Trò Chơi Thử Lòng

Chương 1



Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 1

Rõ ràng mới chỉ đầu mùa xuân, nhưng hôm đó lại có một trận mưa lớn hiếm thấy, tiếng mưa rơi lộp độp hòa cùng tiếng sấm mùa xuân yếu ớt.

Nghiêm Tử Thư là trợ lý cao cấp, anh chở cấp trên Phó Vi Sơn về trụ sở tập đoàn như thường lệ.

Là người cầm lái tập đoàn Anh Hạn, Phó Vi Sơn còn trẻ tuổi, giàu có, anh tuấn mà lạnh lùng xa cách, đáp ứng tiêu chuẩn của bất kỳ cuốn tiểu thuyết lãng mạn nào.

Còn Nghiêm Tử Thư mãi mãi cẩn thận tỉ mỉ, tận tụy phục vụ, là cánh tay phải của gã, chính xác như một người máy.

Họ đi thẳng vào thang máy từ hầm gửi xe, nên rất may mắn khi không bị dính một giọt mưa nào, vẫn khô ráo sạch sẽ, bảnh bao sáng chói.

Nhưng có lẽ thời tiết bất thường luôn báo trước những sự kiện bất thường, cửa thang máy từ từ mở ra ở tầng một, một cậu trai trẻ ướt sũng cả nửa người không thèm để ý đến tấm biển "Chỉ dành cho VIP" rõ rành rành phía trên, cứ thế xông thẳng vào. Mà người hướng dẫn thang máy đáng lẽ phải đến ngăn cản thì không xuất hiện kịp thời.

Cậu trai này dường như không biết rằng thang máy VIP chỉ dành riêng cho các giám đốc điều hành và khách hàng của công ty. Cậu ta càng không nghĩ kỹ tại sao vào giờ cao điểm đi làm, tất cả các thang khác đều chật kín nhân viên văn phòng, mà thang này chỉ có hai người đứng.

Nhân viên thỉnh thoảng đi nhầm thang máy một lần, chen vào cùng sếp không phải nghiêm trọng, những chuyện như vậy đôi khi cũng xảy ra. Nhưng chiếc dù trong tay cậu ta vẫn đang nhỏ nước tong tỏng, chẳng mấy chốc đã tạo thành một vũng nước trên sàn đá cẩm thạch. Nước dưới đất thậm chí đã loang đến chân hai người kia, chỉ cách đôi giày da đắt tiền của Phó Vi Sơn một sợi tóc.

Nghiêm Tử Thư lên tiếng nhắc nhở: "Lối vào tòa nhà có máy bọc dù tự động, lần sau vào nhớ bọc dù lại trước."

Cậu trai lúc bấy giờ mới nhận ra tình huống mình đã tạo ra, và rắc rối mình đã gây ra cho người khác, khuôn mặt ngây thơ lập tức đỏ bừng: "Em xin lỗi! Em... em không cố ý... Đúng rồi, em sẽ cất đi ngay!"

Phó Vi Sơn kiêu căng ngạo mạn, không để ý nhiều đến nhân vật nhỏ bé này, nhưng Nghiêm Tử Thư lại lên tiếng.

"Cậu là thực tập sinh mới?"

"Đúng, đúng vậy."

"Tên là gì?"

"Kỷ Thần."

Gần đây Anh Hạn mở một vài vị trí thực tập cho sinh viên đại học năm hai hoặc năm ba, vì mức lương hậu hĩnh nên cạnh tranh khá gay gắt, người hiện tại có lẽ là một trong những người chiến thắng.

Kỷ Thần này còn rất trẻ, cả phong thái lẫn cử chỉ đều giống như một sinh viên đại học, đang mặc một bộ vest rẻ tiền chỉ đáng giá vài trăm tệ mua ở cửa hàng trong trường, nên chắc chắn không thể nào vừa vặn. Nhưng xét về ngoại hình thì quả thật là rất xinh đẹp.

Đúng vậy, là xinh đẹp. Đôi mắt hình quả hạnh mở to, chiếc cằm nhọn, làn da trắng mịn, dễ đỏ mặt, giống một chú thỏ trắng ngây thơ. Đây chính là vốn liếng giúp cậu ta hành động l* m*ng mà không bị trách phạt.

Kỷ Thần cũng ngước lên đánh giá hai người còn lại trong thang máy.

Đều mặc vest thẳng thớm, vai rộng chân dài, tỷ lệ cơ thể đẹp đến mức có thể lên sàn diễn thời trang làm người mẫu. Một trong hai người có khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị, mày kiếm mắt sáng, toát lên vẻ uy nghiêm của kẻ thượng lưu; người còn lại khiêm nhường giản dị, không phô trương, nhưng vẻ thanh lịch cao quý vẫn toát ra từ đôi mắt ẩn sau cặp kính gọng bạc thanh mảnh.

Khí thế mạnh mẽ đè xuống, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của Kỷ Thần càng đỏ hơn. Cậu ta vụng về cố thu gọn chiếc dù, kết quả là làm cho một chuỗi hạt nước bắn tung tóe lên người Nghiêm Tử Thư. Sức sát thương không mạnh, nhưng sẽ khiến người ta không vui.

Nghiêm Tử Thư vẫn bình tĩnh, giữ được phong thái điềm đạm lịch thiệp, như thể hoàn toàn không hay biết. Nhưng thực ra kể từ lúc nhìn thấy Kỷ Thần, anh không hề bỏ sót một chi tiết nào.

Cẩu thả, hấp tấp, l* m*ng, luôn gây phiền phức cho người khác, nhưng lại có tấm lòng trong sáng và bản tính tốt bụng - đây chắc chắn là hình tượng của nhân vật thụ chính.

Thật khó có thể tưởng tượng được rằng cuối cùng Nghiêm Tử Thư lại phải hy sinh cả mạng sống của mình vì cậu ta.

Nhưng đây là cốt truyện đã được định sẵn, sắp xếp hết sức rõ ràng.

Nghiêm Tử Thư biết rất rõ, mình đang ở trong thế giới của một cuốn sách.

Trước khi chuyển sinh, Nghiêm Tử Thư đang là trợ lý cao cấp của một công ty niêm yết lớn. Anh bình tĩnh, tự chủ và tận tâm, là một người nghiện công việc được tất cả đồng nghiệp công nhận, cho đến khi qua đời ngay tại bàn làm việc vì kiệt sức.

Trong sách, nhân vật mà anh chuyển sinh vào có cùng tên, cùng nghề nghiệp, cùng tính cách, tất cả như được tạo ra theo hình mẫu của anh, thậm chí cả ngoại hình cũng giống hệt, nhưng lại chỉ là một tấm bia đỡ đạn không hơn không kém.

Cuốn sách này không rõ do ai viết ra, Trang Châu mộng điệp, điệp mộng Trang Châu, mà trong đó con bướm Nghiêm Tử Thư này đã thấy trước số phận của chính mình.

Tổng giám đốc bá đạo Phó Vi Sơn phải lòng cậu bé Lọ Lem thực tập sinh Kỷ Thần, ban đầu chỉ coi cậu ta là vật thay thế cho mối tình đầu, cho đến khi chìm đắm không thể thoát ra được, sau nhiều bi kịch trắc trở, cuối cùng cũng chiếm được người đẹp, từ đó sống hạnh phúc bên nhau. Bấy nhiêu đây không cần phải bàn cãi.

Trợ lý bia đỡ đạn thì thầm yêu ông chủ của mình, đứng giữa hai người, trăm phương ngàn kế tìm cách ly gián, làm toàn những việc tiểu nhân, có ý đồ chèn ép Kỷ Thần, độc chiếm Phó Vi Sơn. Cuối cùng người tính không bằng trời tính, cả tình yêu và sự nghiệp đều sụp đổ, kết thúc trong thất bại thảm hại. Cuối cùng, vì tấm lòng lương thiện của Kỷ Thần, ngay cả trợ lý bia đỡ đạn cũng cảm động, tình nguyện chết để chắn đạn cho cậu ta, còn thành tâm chúc phúc cho hai người trước khi chết.

Nghiêm Tử Thư không đảm bảo rằng mình có thể hy sinh mạng sống của mình vì hai người không thân cũng chẳng quen, lại còn phải thành tâm chúc phúc. Nhưng với tinh thần yêu nghề kính nghiệp đã ăn sâu vào xương tủy, đã có cơ hội thứ hai để sống thì ít nhất anh cũng sẽ làm theo lựa chọn của "Nghiêm Tử Thư", hoàn thành phần này của câu chuyện, sau đó cân nhắc việc khác.

Hơn nữa, số phận giống như thanh kiếm Damocles treo lơ lửng trên đầu anh. Ngay từ khi mới đến đây, Nghiêm Tử Thư đã thăm dò ở một mức độ nhất định, xem anh có thể chống lại cốt truyện đã định trước hay không.

Kết luận hiện tại là: anh có thể hành động trái ngược với cốt truyện ban đầu, nhưng không đảm bảo những sự kiện ngoài ý muốn sẽ không xảy ra.

Ví dụ, anh có thể tiện tay cho sơ yếu lý lịch của Kỷ Thần vào máy hủy giấy, nhưng Kỷ Thần lại tình cờ nộp thêm một bản sao điện tử trong hệ thống tuyển dụng, do đó hôm nay cậu ta vẫn có thể đứng chung thang máy với Phó Vi Sơn, rồi còn hắt đầy nước lên người Nghiêm Tử Thư.

Là người ngoài cuộc, Nghiêm Tử Thư có thể quan sát khách quan, mặc dù theo cốt truyện gốc, mọi người đều có một kết thúc được định sẵn, nhưng có thể đó không phải là tuyệt đối. Thực tế luôn không thể tránh khỏi những sự việc trùng hợp, nhưng mọi quyết định đều mang lại một nhân quả. Ai có thể đảm bảo rằng số phận là không thể thay đổi?

Nhưng xem ra giải quyết một hoặc hai vấn đề nhỏ là không đủ. Mà điều đó cũng không quan trọng. Sở trường của Nghiêm Tử Thư là án binh bất động, ẩn nhẫn chờ thời.

Thang máy lên đến tầng 25, Nghiêm Tử Thư đưa tay ấn nút mở, để Phó Vi Sơn ra trước, Kỷ Thần ngốc nghếch đi theo sau Phó Vi Sơn. Tầng này chỉ có phòng họp và văn phòng tổng giám đốc nên không khó đoán ra cậu ta là thực tập sinh được phân công về ban thư ký dưới quyền văn phòng tổng giám đốc.

Giống hệt như cốt truyện gốc, bánh răng vận mệnh đang từ từ chuyển động.

Ba người cùng đi về một hướng, nhưng khi đi qua văn phòng của ban thư ký, Kỷ Thần lại rẽ thẳng vào.

Nam thư ký Ben ở sau vách kính thấy Phó Vi Sơn và Nghiêm Tử Thư vừa đi qua: "Kỷ Thần à, khi lên cậu gặp tổng giám đốc và trợ lý Nghiêm à? Này này, để dù ra đằng kia đi! Cậu bị sao thế, còn không biết bọc vào à?"

Kỷ Thần hoang mang: "Cái gì? Vừa rồi là tổng giám đốc sao? Em... em không biết, chúng em chỉ cùng đi thang máy lên thôi."

Ben ngạc nhiên thốt lên đầy vẻ khoa trương: "Cậu nói là cậu đi chung thang máy với sếp Phó? Trời ơi, cậu không biết thang đó dành riêng cho lãnh đạo sao?"

Hắn thích nói theo cách cường điệu như vậy, hơn nữa còn thường pha lẫn mỉa mai châm biếm. Nhưng Kỷ Thần không biết phải ứng phó với thái độ thù địch này như thế nào, chỉ mở to mắt nhìn: "Em không biết... nhưng... bọn họ không nói gì cả..."

"Tất nhiên rồi, cậu mong sếp Phó đích thân nhắc nhở cậu rằng cậu đã đi nhầm thang máy sao? Trợ lý Nghiêm còn chẳng có thời gian rảnh làm việc đó đâu! Hơn nữa, nhìn cậu thế này, đừng nói là không thèm chào một tiếng nào nha? Không phải chứ?"

Trưởng ban thư ký Helen bước trên đôi giày cao gót tám phân đến, chặn hắn lại: "Các cậu rảnh lắm à? Không có việc gì làm sao?" Rồi cô lại cau mày nói với Kỷ Thần: "Cậu thực tập ở ban thư ký, ít nhất cậu cũng phải biết sếp là ai chứ, nếu không thì cậu phục vụ cho ai? Tôi không muốn nghe kiểu chuyện cười thế này thêm lần nữa."

Kỷ Thần gần như vùi đầu xuống gầm bàn, vừa xấu hổ lại vừa uất ức, vô thức bĩu môi ra. Lần này mất mặt thật, nhưng sao không ai nói với cậu ta từ trước nhỉ?

Như thể cảm nhận được suy nghĩ của Kỷ Thần, cô thư ký tốt bụng Amy ngồi bên cạnh gửi cho cậu ta tin tức mới nhất của công ty qua máy tính, đồng thời chỉ vào những bức ảnh trên đó: "Đây, là tổng giám đốc Phó Vi Sơn, cậu nhớ kỹ ngoại hình của anh ấy, lần sau khỏi làm trò cười."

Kỷ Thần vội gật đầu.

Sau đó Amy chỉ vào một người phía sau: "Còn người này, là trợ lý của anh ấy, Nghiêm Tử Thư. Trong công ty, lời trợ lý Nghiêm nói tương đương với ý của sếp Phó. Nếu có những vấn đề nhỏ mà không muốn làm phiền sếp Phó, cũng có thể đến tìm trợ lý Nghiêm. Vì vậy cũng phải nhớ."

Cô bật cười: "Tất nhiên rồi, ngoại hình của hai người này như vậy, chỉ gặp một lần là khó quên, đúng không?"

Quả thật là vậy.

Kỷ Thần nhớ lại phong thái cao ngạo của Phó Vi Sơn và Nghiêm Tử Thư, rồi nghĩ mình chỉ là học trò nghèo, có lẽ mãi mãi chỉ có thể khao khát đạt đến địa vị như vậy mà thôi. Cậu ta ngơ ngác nghĩ, thì ra giới tinh hoa trông như thế này...

*

Trong văn phòng tổng giám đốc.

Nghiêm Tử Thư mang tách cà phê tới đặt bên cạnh tay Phó Vi Sơn.

Cà phê Espresso Ý, hương thơm đậm đà, phù hợp một cách chính xác với yêu cầu chi li của Phó Vi Sơn, trên bề mặt có một lớp bọt nâu vàng mịn mà, thứ mà những người sành sỏi gọi là Crema, minh chứng cho tay nghề điêu luyện của người pha chế.

Việc nhỏ nhặt này thực ra có thể gọi thư ký đến làm. Nghiêm Tử Thư là trợ lý cao cấp, trợ lý tức là nhân vật có thể giúp Phó Vi Sơn ra quyết định, thay mặt gã ra lệnh, ký kết các văn bản, không phải là bảo mẫu.

Nhưng Phó Vi Sơn lại quá kén chọn trong mọi việc, đã sai bảo anh thuận tay rồi thì cứ coi đó là điều hiển nhiên. Ai bảo "Nghiêm Tử Thư" trong sách là một đứa trẻ mồ côi được nhà họ Phó tài trợ nuôi lớn, còn Phó Vi Sơn lại là chủ nhân trẻ tuổi của nhà họ Phó. Dường như giá trị tồn tại của "Nghiêm Tử Thư" chỉ là đi theo hầu hạ Phó Vi Sơn trong mọi khía cạnh, từ công việc đến cuộc sống.

"Cuộc đấu giá mùa xuân này sẽ có một lô tác phẩm từ triển lãm nghệ thuật tiên phong Cảng Thành gửi đến, cậu cả Phó quen thuộc với tình hình bên đó, gần đây mới trở về Đông Thành, nên đã chủ động tham gia..."

"Ha, hắn ta muốn nhúng tay vào, cũng phải xem mình có năng lực hay không đã." Phó Vi Sơn cười khẩy, như một con sư tử đực đang canh giữ lãnh thổ của mình.

Nghiêm Tử Thư chỉ làm theo quy tắc, chờ chỉ thị tiếp theo, không muốn bình luận về những đấu đá nội bộ trong gia tộc bọn họ. Mặc dù anh biết rõ rằng "cậu cả Phó" mà mình đang nhắc đến chính là tên trùm phản diện trong truyện.

"Hắn ta muốn thì cứ để hắn ta tham gia, chỉ là một cuộc đấu giá thôi. Thằng hề nhảy nhót." Phó Vi Sơn thản nhiên nói.

"Được, tôi hiểu." Nghiêm Tử Thư khép tập tài liệu trong tay lại.

Anh vừa đi ra khỏi cửa văn phòng tổng giám đốc, Helen đã tiến lại gần, nháy mắt ra hiệu: "Trợ lý Nghiêm, người đó đến rồi... phải làm gì đây?"

Cô lén chỉ về phía khu vực tiếp khách. Giọng điệu đầy ẩn ý này chắc chắn là đang chỉ thằng hề nhảy nhót mà Phó Vi Sơn vừa nói đến.

Quả nhiên nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến.

Nghiêm Tử Thư chưa kịp trả lời thì cậu cả Phó Kim Trì đã xuất hiện sau lưng cô, cười nhẹ: "Dù sao thì tôi cũng là người nhà họ Phó, đến địa bàn của nhà mình thôi, có cần phải như gặp kẻ thù vậy không? Chẳng lẽ tôi còn có thể lao vào trong, làm gì đó với ngài tổng giám đốc của các người?"

Helen gần như giật mình, hơi xấu hổ. Nhưng Nghiêm Tử Thư vẫn bình tĩnh, vì anh đã thấy người kia tiến lại gần, chỉ là chưa kịp ra hiệu cho cô.

"Anh Phó nghĩ nhiều rồi." Anh gật đầu với Phó Kim Trì: "Anh tìm sếp Phó à? Tôi sẽ đi báo cho anh ấy biết, anh ấy đang rảnh."

"Cảm phiền." Phó Kim Trì mỉm cười, đưa ra một tấm danh thiếp, sau đó nói: "Tôi nghe nói trợ lý của Vi Sơn là một mỹ nhân hiếm có, hôm nay gặp rồi mới biết, quả nhiên danh bất hư truyền. Cậu có hứng thú nhảy việc, sang làm cho tôi không?"