Triều Ngâm Mộ Túy Lưỡng Tương Nghi

Chương 10



Chỉ cần gặp nàng, bao nhiêu lý trí, bao nhiêu lễ nghĩa liêm sỉ ta đều không màng, ta chỉ muốn có nàng thôi. Vuốt ve mái tóc nàng, ta lại nhớ về lúc nàng mới vào phủ.

Con gái của Thái phó, ban đầu ta vốn không bằng lòng. Ta vốn chẳng thích đám văn nhân hay chữ nghĩa màu mè, nhưng vì người đến cầu thân quá nhiều, ta lân la hỏi thăm thì thấy Thôi Nghi Nghi chẳng giống những cô nương khác. Thôi thì, sau khi xác nhận Thái phó không phải người của Thái tử, ta đã đồng ý.

Đêm đại hôn, cô nương nhỏ ấy đôi mắt cứ láo liên nhìn quanh quất. Ta vốn lớn hơn nàng nhiều tuổi, con đường thăng tiến lại đầy rẫy chông gai, đương nhiên chẳng dễ gì mà tin tưởng người khác. Ta chỉ định cưới về làm cái bình hoa chưng cho đẹp, còn chuyện chạm vào nàng thì... thôi bỏ đi.

Ta cứ ngỡ nàng sẽ quậy phá, ai ngờ nàng chẳng những không quậy mà còn nạp cho ta ba vị di nương. Đây là định khống chế tướng phủ của ta sao?

Ta mồ côi cha mẹ từ nhỏ, vừa làm thuê vừa đọc sách, tâm sức và thủ đoạn bỏ ra hơn người bình thường gấp bội, thế nên ta chưa từng thực sự tin tưởng ai. Nhưng nàng dường như có chút khác biệt. Nàng có thể chống nạnh cãi nhau với phu nhân nhà Trần đại nhân hàng xóm. Từ khi nàng đến, trong phủ dường như có thêm nhiều thứ. Suốt ngày rộn rã tiếng cười nói, gà bay chó chạy đủ cả. Tiểu Tứ nhắc đến vị phu nhân này cũng chỉ biết cười trừ.

Đặc biệt là nàng rất hay nấu canh ngân nhĩ đường đỏ cho ta. Có lúc ta nghi nàng hạ độc, nhưng sau mới nhận ra nàng chỉ là được nuông chiều quá mức mà thôi. Con gái một của Thái phó, từ nhỏ đã quen thói vô pháp vô thiên rồi. Ta cũng lười quản, nhưng mỗi khi có ai nói xấu ta, nàng đều hầm hầm đi tìm người ta cãi lý. Ta thấy thật buồn cười, ta là Tể tướng đương triều, cần gì người khác phải lên tiếng thanh minh thay?

Nhưng nhiều lần như vậy, trái tim băng giá dường như cũng tan chảy đôi phần. Vì nàng nói: "Phu thê một lòng, vinh nhục có nhau."

Thái tử càng ngày càng lộng hành. Ta tìm được người thiếp mà Thái tử giấu bên ngoài, hình như còn đang mang thai, mà ta cũng vừa hay biết tin Thái tử không thể sinh con. Thôi Nghi Nghi thì cực kỳ nhiệt tình với chuyện sinh con, đương nhiên không phải nàng sinh, mà là bắt ta đi sinh với người khác. Nàng chỉ muốn ta "khai chi tán diệp" cho nhà nàng hưởng sái, sau này ta mới biết hóa ra đòi con là để làm lớn mạnh họ Thôi, hóa ra ta chỉ là một "công cụ".

Mỗi ngày nhìn nàng, nghe người khác báo cáo về nàng, ta dường như bắt đầu thấy "khát" rồi. Nhưng thời cơ chưa tới.

Ngày đưa lũ chó về, ta biết mình thực sự muốn có nàng. Cô nương nhỏ này đã khiến hai mươi mấy năm tẻ nhạt của ta cuối cùng cũng có hơi ấm của con người. Ôm lấy nàng, cảm giác thơm tho mềm mại hơn ta tưởng tượng rất nhiều.

Đêm tiệc Trung thu là ta cố ý. Ta biết Thái tử không thể sinh con nữa, đứa trẻ trong bụng Thanh Mộng là huyết mạch duy nhất của hắn. Chỉ là ta không ngờ Thái tử lại tàn nhẫn đến mức lợi dụng cả ta và Thái tử phi. Coi như đây là một thử thách ta dành cho Nghi Nghi đi. Ta muốn xem nàng có năng lực tự bảo vệ mình hay không, và cũng xem ta có bảo vệ nổi nàng hay không.

Và rồi... hương vị của nàng thật tuyệt, ta nếm một lần rồi nhớ mãi, cảm thấy cuộc đời này thế là viên mãn rồi.

Ta chẳng theo phe cánh nào cả, ta chỉ nghe lệnh Hoàng thượng. Chẳng ngờ người cuối cùng cứu ta lại chính là nàng. Xem ra Nghi Nghi còn rất nhiều ưu điểm chờ ta khám phá đây.

Bế Nghi Nghi về phòng, đêm nay chắc chắn nàng không thoát khỏi một trận đòn rồi, vì Nghi Nghi bảo các phu nhân khác cười nhạo nàng. Bởi vì mỗi khi có người hỏi: "Tể tướng phu nhân đâu rồi?", thì mười lần hết năm lần nàng đang bận... ngủ.

Nửa đêm tỉnh dậy, Nghi Nghi ngơ ngác nhìn trần giường, ta quen cửa quen nẻo sai nhà bếp bưng đồ ăn tối lên, chẳng biết là ăn tối hay ăn khuya nữa.

Nghi Nghi khoanh tay lườm ta: "Không thể đợi đến tối được à?"

Ta ngậm một ngụm rượu đào rồi mớm cho nàng, Nghi Nghi sức không bằng ta, phản kháng vô hiệu, chỉ biết dùng tay đấm vào ngực ta như mèo gãi ngứa, làm ta càng thêm "khát".

"Đừng nghịch, nghịch nữa là mai nàng lại phải ngủ cả ngày đấy."

Nàng quả nhiên không dám nhúc nhích nữa.

Ta thỏa mãn chìm vào giấc ngủ. Ta thích dáng vẻ Nghi Nghi ôm ta ngủ, cũng thích tiếng nàng gọi tên ta hết lần này đến lần khác lúc tình nồng. Chỉ có nghe nàng gọi tên, ta mới thấy mình là một con người thực sự, là Văn Kỳ, chứ không phải vũng bùn dưới rãnh nước ngoài thành.

Ta, Văn Kỳ, sống đến hơn hai mươi tuổi, một đôi nhi nữ, một người vợ ta yêu và cũng yêu ta, đời này không còn gì hối tiếc.

(Toàn văn hoàn)