Triều Ngâm Mộ Túy Lưỡng Tương Nghi

Chương 3



Vào đến phòng, Văn Kỳ ngồi xuống giường, cứ thế để ta ngồi trên đùi hắn: "Phu nhân đêm nay muốn ta ở lại sao?"

Lúc này ta mới phản ứng lại. Ta đi ngủ vốn không thích mặc yếm, trước ngực trống trơn. Lúc khoác áo choàng thì không thấy gì, lúc nãy trời tối mịt mù cũng không cảm giác được.

Nhưng giờ thì ta nhận ra rồi.

Ta vội vàng từ trên đùi Văn Kỳ bò xuống: "Hề hề hề."

Văn Kỳ cười lạnh một tiếng, chỉnh lại nếp nhăn trên quần áo rồi vội vàng rời đi. Mặt hắn hơi đỏ, cổ hơi đỏ, ngay cả tai cũng đỏ rực. Bước chân lúc đi còn có chút lảo đảo, hắn bị sao vậy nhỉ?

Sáng sớm hôm sau, Trần phu nhân nhà hàng xóm đứng ở cửa phủ cãi nhau với ta, bảo chó nhà ta sủa làm bà ta mất ngủ.

Ta mỉa mai: "Trần phu nhân nói vậy là không đúng rồi. Đám chó nhà ta ở tận núi sau, bà có biết phủ Tể tướng này rộng thế nào không? Núi sau ở đâu bà còn chẳng biết mà cũng dám sang đây nói xằng nói bậy."

Trần phu nhân còn định lên mặt thì bị Trần đại nhân lôi đi. Văn Kỳ từ đâu tới vác ta lên vai đi thẳng vào trong phủ: "Một ngày không cãi nhau với người ta là nàng ngứa ngáy chân tay đúng không?"

Nói xong còn thuận tay vỗ vào mông ta một cái.

Cái tên Văn Kỳ này dạo này lạ lắm nhé, hắn dám vỗ mông ta! Ta không cần thể diện nữa chắc?

Lúc này ta mới nhìn thấy phía sau Văn Kỳ còn có một tiểu nương tử mặc áo choàng, lông mày như tranh vẽ, nhìn ta với vẻ rụt rè.

Ái chà, hắn thật sự mang di nương về rồi?

Ta dù đang bị vác trên vai cũng không quên gọi Thúy Liễu: "Mau mau mau, đi gọi ba vị di nương tới đây, chúng ta có chị em mới rồi!"

Văn Kỳ lại vỗ mông ta một cái nữa: "Im miệng!"

Tiểu nương tử kia đi theo sau chúng ta. Vào đến tiểu viện Văn Kỳ mới đặt ta xuống, ba vị di nương đã đứng chờ sẵn với đôi mắt sáng quắc như sói thấy mồi.

Văn Kỳ ấn ta ngồi xuống ghế đá, búi lại cái búi tóc lỏng lẻo của ta. Thúy Liễu nhìn mà ngây người, không ngờ Văn Kỳ lại có cái ngón nghề này.

Nhưng ta không rảnh bận tâm chuyện đó, chỉ lén lút quan sát tiểu nương tử kia.

Nàng ta cứ nép sau lưng Văn Kỳ, mắt thấy sắp túm lấy vạt áo ta vừa mới là phẳng cho Văn Kỳ xong, hắn bèn lùi sang một bên.

Lúc này tiểu nương tử kia mới lộ diện trước mặt mọi người.

Hóa ra là một người đang mang thai.

Nhưng mà trông nàng ta cứ quen quen thế nào ấy nhỉ?

Ta chống cằm suy nghĩ, chẳng lẽ đã gặp trong cung rồi?

Càng nhìn càng thấy quen, ta nhìn Văn Kỳ: "Người từ trong cung tới?"

Tiểu nương tử kia lập tức quỳ sụp xuống đất: "Tỷ tỷ tha mạng."

Ta nhìn Văn Kỳ, hắn chẳng có phản ứng gì. Ta đứng dậy, chỉ vào bụng nàng ta: "Của chàng à?"

Văn Kỳ không trả lời. Được rồi, coi như ngầm thừa nhận đi.

Tiểu nương tử rụt rè ngẩng đầu nhìn ta, nhưng sự khiêu khích trong đáy mắt thì không giấu nổi: "Tỷ tỷ đừng trách tướng gia, là lỗi của nô tỳ. Tướng gia cũng vì lo lắng nô tỳ ở ngoài một mình ăn ngủ không yên. Nếu tỷ tỷ không bằng lòng, nô tỳ lập tức đi ngay."

Ta vội vàng kéo nàng ta đứng dậy, quay quanh nàng ta mấy vòng. Mông to, ngực lớn, biết đẻ, chắc chắn là sinh được mấy đứa đây.

Có hy vọng rồi!

"Cô có thể đẻ thêm hai đứa nữa không? Chia cho ta nuôi một đứa được không?"

Mặt nàng ta cứng đờ: "Tỷ tỷ muốn con của nô tỳ sao? Tất cả con cái của tướng gia đều là con của tỷ tỷ, nô tỳ không dám không tuân mệnh."

Văn Kỳ nhíu mày, vươn tay kéo ta lại: "Nàng nói bậy gì đó? Không phải của ta."

Nói xong quay sang bảo tiểu nương tử kia: "Ta sẽ bảo người sắp xếp chuyện ăn ở cho cô, không có việc gì thì đừng ra khỏi viện."

Không phải của hắn mà hắn lo lắng thế à? Có quỷ mới tin.

Hay là hắn không yên tâm về ta? Nên mới giam lỏng nàng ta lại?

Ta rưng rưng nước mắt nắm lấy tay hắn: "Phu quân, ta nhất định sẽ chăm sóc tốt cho đứa trẻ của... muội muội, phu quân đừng lo lắng."

Văn Kỳ nhìn ta với vẻ mặt lạnh lùng.

Sau đó tiểu nương tử được đưa đi. Ta lập tức hô hào ba vị di nương: "Thuốc bổ chuẩn bị, quần áo chuẩn bị, điểm tâm chuẩn bị, mạt chược chuẩn bị!"

Liễu di nương bất lực: "Thuốc bổ để thiếp lo."

Trần di nương cạn lời: "Quần áo để thiếp lo."

Chu di nương đang nhón miếng bánh quy: "Chia đôi được không? Thiếp cũng muốn ăn mấy món của cô ta."

Đúng là lũ trẻ không thể dạy bảo mà.

Vừa hay Thúy Liễu đưa cho ta thư hồi âm của cha. Chỉ vỏn vẹn hai chữ: "Nằm mơ!"

Ta nhìn chữ "Mơ" chiếm nửa trang giấy kia mà tưởng tượng ra được cha ta đã tức giận đến mức không còn từ ngữ nào để diễn đạt nữa rồi.

5

Liễu di nương nghe ngóng được tiểu nương tử kia tên là Thanh Mộng. Cái tên này nghe thực sự rất quen, ta chỉ từng nghe thấy cái tên tương tự như vậy ở Đông Cung. Nếu thật sự là người của Đông Cung, thì chẳng lẽ...

Từ hồi có Thanh Mộng, ta đến cả Văn Kỳ cũng lười quản, trong đầu chỉ toàn là làm sao hầu hạ Thanh Mộng và cái thai trong bụng nàng ta cho thật tốt. Mỗi ngày ba bữa cơm, quần áo đi đứng đều do một tay ta lo liệu, sau đó đích thân bưng đến tiểu viện nhìn Thanh Mộng ăn.

Cứ thế trôi qua một tháng.