Triệu Hoán Người Chơi, Kiến Thiết Đại Nguỵ

Chương 185: Cuộc tụ họp của bốn người



Chạng vạng tối, một chiếc xe bò có vẻ ngoài bình thường đến trước tiệm lẩu Trân Đỉnh mới khai trương.

Khương Thư vén rèm cửa sổ xe lên, nhìn về phía hành lang treo hai chiếc đèn lồng đỏ của tiệm lẩu.

Trong ánh chiều tà lờ mờ, chỉ thấy dưới mái hiên tiệm vẫn còn đặt những giỏ hoa chưa kịp dọn đi, những đóa hoa bị mưa làm ướt rủ thấp cánh, khẽ lay động trong mưa phùn và gió lạnh.

Nhưng so với sự quạnh hiu ngoài cửa, bên trong tiệm lại ầm ĩ một mảnh, từng bàn từng bàn đều chật kín khách, mùi thơm của nước lẩu sôi sục lan tỏa theo cửa tiệm ra khắp đường.

Vì đây là tiệm lẩu đầu tiên ở Mật Dương nên vừa khai trương tiệm đã đông nghịt khách. Ban đầu hầu hết là người chơi đến ủng hộ, sau đó lão bản tổ chức hoạt động, khách quen dẫn khách mới đến sẽ nhận được phiếu giảm giá năm mươi tiền.

Có lợi thì đương nhiên không thể bỏ qua. Thế là dưới sự tuyên truyền ráo riết của người chơi, danh tiếng của tiệm lẩu nhanh chóng lan ra khắp thành. Chẳng mấy chốc đã có rất nhiều người bản địa không thiếu tiền ngưỡng mộ tìm đến. Trong tiệm luôn đông như mắc cửi. Nghe nói thời điểm làm ăn tốt nhất, người chờ bên ngoài có thể xếp hàng đến sáu, bảy mươi bàn.

Cân nhắc thấy trong tiệm có nhiều người chơi, để tránh bị vây xem, Khương Thư không xuống xe ở cửa chính mà bảo xe bò đi vòng đến lối vào phía sau bên trái tiệm lẩu.

Ở đó, lão bản Tô Tử cùng với người hợp tác với nàng là Đậu Thiệp đã đứng chờ sẵn trên bậc đá ngoài cửa.

Cặp đối tác này là sự kết hợp hiếm thấy giữa dân bản địa và người chơi, hơn nữa còn là đối tác nam nữ. Theo tin đồn trên diễn đàn, Đậu Thiệp là con trai của một phú thương ở Nghi Châu, một năm trước đến Mật Dương học, tiếc là thi không đỗ, nhưng lại tình cờ quen biết Tô Tử, người lúc bấy giờ đang kinh doanh ở thương hội Viêm Hoàng.

Đậu Thiệp đã nhất kiến chung tình với nữ tử xinh đẹp, giỏi ăn nói và có tu dưỡng này. Hỏi thăm qua biết nàng chưa có hôn phối, hắn liền bắt đầu theo đuổi, thỉnh thoảng đến gian hàng của Tô Tử để mua hàng, nhân cơ hội bắt chuyện bày tỏ tình cảm.

Tuy nhiên, Tô Tử dù sao cũng là người chơi, tuy cũng có chút thiện cảm với Đậu Thiệp, nhưng trong lòng biết giữa hai người có một hố sâu không thể vượt qua, nên vẫn luôn không đồng ý.

Nàng không đồng ý, Đậu Thiệp cũng không chịu từ bỏ, dứt khoát ở lại Mật Dương, vừa chờ lần khai giảng tiếp theo, vừa tiếp tục theo đuổi đối phương. Sau này nghe nói Tô Tử muốn mở tiệm, hắn liền chủ động đề nghị giúp đỡ.

Tô Tử không muốn lợi dụng hắn, đặc biệt ký hợp đồng chia lợi nhuận với hắn. Thế là hai người, một người bỏ tiền, một người cung cấp ý tưởng, mở ra tiệm lẩu này.

Đối với những chuyện bát quái của người chơi, Khương Thư không mấy hứng thú, sáng nay tìm kiếm trên diễn đàn mới biết được những chuyện này.

Thực ra mà nói, y không thấy bất ngờ. Chuyện NPC và người chơi nảy sinh tình cảm là điều y đã dự liệu từ trước, dù sao NPC đều là người thật, trong quá trình tiếp xúc khó tránh khỏi phát sinh tình cảm.

Đối với chuyện này y cũng khó can thiệp, nhiều nhất là đứng ở đằng sau đặt ra quy tắc, cố gắng tránh tình huống này xảy ra.

Thứ nhất, trò chơi vốn có cơ chế bảo vệ, người chơi và NPC không có cách nào chân chính kết hợp, điều này ngăn chặn người chơi lạm tình vì tìm kiếm kh*** c*m.

Thứ hai, người chơi đã có bạn đời trong hiện thực, thông tin cá nhân đều có ghi chú, không được kết hôn lần nữa trong trò chơi, nếu không sẽ vi phạm quy tắc và bị cảnh cáo trong game.

Đó là những nơi y có thể kiểm soát, còn những người chỉ đơn thuần nói chuyện tình cảm thì y cũng không thể quản.

Trong lúc suy tư, xe bò đã dừng lại trước bậc đá ở cửa.

Thị vệ đặt ghế đẩu bên cạnh xe, mở chiếc ô lụa màu nâu trà che chắn, đón ba người trên xe xuống.

Trước cửa, Đậu Thiệp đã biết Thứ sử sẽ đến ăn nên vừa hồi hộp vừa kích động, thấy xe bò xuất hiện ở ngã tư, liền cúi người cung nghênh.

Bên cạnh hắn, Tô Tử cũng làm ra vẻ mặt hết sức cung kính, thế nhưng trên bảng điều khiển trò chơi phía trước lại chình ình bật chức năng chụp ảnh liên tục.

Lúc Khương Thư xuống xe liếc nhìn qua, làm như không thấy mà dời tầm mắt đi.

Y đã quen rồi, dù sao chỉ cần y và Tạ Âm cùng xuất hiện, đây là chuyện không thể tránh khỏi.

Sau khi ba người xuống xe, Đậu Thiệp trước tiên cúi người cung kính hành lễ, sau đó nở nụ cười hòa nhã dẫn mọi người vào trong viện.

Việc kinh doanh tiệm lẩu chia làm hai phần, mặt tiền phía trước tiếp đón khách thường, hậu viện thì bố trí các phòng riêng biệt lập, chuyên tiếp đãi khách quý.

Được chủ tiệm dẫn đường, đi qua hai hành lang, băng qua nội viện yên tĩnh có hòn non bộ và ao nước, chẳng mấy chốc đã đến trước cửa một phòng riêng đang thắp vài ngọn nến.

Đẩy cửa vào, chỉ thấy Doãn Vân Ảnh đã đến sớm và đang chờ ở bên trong.

Thấy mấy người đến, hắn trước tiên cúi đầu hành lễ, sau đó ngước mắt nhìn Lư Thanh phía sau.

Vừa nãy trên xe bò, Khương Thư đã nói cho Lư Thanh biết mục đích của chuyến đi này, vì vậy hai người gặp nhau liền như hai thương nhân sắp hợp tác mà đánh giá lẫn nhau.

Sau đó không cần Khương Thư giới thiệu, hai người đều khách sáo hành lễ với đối phương.

Không thể phủ nhận, giữa người với người quả thực tồn tại một loại trường khí kỳ diệu, hợp hay không hợp thường có thể cảm nhận được ngay từ lần đầu gặp mặt.

Doãn Vân Ảnh lần đầu nhìn thấy Lư Thanh, đã cảm thấy đây là một người cực kỳ thông minh và hành sự quyết đoán.

Hắn thích những người thông minh có tư tưởng độc lập và có niềm theo đuổi riêng của mình như thế này. Chỉ qua vài câu trao đổi và hỏi thăm đơn giản, hắn đã đưa ra phán đoán trong lòng, có thể kết giao làm bạn với người này. Dù đối phương là người cổ đại, là một NPC, nhưng chỉ cần giao tiếp thông suốt với nhau, trở thành bạn bè hay đồng nghiệp cũng không có gì trở ngại.

Lư Thanh thì khác với những gì Doãn Vân Ảnh quan tâm, hắn chú trọng quan sát những điểm không tầm thường của Doãn Vân Ảnh.

Trên xe ngựa, hắn biết phe mình tồn tại một tổ chức chuyên thu thập tình báo gọi là Ngọa Long Các, lúc đó mới hiểu tại sao chủ công có thể nắm rõ tường tận thân thế của hắn.

Ban đầu, hắn cảm thấy sợ hãi. Ngay cả một tiểu nhân vật không đáng kể như hắn, cũng có người âm thầm chú ý mọi lúc, vậy thì thế lực của Ngọa Long Các này phải lớn đến mức nào!

Hắn không khỏi tưởng tượng Ngọa Long Các như một tấm lưới vô hình giăng khắp bốn bể. Chính vì hắn từng là một quân cờ bị quan sát trên tấm lưới đan dày đặc này, nên hắn càng cảm thấy sợ hãi tổ chức này và càng kính sợ Khương Thù, người đang kiểm soát tổ chức này.

Và sau nỗi sợ hãi, theo sau là sự phấn khích và hào hứng. Chủ công sở hữu một tổ chức tình báo bí mật và khổng lồ như vậy, tương đương với việc nắm giữ nững sự biến hóa của thế giới trong tay. Có được thực lực như thế, lo gì không thể đoạt được thiên hạ!

Thế là, hắn lại không khỏi hối tiếc về quá khứ của mình. Vốn dĩ với năng lực của hắn, lẽ ra phải chiếm một chỗ trong Ngọa Long Các từ sớm, nào ngờ lại kéo dài đến tận bây giờ mới gia nhập.

Nhưng dù sao đi nữa, hắn ít nhất cũng đã tiếp xúc được với tổ chức này. Thử nghĩ mà xem, các quý nhân cao cao tại thượng, các vương công quý tộc cũng như các thế gia đại tộc, mọi lời nói, mọi hành động của họ có lẽ đều bị một tiểu nhân vật không đáng chú ý nào đó âm thầm giám sát mà bản thân lại không hề hay biết. So với họ, hắn đã vô cùng may mắn.

Khoảnh khắc này, hắn càng kiên định rằng mình đã chọn đúng chủ công.

Lư Thanh biết chủ công hiện tại vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng hắn, tạm thời chỉ cho hắn phụ trách dạy học trò thuật tung hoành, mà không liên quan đến công việc thu thập tình báo. Thế là trong lòng không khỏi bùng cháy một niềm tin mãnh liệt muốn phấn đấu.

Sẽ có một ngày, hắn sẽ dựa vào năng lực của mình đi sâu vào trung tâm của Ngọa Long Các, tiếp nhận mạng lưới thông tin từ khắp thiên nam địa bắc, trở thành tâm phúc được chủ công phó thác trọng trách như các chủ hiện tại!

Vì có ý nghĩ này, khi gặp Doãn Vân Ảnh, hắn càng mang thái độ khiêm tốn của người muốn kết giao với đồng liêu và tiền bối mà đến, biểu hiện rất thân thiện.

Là một tung hoành gia*, nếu có ý muốn giành được thiện cảm của một người, điều đó tương đối dễ dàng.

*không biết trước đó mình đã chú thích chưa nhưng thôi chú thích lại cho chắc:))) thuật tung hoành dùng để chỉ một trường phái tư tưởng và nghệ thuật ngoại giao chính trị. Tung hoành gia là những nhà chính trị, mưu sĩ và ngoại giao chuyên về việc đàm phán, thuyết phục các nước chư hầu liên minh hoặc gây chiến. Mấy ông này thường giỏi ăn nói, nhanh nhạy, biết cách nắm bắt tâm lý người khác.

Thế là hai người, trong tình huống cả hai đều có ý kết giao, chỉ qua vài lần đáp lời đã nhanh chóng quen thân nhau.

Trong khi họ trao đổi và tìm hiểu lẫn nhau, Khương Thư đang cùng Tạ Âm tham quan gian trong phòng riêng.

Đậu Thiệp mở cửa sổ để thông gió cho căn phòng, nhiệt tình giới thiệu các đồ đạc trong phòng.

Chỉ có thể nói tiệm này quả nhiên là ý tưởng của người chơi cung cấp, biết rằng chỉ dùng thức ăn khó giữ được khách quý, nên đã đầu tư rất nhiều vào không gian dùng bữa.

Tuy là phòng riêng nhưng không gian rất lớn, được ngăn cách thành hai gian trong và ngoài bằng vài bình phong có thể di chuyển. Phía ngoài là bàn lẩu, gian trong thì có án thư, giường mềm và tủ sách. Trên hộc tủ còn bày cờ, kỳ bài, văn chương, nhạc cụ để khách giải trí, hơi giống câu lạc bộ tư nhân thời hiện đại.

Đậu Thiệp giới thiệu tất tần tật bên trong lẫn bên ngoài một lượt, sau đó lấy cớ giục mang thức ăn lên, ý tứ dẫn người rời đi, nhường không gian lại cho khách.

Ngoài cửa phòng, Tô Tử có ý muốn tìm hiểu tình hình bên trong, tốt nhất là chụp thêm vài tấm ảnh, tiếc là bị mấy tên thị vệ mang súng hung dữ kia ngăn cản, đành bó tay chịu thua, chỉ có thể ngoan ngoãn đợi Đậu Thiệp ra rồi cùng hắn rời đi.

Sau khi đi được một quãng đường nhất định, Tô Tử tiếc nuối nói: "Tiếc quá, ảnh không thể rửa ra treo lên tường, đây chính là bằng chứng hoàng đế và hoàng hậu tương lai đích thân đến tiệm đó!"

Bị tiếng mưa rào rào che lấp, Đậu Thiệp chỉ nghe được loáng thoáng vài từ, quay đầu hỏi: "Hoàng đế gì cơ?"

"Không có gì." Tô Tử vỗ vào vai hắn, thì thầm giục: "Ngươi mau đi bảo nhà bếp chuẩn bị thức ăn đi, nhớ tặng thêm đồ uống, món ăn kèm và điểm tâm. Phần mỗi đĩa cũng tăng thêm nữa, cứ hết sức mà mang lên, đây là Thứ sử đến ăn đó!"

Đậu Thiệp cười đáp: "Chuyện này ta tự nhiên biết."

*

Trong phòng riêng, Lư Thanh sau khi trò chuyện với Doãn Vân Ảnh cũng theo đến gian trong tham quan một lúc.

Thấy bàn cờ đặt trên án thư và bóng cây trúc khẽ lay động ngoài cửa sổ, cả hai đều cảm thán nơi đây bố trí rất tốt, thanh u nhã nhặn, thích hợp cho văn nhân tụ họp.

Đến khi lên món, bốn người trở lại ngồi vây quanh ở gian ngoài.

Lúc này, sau một thời gian đun nóng, nước lẩu trong bốn ô trên bếp đã sôi sùng sục, hơi nóng cuồn cuộn bốc lên, khói trắng mờ nhạt bao phủ xung quanh.

Trong bốn người, chỉ có Lư Thanh là lần đầu tiên ăn lẩu. Hắn xem nước lẩu bốn ô như món canh nóng, mỗi người một phần. Ban đầu thấy tiểu nhị mang đến từng đĩa thức ăn sống, hắn không khỏi hoang mang, thầm nghĩ chẳng lẽ bữa này ăn đồ sống? Nhưng sao ngay cả củ cải và cải thảo cũng sống?

Doãn Vân Ảnh ngồi bên cạnh thấy hắn lộ vẻ nghi hoặc, liền giải thích cho hắn bốn loại nước lẩu khác nhau trong bốn ô, giảng giải cách ăn, dùng đũa chung gắp một lát thịt dê cắt mỏng làm mẫu.

"Như thế này, nhúng rau củ vào trong cho chín, chấm với nước chấm là có thể ăn."

"Thì ra là vậy." Lư Thanh bừng tỉnh, lập tức bắt chước động tác của hắn, dùng đũa chung gắp một lát thịt dê bỏ vào nồi. Chờ thịt đổi màu thì hắn liền vớt ra, chấm một chút nước chấm đã pha rồi bỏ vào miệng.

Thịt dê vừa chín tới tươi ngon mềm mượt, càng nhai càng đậm đà, mang đến cho Lư Thanh một cú sốc vị giác rất lớn.

Ăn liền hai lát, hắn không nhịn được nói với mọi người: "Xem ra nơi ta cần học hỏi còn nhiều lắm!"

Khương Thư thu hết sự tương tác của hai người đối diện vào mắt, thấy họ chung đụng hòa hợp liền cười hỏi: "Hai ngươi vừa rồi trò chuyện thế nào?"

Nghe vậy, hai người nhìn nhau.

Doãn Vân Ảnh mở lời trước: "Lư tham quân tài hoa xuất chúng, tính tình cũng không tồi, có thể kết giao làm bằng hữu."

Lư Thanh tiếp lời: "Doãn các chủ ôn hậu khiêm nhường, lại trí dũng song toàn, có thể tiềm phục hai năm ở vương đình Hung Nô mà bình an trở về, không hổ danh là các chủ."

Nghe họ nói như vậy, Khương Thư liền biết chuyện lần này đã thành công.

Nhưng y cũng không quyết định ngay mà nói với Lư Thanh: "Ta còn phải nhắc nhở một câu, một khi đã vào Ngọa Long Các, đồng nghĩa với việc giao phó cuộc đời này cho nơi đây. Cho dù một ngày ngươi muốn ẩn lui, e rằng cũng không dễ dàng như vậy, ngươi đã nghĩ kỹ chưa?"

Câu hỏi cuối cùng, giọng điệu của Khương Thư mang theo vài phần nghiêm nghị.

Lư Thanh không nói hai lời đặt đũa xuống, đứng dậy đi đến bên cạnh hành lễ thật sâu, nói: "Ta nguyện cả đời tận trung với chủ công."

Có lời hứa này của hắn, Khương Thư không dám nói là hoàn toàn yên tâm, nhưng cũng tạm thời không phải lo lắng. Y gật đầu nói: "Tốt, trở lại dùng bữa đi."

Lư Thanh đứng thẳng dậy, mang theo nụ cười trở về chỗ ngồi.

Sau khi đã bày tỏ lòng trung thành, hắn cảm thấy con đường vốn còn ẩn chứa chút mê hoặc trước mắt bỗng trở nên rộng mở hoàn toàn. Xác định được mục tiêu của cuộc đời này khiến cho hắn cảm thấy toàn thân thư thái, thoải mái và an ổn, nhất thời khẩu vị mở ra.

Đang ăn viên thịt trong bát, lúc tình cờ ngẩng đầu lên, hắn liền thấy Tạ tòng sự vốn luôn yên tĩnh và chưa từng lên tiếng đang gắp vài con tôm từ bát của mình bỏ vào bát của chủ công.

Đối phương không dùng đũa chung, mà chủ công lại hoàn toàn không ghét bỏ, gắp lên ăn ngay. Cử chỉ giữa hai người toát lên sự ăn ý và tin tưởng nồng đậm.

Thấy vậy, Lư Thanh không khỏi lần nữa cảm khái, mình gia nhập phe này quá muộn, muốn trở thành một mưu sĩ được chủ công tin tưởng như Tạ tòng sự e rằng còn cả một chặng đường dài phải đi.

Trong lòng ngưỡng mộ, hắn không nhịn được bộc lộ sự tiếc nuối này với Doãn Vân Ảnh bên cạnh. Hắn cứ nghĩ các chủ cũng là tâm phúc của chủ công sẽ an ủi hắn, ai ngờ Doãn Vân Ảnh nghe xong lại nhìn hắn với vẻ hơi đồng cảm, hỏi: "Lư tham quân đã thành thân chưa?"

Lư Thanh không biết tại sao hắn lại đột ngột hỏi chuyện này, thành thật đáp: "Ta muốn cống hiến cả đời cho đại nghiệp, không định thành thân."

"Ồ, vậy thì khó trách." Doãn Vân Ảnh thở dài thu hồi tầm mắt.

"Doãn các chủ hỏi vậy là có ý gì?"

"Không có gì, chỉ là quan tâm đồng liêu thôi, ngươi không cần để tâm."

Nhưng Lư Thanh lại không thể không để tâm.

Suy ngẫm một lúc, hắn đi đến kết luận, ý đồ của Doãn Vân Ảnh khi hỏi câu này rõ ràng là đang điều tra hoàn cảnh gia đình hắn.

Nghĩ đến một tổ chức bí mật như Ngọa Long Các, việc quan tâm đến gia đình của thành viên gia nhập là điều bình thường. Biết đâu cả gia tộc của hắn đã nằm dưới sự giám sát của Ngọa Long Các rồi cũng nên.

Nghĩ đến đây, hắn lại cảm thấy không khỏi may mắn, may mà hắn không có ý định lấy vợ sinh con, không vướng bận, cũng không cần để ý những điều này.

*

Ăn lẩu xong, bên ngoài đã tối đen như mực.

Nghe nói tổng bộ Ngọa Long Các nằm ở chợ Tây, Lư Thanh dự định cùng Doãn Vân Ảnh đến đó tham quan một chuyến, dù trời đã tối cũng hoàn toàn không bận tâm.

Vì hắn đã quyết định như vậy, Khương Thư cũng không cản trở. Sau đó bốn người chia tay nhau ngoài cửa hông.

Trước khi lên xe, Doãn Vân Ảnh chợt bước đến bên cạnh Khương Thư, từ trong tay áo lấy ra một túi gấm, không nói một lời mà lặng lẽ đưa cho y.

Khương Thư nhận lấy túi gấm cất vào tay áo, khẽ gật đầu với hắn, biểu thị rằng mình đã biết.

Tạ Âm nhìn thấy hành động của hai người nhưng không hỏi thêm, trên đường về cũng không hề nhắc đến chuyện này.

Khương Thư biết đây là hắn đang tránh hiềm nghi, bao gồm cả việc tối nay lúc ăn cơm, hắn luôn giữ im lặng và không tiếp xúc quá nhiều với hai người của Ngọa Long Các, ngay cả đối thoại cũng rất ít, cũng là đang cố ý né tránh.

Họ không chỉ là người yêu, mà đồng thời còn là cấp trên và cấp dưới.

Không có sự cho phép của chủ công thì không thể tham gia vào chuyện của y. Không vì tư tình mà làm lu mờ giới hạn việc chung. Đó ó là đạo xử thế của Tạ Âm.

Khương Thư hiểu sự chu đáo này của hắn, vì vậy trên xe không hề mở túi gấm ra. Mãi đến khi trở về phủ đệ, lúc Tạ Âm đang tắm, y mới mở túi gấm, lấy mật thư bên trong ra.

Mở tờ giấy mỏng ra, Khương Thư lướt qua nội dung, bỗng nhiên cau mày.

Vì lời dặn dò trước đó của y, Ngọa Long Các rất chú trọng đến thế lực Hình Tang ở phía tây, mọi việc lớn nhỏ đều được quan tâm theo dõi.

Và bức mật thư này ghi lại tình báo liên quan đến thế lực của Hình Tang trong nửa tháng qua. Trong đó, phần lớn đều không quan trọng, chỉ có hai chỗ khiến Khương Thư chú ý.

— "Ngày 20 tháng 11, một sĩ tử nước Ngụy tên là Mạnh Tú đến đầu quân cho Hình Tang, trở thành mưu sĩ của hắn."

— "Cuối tháng 11, Hình Tang dẫn hai vạn đại quân nam hạ công chiếm thành Độc Long thuộc Phổ quận Giang Châu, dâng thành cho thủ lĩnh tộc Đê, mượn điều này để đầu quân cho tộc Đê."