đi, ta muốn xem!】
……
Ta nhìn những dòng chữ kia, bất giác nhớ tới Bùi Tự lạnh nhạt với ta suốt bao năm qua.
Ta nhìn thẳng vào mắt Cẩn vương.
“Thuở nhỏ không hiểu chuyện, chẳng qua chỉ là một người bạn chơi cùng mà thôi.”