Triệu Hoán Người Chơi, Kiến Thiết Đại Nguỵ

Chương 242: Phiên ngoại 2: Phi Ưng Ngoạ Long



"Xưởng gia công cao su ở quận Kiều Sơn đã xây dựng xong, ít ngày nữa là có thể bắt đầu công việc khai thác."

Trong đại điện triều đình, Trương Tử Phòng đầu đội mũ tiến hiền, mặc giáng sa bào, tay cầm thẻ ngà, thong dong thưa rằng: "Tuy nhiên cao su ngoài tự nhiên số lượng có hạn, tương lai e rằng khó lòng thỏa mãn nhu cầu ngày càng tăng của phát triển công nghiệp. Thần khẩn cầu Bệ hạ phê chuẩn, chọn những nơi có khí hậu thích hợp tại Giao Châu, Hoàng Châu, Thương Châu để lập các vườn gieo trồng cao su."

Về việc trồng cao su, Khương Thư vốn đã có kế hoạch, nghe vậy liền trực tiếp phê chuẩn sớ tấu, cùng chúng thần trao đổi việc này.

Đợi khi đã xác định xong khoản tiền cần thiết và người phụ trách các vườn trồng, Trương Tử Phòng như hoàn thành nhiệm vụ, sắc mặt nhẹ nhõm lui về vị trí cũ.

Tiếp ngay sau đó, Lưu Thuần bên Công bộ bước ra thưa: "Khởi bẩm Bệ hạ, gác chuông thư các đã khánh thành vào hôm qua. Khâm Thiên Giám đã chọn được ngày lành tháng tốt, mùng một tháng Chạp sẽ chính thức thỉnh chuông mở cửa."

Khương Thư khẽ nhướng mày, đây đúng là chuyện tốt.

Thư các mà Lưu Thuần nhắc đến không phải thư các Mật Dương, mà là thư các gác chuông mới xây ở Tốn Dương.

Từ khi lập quốc đến nay, chế độ khoa cử luôn là trọng điểm trong chính sách mới của triều đình. Để thúc đẩy không khí học thuật tại kinh đô, Khương Thư cảm thấy Tốn Dương cần một tòa nhà mở cửa cho dân chúng đến tiếp cận tri thức, nên đã giao việc này xuống dưới.

Ban đầu y chỉ định xây một thư các, sau đó thấy phương án thiết kế gác chuông của Công bộ nộp lên, Khương Thư bỗng thấy sáng suốt hẳn ra.

Hiện tại giá chế tạo đồng hồ còn rất cao, người dân bình thường dù dốc hết gia tài cũng chưa chắc mua nổi một chiếc đồng hồ để bàn. Nếu có thể đưa chức năng xem giờ vào các kiến trúc lớn, phàm là ai đi ngang qua thư các cũng có thể biết giờ giấc chính xác, việc này đối với những người không mua nổi đồng hồ quả thực thuận tiện hơn nhiều.

Vì thế, y quyết đoán thông qua phương án thiết kế thư các gác chuông.

"Về việc gõ chuông báo giờ, là cứ nửa canh giờ gõ một lần, hay mỗi ngày gõ vào đúng giữa trưa, vi thần không dám tự ý quyết định, xin đợi Bệ hạ định đoạt."

Khương Thư nghe xong không nói gì, thầm nghĩ đây là cái đồ ngốc nào đưa ra đề nghị này, cứ mỗi tiếng gõ một lần thì bá tánh sống gần đó phiền chết mất, đến ngủ mơ cũng toàn tiếng "đoàng đoàng".

"Giữa trưa gõ chuông là được rồi." Y đưa ra quyết định.

Xong việc của Công bộ, tiếp theo là đến Thái thường tự*.

*Thái thường tự chịu trách nhiệm về tế lễ và nhạc lễ trong triều, không nằm trong lục bộ mà là một bộ phận độc lập, có địa vị rất cao.

"Khởi bẩm Bệ hạ, về việc bệnh viện công, thần có quy hoạch như sau..."

Khương Thư ngồi trên điện cao, xử lý đâu vào đấy các vấn đề mà quần thần truyền đạt.

Đất nước tuy lớn, nhưng với việc họp hằng ngày thế này thì cũng không có quá nhiều chính sự quan trọng cần giải quyết, nên thường ngày lên triều chủ yếu thảo luận những việc nhỏ nhặt.

Tuy nhiên hôm nay thì toàn chuyện lớn.

Nhờ có tổ chức tình báo Ngọa Long Các, Khương Thư cơ bản đã nắm rõ các việc đại thần tấu trình. Đợi bàn xong chuyện bệnh viện công, y nhìn về phía Tạ Âm.

Đối phương dường như cảm nhận được ánh mắt của y, liền bước ra thưa: "Khởi bẩm Bệ hạ, việc tráo đổi lúa giống ở quận Lưu Mương đã có kết quả."

Lời vừa nói ra, trong điện bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường, chỉ nghe giọng nói thanh nhã như suối chảy của Thượng thư lệnh chậm rãi trình bày kết quả.

"Phi Ưng Đội đã lục soát kho riêng tại biệt trang của Vương Hoằng, thu được ngàn thạch lúa giống. Các quan huyện dưới quyền hắn cũng giấu lượng lớn lúa giống tại gia trạch và điền trang, số lượng khớp với số lúa triều đình phát cho quận Lưu Mương."

"Nói vậy, đám quan lại cấp cao ở quận Lưu Mương không một ai vô tội?" Khương Thư cười lạnh một tiếng, ánh mắt chuyển sang Đình uý Vương Dự.

Thái thú quận Lưu Mương là Vương Hoằng vốn xuất thân từ Vương thị Định Sơn, mà Vương Dự cũng từ họ đó mà ra.

Khương Thư khó lòng không nghi ngờ, chính vì Đình uý chủ quản chiếu ngục là người trong nhà, nên Vương Hoằng mới dám ngang nhiên đem lúa giống lai của triều đình đổi thành thóc cũ nát phát cho dân như vậy.

Phải nói là khi biết tin này từ Ngọa Long Các, Khương Thư đã rất bực mình.

Ngụy quốc lập quốc chưa đầy một năm, đất nước vừa mới ổn định, vấn đề thiếu lương thực của dân chúng vừa được giảm bớt, vậy mà đám quan lại quận Lưu Mương đã làm ra chuyện tham lam vô độ này. Chúng đem lúa giống năng suất cao của quốc gia bỏ vào túi riêng, phát gạo mục cho dân.

Nếu không phải Ngọa Long Các phát hiện kịp thời, thì không chỉ vụ mùa năm nay bị lỡ, mà lòng dân cũng sẽ lung lay dữ dội.

Thực tế các nơi khác ít nhiều cũng có tình trạng tương tự. Khương Thư giận dữ, nhưng y hiểu đạo lý nước quá trong thì không có cá, chỉ cần quan lại biết dừng tay đúng lúc thì y có thể vờ như không biết. Nhưng tình trạng ở quận Lưu Mương quá mức nghiêm trọng, cần phải mang ra xử làm gương.

"Vương Hoằng tâm địa bất chính, lòng tham không đáy. Là người đứng đầu một quận mà không thương dân, ngược lại còn dẫn đầu đám thuộc cấp nuốt sạch lúa thóc của dân chúng, thực sự khiến trẫm thất vọng." Khương Thư nhìn thẳng vào Vương Dự nói: "Vụ án này, Vương khanh liệu có thẩm tra công minh được không?"

Vương Dự vừa nghe thấy hai chữ "Vương Hoằng", mặt đã tái mét bất an, trong lòng thầm mắng tên thân thích ngu ngốc này không biết bao nhiêu lần.

Nếu lúc mới nhậm chức, ông còn ôm hy vọng làm hưng thịnh gia tộc, thì sau một năm làm quan trong triều, ông đã nhìn rõ: triều đình hiện nay tuyệt đối không phải cái tiền triều bị các đại gia tộc chi phối, mà là nơi hoàng quyền kiểm soát chặt chẽ. Mọi cử động của họ đều nằm dưới mắt vị ngồi trên kia...

Sợ bị liên lụy, ông vội vàng bước ra quỳ xuống đất: "Thần nhất định sẽ thẩm lý đúng luật pháp."

"Vậy trẫm chờ kết quả từ ngươi."

Vương Dự vã mồ hôi trán, thần sắc kiên quyết nhận lệnh thêm lần nữa.

Xong việc quận Lưu Mương, Khương Thư thấy buổi chầu hôm nay cũng nên kết thúc.

"Các khanh, ai còn việc gì muốn tấu nữa không?"

Dứt lời, trong điện im phăng phắc, dường như vẫn còn chìm trong bầu không khí nghiêm nghị vừa rồi. Khương Thư đang định nói "không việc gì thì bãi triều", lúc này một tiếng "Bệ hạ" khàn khàn ngắt lời y.

Nhìn thấy bộ râu bạc run rẩy của Đại tông chính* Liễu Thọ, Khương Thư đột nhiên thấy bất ổn. Quả nhiên, ngay sau đó lão nhân khẩn khoản tấu: "Bệ hạ từng nói đất nước mới định, việc quân cơ bận rộn nên không rảnh lo hậu cung. Nhưng nay thiên hạ đã yên ổn, chính sự hài hòa, Bệ hạ cũng nên cân nhắc việc lập hậu, nạp phi tần, tuyển chọn nữ tử nhà lành để làm đầy hậu cung."

*Đại tông chính: quan đứng đầu quản lý hoàng tộc và gia pháp tông thất

Khương Thư: "..." Biết thế lúc nãy y đã trực tiếp cho bãi triều rồi.

Y liếc nhìn Tạ Âm đang mặt không cảm xúc, rồi nhìn sang Bộ Kinh Vân và Trương Tử Phòng.

Hai người này thường ngày tỏ vẻ quan tâm cấp trên, lúc này lại chẳng ai ra giúp y giải vây, Khương Thư rất nghi ngờ bọn họ đang đứng xem trò hay.

Nếu là người khác nhắc chuyện lập hậu, Khương Thư chắc sẽ dùng lý do lo sợ họa ngoại thích của tiền triều để mạnh mẽ từ chối. Khổ nỗi lão nhân Liễu Thọ này lại là người Liễu thị ở quận Tương, là bậc trưởng bối của y.

Ông là đường đệ của phụ thân Liễu thị, tính ra Khương Thư còn phải gọi ông một tiếng biểu cữu công.

Vì có mối quan hệ này, nên lão nhân này năm lần bảy lượt giục hôn, Khương Thư cũng không thể trách mắng gì.

Y đang đau đầu định dùng cớ đất đai chưa thu phục hết nên chưa có tâm trí cưới vợ để kéo dài thêm, thì lúc này Tần Thương lại lên tiếng: "Bệ hạ, thần có lời muốn nói."

Khương Thư đoán chắc người này định hùa theo khuyên y nạp phi, nhưng vẫn phải để hắn nói tiếp.

"Tần ái khanh có ý kiến gì?"

"Bệ hạ, lời của Đại tông chính, vi thần rất tán đồng." Tần Thương bước ra giữa điện quỳ tấu, "Từ khi Bệ hạ đăng cơ, việc hậu cung vẫn do nội thị quản lý. Nhưng hậu cung không thể không có chủ, ngai vàng không thể không có người thừa kế, mong Bệ hạ suy xét kỹ."

Lúc trước bị giục hôn, Khương Thư thường tìm lý do thoái thác hoặc nói vòng vo. Vì y là vua một nước, y cưới hay không thì cũng chẳng ai quản được.

Nhưng dù là vua cũng không thể tùy tiện làm càn. Thần tử đã lôi chuyện giang sơn xã tắc ra nói thì y muốn né cũng không né nổi.

Nhìn hai người đang quỳ trong điện, Khương Thư nhức đầu nhíu mày.

Tần Thương cũng biết mối quan hệ giữa y và Tạ Âm, nên hắn không nói đến việc nạp phi, mà chỉ chân thành khuyên y vì quốc gia mà để lại người nối dõi. Ý tứ như muốn nói thẳng: Ngài yêu đương với đại thần cũng không sao, không phong hậu cũng không sao, nhưng để xã tắc ổn định, ngài ít nhất cũng phải có một đứa con chứ?

Khương Thư thở dài trong lòng, nói: "Người thừa kế, sẽ có."

Câu này coi như đã cho câu trả lời, dù không khẳng định chắc chắn, nhưng ít ra lần này Khương Thư không trốn tránh nữa. Nghe bảo sẽ có người thừa kế, Liễu Thọ coi như y đã đồng ý việc nạp phi, nên không khuyên thêm.

Thấy hai người lui về, Khương Thư lại nhìn Tạ Âm. Đối phương vẫn rũ mắt, ánh mắt vẫn phẳng lặng như thường lệ, thần sắc thản nhiên như chẳng để tâm điều gì.

Nhưng Khương Thư biết, Tạ Âm lúc này đang rất không vui.

Tốt lắm, Liễu Thọ với Tần Thương hại y lại phải đi dỗ dành mỹ nhân rồi!

Khương Thư tự an ủi bản thân, may mà ngày mai được nghỉ, không phải lên triều.

*

Sau khi tan triều, các đại thần mang tâm tư khác nhau đi ra khỏi điện.

Người thì nghĩ công việc, kẻ thì bàn tán chuyện riêng, có kẻ lại tính toán vì Bệ hạ khó khăn lắm mới nới lỏng việc tuyển phi, đến lúc đó nếu có cơ hội nhất định phải đưa con gái trong tộc vào cung.

Cũng có một số quan lại lo lắng vì vụ điều tra ở quận Lưu Mương.

Quan giám sát Thường Xuân lúc này có chút lo sợ.

Hắn có một người thúc đang làm quan huyện ở quận Lưu Mương. Dù họ chẳng qua lại gì mấy, nhưng việc tráo lúa giống là chuyện lớn, điều tra rõ xong chắc chắn Bệ hạ không tha, chẳng biết thúc hắn có làm gì khiến hắn bị vạ lây không.

Dù lo lắng, Thường Xuân không dám nói với ai, chỉ tâm sự với đồng liêu Lan Xà: "Bệ hạ lần này cho xuất động cả Phi Ưng Đội đi điều tra việc lúa giống, xem ra là giận dữ thật rồi."

"Ngươi đừng có thần thánh hóa Phi Ưng Đội quá, họ cũng chỉ là đội hộ vệ làm theo lệnh thôi."

Là một thành viên của Ngọa Long Các, Lan Xà không thích nghe ai khen bộ phận đối thủ, bèn nói: "Ta nghe bảo chuyện lúa giống lúc đầu là do Ngọa Long Các phát hiện báo lên Bệ hạ. Nếu không có thông tin chính xác của họ thì Phi Ưng Đội có giỏi võ hay làm việc nhanh đến mấy cũng có ích gì?"

Thường Xuân quả nhiên bị xoay chuyển suy nghĩ: "Từng nghe nói mật thám Ngọa Long Các có mặt khắp nơi, chuyện gì trong thiên hạ cũng biết, ta vốn không tin lắm, giờ xem ra đúng là núi cao còn có núi cao hơn."

Lan Xà cười tủm tỉm: "Đúng thế, Phi Ưng và Ngọa Long đều chỉ trung thành với Bệ hạ, nhưng Ngọa Long Các bí ẩn hơn nhiều. Họ ẩn nấp trong đám đông, không ai biết danh tính thật. Đại thần trong triều, người ăn xin bên đường, nam nữ già trẻ, ai cũng có thể là người của Ngọa Long Các. Biết đâu ngay bên cạnh chúng ta cũng có mật thám của họ đấy!"

Thường Xuân nghe vậy rùng mình, thầm nghĩ may mà mình chưa nói chuyện của người thúc ra, không thì Bệ hạ biết được chắc chắn ảnh hưởng đến tiền đồ.

Ngay sau đó, hắn bỗng sinh nghi nhìn sang: "Lan huynh, ngươi không phải là người của Ngọa Long đấy chứ?"

"Ái chà, ta làm sao mà là được!" Lan Xà thản nhiên đáp: "Nếu ta mà là người của họ, đi nói với ngươi những chuyện này chẳng phải là tự làm lộ mình sao?"

"Cũng đúng." Thường Xuân thở phào, sắc mặt giãn ra.

Lan Xà nở nụ cười rạng rỡ, thầm nghĩ, mình cũng đâu có lừa hắn, chỉ cần Thường Xuân không làm gì sai trái, thì mình có phải mật thám hay không cũng chẳng liên quan gì đến hắn cả.