GIỚI THIỆU:
Thuở nhỏ, phụ thân nói ta ngốc, lại cố tình định cho ta một mối hôn sự làm tri huyện phu nhân.
Thế là ta ngày ngày quấn lấy Tạ Khiên, nghĩ đủ mọi cách lấy lòng hắn. Hắn chê ta phiền, nhưng vì hôn ước ràng buộc nên không thể dứt khỏi ta.
Sau này, hắn thăng quan. Trên đường dẫn ta vào kinh, ta bỏ chạy.
Ta chạy về huyện nha, đứng trước vị tân tri huyện—nam nhân tuấn mỹ mặc một thân quan bào màu mực kia, hùng hồn nói:
“Ngài chính là tri huyện mới tới? Ta là tri huyện phu nhân.”
Hắn sững người.
Khi Tạ Khiên từ kinh thành quay về tìm ta, ta đang ở tiệm may chọn vải làm giá y.
Hắn nắm c.h.ặ.t vai ta, đỏ mắt chất vấn:
“Nàng là phu nhân của ta, giờ lại muốn thành thân với ai?”
Ta có chút bất đắc dĩ:
“Ngươi đã không còn là tri huyện nữa, cớ sao còn nói ta là phu nhân của ngươi?”