Triều Ngâm Mộ Túy Lưỡng Tương Nghi

Chương 8



Thấy ta, Thanh Mộng run như cầy sấy. Văn Kỳ bảo vệ nàng ta kỹ như vậy, ta lại từng thấy nàng ta ở Đông Cung. Hiện giờ Thái tử không thể sinh con, vậy đứa trẻ trong bụng Thanh Mộng rất có thể là huyết mạch duy nhất của Thái tử. Mà Văn Kỳ bảo vệ nàng ta như thế, chắc hẳn trong tay nàng ta có thứ mà hắn muốn.

Ta nhìn nàng ta chằm chằm: "Thứ đó đâu?"

Thanh Mộng mặt đầy kinh hãi: "Tỷ tỷ nói gì cơ, muội không biết."

Ta tùy tiện rút một thanh đao từ thắt lưng của hộ vệ bên cạnh, kề vào bụng Thanh Mộng: "Đồ đâu?"

Hộ vệ định vào ngăn nhưng không ngăn nổi, chỉ đành mặc cho ta làm loạn.

"Vẫn không nói đúng không? Đã vậy thì tất cả cùng chết đi. Người đâu, rạch bụng nàng ta ra cho ta."

Thanh Mộng thét lên chói tai, ôm chặt lấy bụng: "Không, người không được làm thế, đứa trẻ này... đứa trẻ này là..."

Ta cười lạnh một tiếng: "Cô tưởng ta không biết đứa trẻ này là của Thái tử sao? Văn Kỳ có con hay không ta là người rõ nhất. Cô tốt nhất nên nghĩ cho kỹ mà nói. Nếu ta không lấy được thứ ta muốn, cô cùng với đứa bé trong bụng cùng chết chùm đi! Nên nhớ giờ chẳng ai đến cứu cô đâu, Thái tử có biết cô ở đây không? Hoàng thất có công nhận đứa trẻ trong bụng cô không? Ta hỏi lần cuối, đồ đâu?"

"Phu nhân, thiếp không thể nói, thực sự không thể nói."

Miệng cũng cứng thật, thảo nào Văn Kỳ cũng bó tay với nàng ta. Được thôi, nếu đã vậy...

"Tiểu Tứ, đi mời Thái tử phi qua đây. Cứ nói Tể tướng phu nhân mở tiệc, mời bà ta qua phủ tâm sự. Ta muốn xem xem, thứ mà Thái tử phi không có, bà ta có để cô được sở hữu hay không."

Thanh Mộng vội vàng chộp lấy chân ta: "Không được, người không được làm thế!"

Ta nhìn những con bồ câu đưa tin bay qua bay lại trên trời. Thái tử đến giờ vẫn chưa vào phủ lục soát, chẳng qua là vì Hoàng thượng vẫn chưa nắm được bằng chứng của Văn Kỳ. Mà Văn Kỳ cũng chưa nắm được bằng chứng của Thái tử, giờ chỉ xem ai nhanh hơn ai một bước thôi.

Ta lấy lọ thuốc trong ngực ra, bóp miệng Thanh Mộng định đổ vào: "Ba ngày, ta chỉ cho cô ba ngày, nếu không nói ra được..."

Đang nói thì ta nhìn thấy chiếc trâm trên đầu Thanh Mộng. Thứ này ta từng thấy trên đầu Thụy Vương phi. Đông châu thì thường thấy, nhưng đông châu màu hồng phấn thì cực kỳ hiếm.

Ta bỗng bật cười. Sai rồi, tất cả chúng ta đều bị lừa rồi, bị Thụy Vương lừa rồi.

Thanh Mộng là người Thụy Vương cài vào bên cạnh Thái tử, giờ chắc cả người của Thái tử và Thụy Vương đều đang lùng sục nàng ta. Thái tử muốn thứ trong tay nàng ta và đứa trẻ để nối dõi. Còn Thụy Vương muốn thứ đó để nhổ cỏ tận gốc. Thế nên về phủ Thái tử thì mẹ con nàng ta còn mạng sống, nhưng về phủ Thụy Vương thì chưa biết chừng đâu.

Ta chỉ cần thứ trong tay nàng ta thôi.

13

"Không cần mời Thái tử nữa. Tiểu Tứ, đi mời Thụy Vương qua đây."

Tiểu Tứ băn khoăn không hiểu: "Phu nhân, mời Thụy Vương thật ạ?"

Ta bĩu môi: "Thôi bỏ đi, thân phận như ta sao mời nổi Thụy Vương chứ. Hay là chúng ta đưa Thanh Mộng di nương đi phủ Thụy Vương một chuyến vậy."

Thanh Mộng túm lấy chân ta: "Phu nhân, thiếp sai rồi, thiếp thật sự sai rồi. Xin người đừng đưa thiếp về phủ Thụy Vương, cầu xin người."

"Đồ đâu?"

Thanh Mộng nhìn ta: "Người theo thiếp vào phòng, cầu xin người."

Ta dẫn Thúy Liễu theo Thanh Mộng vào trong. Thanh Mộng chậm rãi cởi bỏ y phục trước mặt chúng ta. Ta nhíu mày.

Chỉ thấy nàng ta cởi đến khi chỉ còn một chiếc áo lót, rồi đưa tay sờ vào bụng, thế mà lại bóc ra một lớp da lợn. Phía sau lớp da lợn đó là một cuốn sổ cái, sau đó nữa mới là cái bụng bầu thật sự.

Giấu ở đây hèn chi tìm mãi không ra.

"Thụy Vương cho cô lợi lộc gì mà cô phải bán mạng cho hắn như thế?"

Thanh Mộng lắc đầu: "Không phải Thụy Vương, là Thụy Vương phi."

Hả?

"Người nhìn thiếp thấy quen mắt đúng không ạ?"

Ta lẳng lặng gật đầu.

"Thiếp có bốn phần giống Thụy Vương phi, thiếp là con của vợ lẽ nhà nàng ấy."

Đầu óc ta bắt đầu rối tung: "Thế thì sao?"

"Thụy Vương phi lúc đầu và Thái tử..."

"Cho nên Thái tử coi cô là vật thế thân của Thụy Vương phi?"

Thanh Mộng gật đầu. Trời đất, chơi bời kiểu gì mà biến thái vậy?

"Cầu phu nhân giữ lại mạng sống cho đứa trẻ trong bụng thiếp."

Bảo chuyện này không phải do một tay Thụy Vương mưu tính thì ta chẳng tin đâu. Cũng may nàng ta không quá ngốc, biết là sau khi có được bằng chứng này thì không đưa trực tiếp cho Thụy Vương phi, nếu không với tính cách của Thụy Vương và Thụy Vương phi, chắc chắn là một xác hai mạng.

Văn Kỳ nhốt nàng ta lại, nàng ta không về được phủ Thái tử, nếu không, e là ta cũng mất đi quân bài duy nhất này. Con đường lui mà Văn Kỳ để lại cho mình thật sự là... quá mức tàn nhẫn.

Nếu ta mà ngốc một chút không phát hiện ra thì sao? Thì chắc chỉ có nước chết chùm thôi.

14

Ta nắm chặt cuốn sổ cái trong tay, đây hóa ra là bằng chứng Thái tử tham ô những năm gần đây, còn có cả danh sách những người hắn cài cắm vào khoa cử. Chuyện này thực sự rất hóc búa, nếu ta tự mình đi giao nộp, tình cảnh của Văn Kỳ chỉ càng thêm khó khăn hơn.

Cái "củ khoai nóng bỏng" này, biết đưa đi thế nào để bảo toàn tính mạng cho Văn Kỳ đây? Hiện giờ người của Thụy Vương và Thái tử chắc chắn đều đang lùng sục cuốn sổ này. Nếu ta đường đột giao ra, Văn Kỳ chắc chắn sẽ bị Hoàng thượng nghi ngờ là có ý đồ riêng.

Bằng chứng tội trạng của Thái tử chưa hoàn chỉnh, mà Văn Kỳ thì đang phải ngồi tù với tội danh mưu hại hoàng thất. Cha ta là Thái phó, nếu ông ấy làm việc cho Thái tử thì chắc chắn đã không để ta gả cho Văn Kỳ. Nghĩ đến đây, ta chỉ còn cách cầu cứu cha thôi.