Ta bước ra khỏi Lâu Nghê Vũ, Mạnh Thanh Chu đi theo, trầm giọng: “Lần sau nàng đến, muốn học gì, ta bảo Liên Sinh dạy.” Ta không để ý, lên xe, qua khe cửa sổ thấy sắc mặt hắn ảm đạm, hẳn thất vọng. Ta tính toán thời gian.
Đợi đến khi hắn giằng xé giữa hy vọng và thất vọng gần tột độ, ta đẩy cửa sổ ra, ngoắc ngoắc tay với hắn, như đang gọi một con chó. Mạnh Thanh Chu có lẽ cũng thấy nhục, một lúc sau mới miễn cưỡng tiến lại gần.
Ta nằm bên cửa sổ, lộ chút dáng tiểu thư khuê các, nói với hắn: “Vậy ngươi đi nói với Liên tiên sinh, chuyện ta học hát với hắn, đừng để Phương Tất Hoài biết.” Ta nhoài đầu thì thầm: “Đây là bí mật nhỏ của chúng ta.”
Mạnh Thanh Chu cứng đờ, không dám thở mạnh, sợ phá hỏng bầu không khí. Ta thu người lại, khoát tay tiêu sái: “Đi đây.”
Ta không lưu luyến, đóng cửa sổ lên đường, chỉ còn hắn đứng đó hồi tưởng đủ đắng cay ngọt bùi của hôm nay.
Sau đó, ta thường đến Lâu Nghê Vũ mà không báo trước. Hắn không đoán được giờ giấc, ngày nào cũng đến nhìn một lần. Ta hay hờ hững, nhưng câu cá phải đúng lúc cho hắn chút mồi để thèm. Ta tự tay làm điểm tâm, chia cho mọi người, chỉ không cho hắn, nhưng chắc chắn để lại một miếng, chỉ một miếng, trên bàn. Để hắn đoán xem, có phải ta cố tình không. Sau này nghe nói hắn không thích đồ ngọt, ta làm điểm tâm giảm mật ong, để hắn tự đoán xem ta có chiều khẩu vị hắn không.
Cái cảm giác vừa đắng vừa ngọt, vừa gần vừa xa này khiến người ta nghiện.
Một hôm, Liên tiên sinh mời ta thử trang phục diễn kịch. Ta nhiều năm không đụng đến mấy bộ quần áo này, khi sờ vào, không ngờ lại muốn bật khóc. Mạnh Thanh Chu cười: “Vui đến thế sao? Nhìn dáng nàng kìa.”
Bề ngoài hắn tỏ ra không quan tâm, nhưng trong mắt rõ vẻ kinh ngạc, như lần đầu gặp ta. Ở thị trấn không lớn, sân khấu xiêu vẹo, ta mặc bộ quần áo cũ, trang điểm nhẹ. Dù sa cơ lỡ vận, nghèo túng nhưng cốt cách khó che giấu, vẫn toát lên sự cao quý. Chỉ là vật đổi sao dời, biển cạn đá mòn.
Trước kia ta với hắn là nhất kiến chung tình, không chàng không lấy. Giờ nhìn hắn, chỉ còn lại hận, chán ghét, còn phải kìm sự thôi thúc đâm chết hắn, cùng diễn trò.
Khi giọng Chu Nhược truyền đến, ta sợ hãi, vội trốn vào tủ quần áo, tiện tay kéo Mạnh Thanh Chu theo.
“Hôm nay biểu ca không đến sao?”“Gần đây các ngươi có mỹ nhân mới, khiến biểu ca ta cả ngày không thấy bóng?”“Là ngươi sao? Hay là ngươi?”
Ta nghe Chu Nhược ra oai, cầm gậy nhỏ đánh người khác, tiếng nức nở nén của mọi người vang lên, khó chịu vô cùng. Chủ gánh hát không dám ngăn, chỉ cười trừ: “Cô nương, mấy người này quen mặt hết rồi, xin nương tay, đánh hỏng mặt thì ngày mai không lên sân khấu, chúng ta không trả lời được với thế tử.”
“Ngươi đừng lấy biểu ca ra đè ép ta! Chẳng lẽ hắn vì mấy con hát hèn hạ mà tức với ta sao? Ta là thân phận gì, các ngươi có xứng để ta nhớ mặt?”“Đánh! Đánh thật mạnh! Đừng tưởng ta không biết ngày thường các ngươi phóng đãng thế nào!”
Chu Nhược oai, gánh hát náo loạn.
“Nàng trốn thì trốn, kéo ta làm gì?”
Mạnh Thanh Chu không để ý bên ngoài, tủ không nhỏ, hắn lại chen chúc với ta. Hắn vừa trách ta nhưng qua ánh sáng khe tủ, ta thấy khuôn mặt hắn vui.
“Vậy thì ngươi cút ra ngoài.” Ta làm bộ đẩy hắn ra, hắn nắm tay ta, nhịn cười thì thầm: “Đừng làm loạn.” Giống như đây là trò chơi thú vị.