Triều Dâng Muộn Màng

Chương 17



 

Anh bận rộn khởi nghiệp, sứt đầu mẻ trán tìm kiếm đầu tư, áp lực rất lớn. Tôi thì lo viết tiểu thuyết, bận làm luận văn tốt nghiệp. Chuyện gia đình lại rối như tơ vò, tính tình cũng không tốt đẹp gì.

 

Chỉ vì anh họp không nghe điện thoại, hoặc tôi bận đến mức lỡ hẹn, hầu như chuyện gì cũng có thể biến thành ngòi nổ.

 

Mỗi lần làm lành xong, chúng tôi đều hẹn ước, đợi đến khi ra biển, sẽ vứt hết những tranh cãi, mâu thuẫn này đi.

 

Thật ra, tôi có rất nhiều điều muốn nói với anh, nhưng cuối cùng chỉ khẽ mỉm cười.

 

"Phó Thẩm Chu, đợi anh về, chúng ta đi ngắm biển nhé."

 

Thủy triều đã lỡ nhịp, nhưng vẫn khao khát đợi chờ cuộc hẹn đã bị bỏ lỡ từ thuở nào.

 

31.

 

Tôi mơ một giấc mơ rất đẹp.

 

Trong mơ, tôi công thành danh toại, tay trái cầm cúp Tinh Mộng Bôi, tay phải ôm cúp Biên kịch xuất sắc nhất, đứng trên sân khấu, cười không khép được miệng.

 

Sau đó, tôi bị tiếng chuông điện thoại đ.á.n.h thức.

 

Giọng chị Vu Tuyết đầy lo lắng: "Lan Lan, em tỉnh chưa? Mau xem hot search đi."

 

Tôi lập tức tỉnh táo, mở Weibo. Dòng tag đứng đầu hot search là #Ngọn Hải Đăng Câm Lặng bị nghi ngờ đạo nhái#.

 

Chuyện gì thế này?

 

.....

 

1414.

 

HI ALL

 

Giải trí Tiểu Mã V: [Như mọi người đã biết, trước đây có một đoàn phim chuyển thể IP đã gặp phải muôn vàn trắc trở. Khởi đầu là việc nhà đầu tư 'vướng vòng lao lý'. Sau khi đoàn phim tìm được kim chủ mới, trong nội bộ lại xảy ra mâu thuẫn, dẫn đến việc nữ chính số một tức giận bỏ vai. Tình hình cụ thể đã bị ém xuống, Tiểu Mã không tiện tiết lộ chi tiết, nhưng có một điều chắc chắn: tâm điểm của mâu thuẫn này chính là tác giả nguyên tác, đồng thời là biên kịch của bộ phim chuyển thể IP!]

 

Giải trí Tiểu Mã V: [Lần này, người bị bóc phốt cũng chính là tác giả này. Tác phẩm thành danh của cô ta, tức là nguyên tác của bộ phim được chuyển thể IP, đang vướng vào tranh cãi đạo nhái. Chi tiết cụ thể mời bấm vào link xem bằng chứng nhé.]

 

Tôi bấm vào đường link trong bài Weibo này, chuyển đến trang chủ của một tài khoản clone khác.

 

Bảo vệ lợi ích nguyên tác: [@Ban tổ chức Tinh Mộng Bôi, tôi muốn tố cáo tác phẩm dự thi của Lan Ngạn bị nghi ngờ đạo nhái. Tôi và Lan Ngạn từng là bạn cùng phòng đại học. Thời đi học, cô ta đã ăn cắp luận văn của tôi, còn lén xem trộm sổ tay của tôi, chiếm ý tưởng của tôi làm của riêng. Sau khi tốt nghiệp, cô ta dùng những ý tưởng đã sao chép để viết nên tác phẩm nổi tiếng "Ngọn Hải Đăng Câm Lặng". Tôi yêu cầu ban tổ chức Tinh Mộng Bôi xử phạt Lan Ngạn! Cấm cô ta tham gia cuộc thi! Đồng thời yêu cầu Lan Ngạn công khai xin lỗi, đoàn phim dừng hành vi quay phim xâm phạm bản quyền! Bảng so sánh (palette) như sau.]

 

Ngay khi nhìn thấy tài khoản clone vô danh đó tự xưng là bạn cùng phòng của tôi, tim tôi đã chùng xuống.

 

Tôi nhanh ch.óng nhấp vào bảng so sánh bên dưới, nhìn thấy đủ loại màu sắc trông rất đáng sợ.

 

Nhưng nhìn kỹ lại, phần lớn chỉ là vài câu trùng lặp vụn vặt, còn những chỗ bôi màu tình tiết cốt lõi, thì lại đối chiếu với một cuốn sổ tay.

 

Chị Vu Tuyết nhẹ nhàng trấn an tôi: "Lan Lan, em đừng hoảng. Chị sẽ cho người điều tra thân phận của người này. Trước hết, em cần dùng tài khoản chính thức để đăng bài thanh minh, lát nữa chị sẽ gửi mẫu đơn kiện pháp lý cho em, em chỉnh sửa một chút rồi đăng lên nhé?"

 

Tôi lơ đãng đồng ý.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Điện thoại ngắt máy, tiếng tút tút dường như vẫn còn văng vẳng bên tai. Cảm giác vi diệu đó giống như một dòng điện ồn ào lại một lần nữa ập đến.

 

Đầu ngón tay tôi vô thức lặp lại động tác mân mê vạt áo. Âm thanh từ cục nóng điều hòa bên ngoài cửa sổ gây ra tiếng ồn đinh tai nhức óc, tựa như những cây kim thép sắc nhọn xuyên thẳng vào đại não.

 

Lại ù tai nữa rồi.

 

Tôi bực bội bịt tai lại, nhưng hoàn toàn không thể ngăn cách được thứ âm thanh méo mó này.

 

Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, càng làm tăng thêm sự bực bội đau đớn này.

 

Tôi tắt điện thoại, tên người gọi thoáng hiện lên rồi biến mất trên màn hình.

 

Tôi như chìm vào bóng tối.

 

32.

 

Biển ở Ấn Thành trước nay luôn yên ả.

 

Nhưng dự báo thời tiết nói tuần này trời sẽ âm u rồi chuyển mưa nhỏ, sóng gió trên biển cũng theo đó mà lớn dần.

 

Ngư dân đa phần không ra khơi nữa, du khách đứng cách bờ cả trăm mét, vội vã chụp ảnh rồi rời đi.

 

Tôi cởi giày, dẫm lên bãi cát hơi thô ráp cộm chân, tiện tay ném mũ sang một bên.

 

Giữa biển trời mênh m.ô.n.g, tiếng ù ù trong tai dường như đã bị tiếng sóng biển át đi.

 

Những lời chị Vu Tuyết nói chẳng qua chỉ là để an ủi tôi. Ai cũng biết cái gọi là đơn kiện pháp lý chỉ là hình thức.

 

Bữa tiệc của dư luận không cần những lời thanh minh nhạt nhẽo.

 

Xa xa, có người gọi tôi: "Cô gái, tối nay có gió lớn đấy! Đừng xuống nước, nguy hiểm lắm!"

 

Tôi vẫy tay, ý bảo đã nghe thấy, rồi tìm một chỗ ngồi xuống. Thủy triều sắp dâng lên, bãi cát hơi ẩm ướt.

 

Tôi biết chủ nhân của tài khoản clone đó là ai.

 

Là bạn cùng phòng đại học của tôi, Nhậm Đồng Hỉ.

 

Vì hoàn cảnh lúc nhỏ, nên từ bé đến lớn tôi đều không giỏi xử lý các mối quan hệ xã giao.

 

Nhậm Đồng Hỉ là người bạn đầu tiên của tôi.

 

Chúng tôi cùng nhau ăn cơm, cùng nhau đến thư viện.

 

Cho đến khi khai giảng năm ba, cô ta bắt gặp Phó Thẩm Chu đưa tôi về ký túc xá. Lúc không có ai, ánh mắt cô ta nhìn tôi chứa đựng sự hận thù khó hiểu.

 

"Cậu đang hẹn hò với Phó Thẩm Chu à?"

 

 

====================