Trò Chơi Thử Lòng

Chương 25



Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 25

"Nói rõ trước, nhà tôi không có đồ đạc gì cả." Trước khi lên lầu, Nghiêm Tử Thư hai tay đút trong túi quần, bình tĩnh nhắc nhở y: "Anh cần tự mang theo đồ dùng của mình."

Lúc này anh không còn lịch sự như trước nữa, cũng không thèm dùng từ ngữ trang trọng, dù sao thì chốn mua vui và nơi công sở cũng hoàn toàn khác nhau.

Vừa hay Phó Kim Trì đã chuẩn bị sẵn sàng thật, hình như y còn khá đắc ý, chất giọng trầm nhả ra mấy chữ: "Đảm bảo đủ."

Nghiêm Tử Thư thấy y thực sự lấy ra một hộp quà được thắt ruy băng từ trong xe, khiến anh phải làm mới lại nhận thức về mức độ trơ trẽn của người này.

Thế nhưng Phó Kim Trì vẫn thản nhiên nói: "Nếu cậu thích, thực ra trong cốp xe còn có hoa hồng đấy. Lily chuẩn bị."

Lily là thư ký của y, như vậy xem ra là một người rất tận tâm.

"Thôi đừng." Nghiêm Tử Thư xoa trán: "Cảm phiền đừng tạo thêm rác không cần thiết trong nhà tôi."

Phó Kim Trì vậy mà tưởng thật, gật đầu: "Được rồi, lần sau tôi sẽ nhớ."

Tòa chung cư này nhắm đến đối tượng khách hàng cao cấp, mỗi tầng chỉ có một căn hộ, ưu điểm nằm ở chỗ cư dân sống tách biệt, đảm bảo sự riêng tư, khả năng cách âm tốt. Họ không gặp bất kỳ người hàng xóm nào khi lên tầng trên. Cả hai lần lượt bước ra khỏi thang máy.

Nghiêm Tử Thư liếc nhìn Phó Kim Trì, rồi vẫn giơ tay ấn vào khóa vân tay, cửa mở, đèn bật sáng. Anh thay dép đi trong nhà ở lối vào, do dự một lát rồi nói: "Ở đây không có thảm, anh cứ mang giày vào nhà."

Phó Kim Trì thong thả bước vào nhà, không vội vàng dồn anh vào tường, mà chăm chú quan sát không gian bên trong.

Đây là nơi ở dành cho người độc thân. Nhưng nếu không thêm vào điều kiện hạn chế này, nói là phòng mẫu của khách sạn cũng có người tin. Căn hộ có hai phòng ngủ, một phòng khách, một nhà bếp, một phòng tắm, và một ban công ngăn cách bằng cửa kính từ sàn đến trần. Tuy phòng khách không nhỏ, nhưng hoàn toàn trống trải giống như một hang tuyết, thiếu đi cảm giác của "nhà" theo nghĩa thông thường. Dưới ánh đèn chính rực rỡ chói sáng, nơi này càng trở nên đơn điệu, chẳng có hơi ấm của con người.

Phó Kim Trì lại nhìn xuống tủ giày, thảo nào lại bảo y phải mang giày vào nhà, thậm chí không có lấy một đôi dép dự phòng. Dường như đang thể hiện nơi này không có mấy ai đến thăm, cũng không chào đón người ngoài bất ngờ xâm phạm. Chỉ có mình y là vị khách không mời nhất quyết xông vào.

Nơi này đối với Nghiêm Tử Thư quả thực chỉ là nơi ở tạm thời. Căn hộ này là do công ty thuê, vốn dùng làm ký túc xá cho hai người, nhưng vì anh là trợ lý cao cấp nên những người khác không dám chia sẻ, vì vậy chỉ một mình anh sử dụng, trả thêm tiền thuê là được. Ngày nào anh còn ở lại Anh Hạn thì vẫn có thể ở đây, được đáp ứng các nhu cầu sinh hoạt cơ bản, không cần phải tìm một nơi khác để chuyển đến. Nói cách khác, anh đang duy trì một trạng thái sẵn sàng bỏ trốn bất cứ lúc nào, vật dụng trong nhà cực kỳ tối giản, thậm chí không buồn mua thêm bất cứ thứ gì.

Nghiêm Tử Thư tiện tay treo chiếc áo khoác mỏng vốn khoác trên khuỷu tay lên, rồi lập tức bật máy lạnh. Với những người luôn phải đóng bộ vest và cà vạt như anh, mỗi ngày sống sót được đều là nhờ vào hệ thống điều hòa không khí trong văn phòng và trong xe hơi.

Phó Kim Trì liếc nhìn con số 20℃ hiển thị trên điều khiển từ xa của anh: "Đừng chỉnh quá lạnh, dễ bị cảm đấy."

Nghiêm Tử Thư không tranh cãi với y, điều chỉnh nhiệt độ lên mức dễ chịu khoảng 26℃: "Ngồi tự nhiên. Có muốn uống gì không?"

Phó Kim Trì lại nói: "Thực ra ban đêm khi cậu đi ngủ, nhiệt độ cơ thể sẽ giảm xuống, đặt ở mức 28℃ là đủ."

Nói xong, thấy ánh mắt bất lực nhưng cũng buồn cười của Nghiêm Tử Thư, bản thân y cũng không nhịn được cong môi, bật cười. Còn chưa làm đến bạn tình mà đã chạy đến dạy người khác cách sống dưỡng sinh, đây mới gọi là hành vi của các bà mẹ.

Nghiêm Tử Thư rót nước khoáng có ga cho khách. Cái này còn là quà tặng miễn phí trong chương trình khuyến mãi lần trước của siêu thị. Hỏi muốn uống gì, nhưng thực ra trong nhà anh không có lựa chọn gì khác, cũng không thể uống cà phê vào giờ khuya thế này.

Phó Kim Trì vừa lướt qua các kênh truyền hình bằng điều khiển từ xa, vừa hỏi: "Đây là nhà cậu mua à?"

Nghiêm Tử Thư thản nhiên đáp: "Anh Phó thần thông quảng đại vậy kia mà, sao lại không tra ra được?"

Phó Kim Trì đáp trả: "Tôi rảnh quá hay sao mà điều tra tài sản của cậu. Chẳng lẽ cậu định bắt tôi ký hợp đồng tiền hôn nhân?"

Nghiêm Tử Thư không cãi lại y được: "Là do công ty cung cấp."

Không có gì hay trên tivi cả, cuối cùng dừng lại ở kênh phim. Phó Kim Trì chìa tay ra với anh: "Lại đây."

Nghiêm Tử Thư nắm lấy tay y, ngay lập tức bị kéo mạnh vào vòng tay người kia. Phó Kim Trì tháo kính của anh ra, đặt lên bàn trà. Mất đi công cụ để nhìn, tầm nhìn của Nghiêm Tử Thư lập tức trở nên mờ ảo, thế giới xung quanh anh mất đi những đường nét rõ ràng.

Phó Kim Trì có thể nhìn thấy rất rõ nốt ruồi ở khóe mắt anh, hàng mi cụp xuống, vô tình mà lại quyến rũ. Y xoa nhẹ bằng ngón tay cái: "Cậu đã bao giờ nghe người ta nói chưa, trong sách nhân tướng học nói nốt ruồi bên khóe mắt là 'đời như dòng nước chảy, nửa kiếp lang thang phiêu bạt', là ngôi sao cô đơn đã định sẵn."

Nghiêm Tử Thư lảng tránh, mỉa mai y đang tỏ vẻ uyên bác: "Anh không chỉ giỏi triết học và tâm lý học, mà còn biết xem tướng à?"

Phó Kim Trì bật cười, đáp lại bằng cách khác. Hai người trao nụ hôn trên sô pha.

Bộ phim nhàm chán, nhưng dù sao cũng chẳng ai xem cả.

Mùa hè thì nhất định phải tắm mỗi ngày, nhưng Phó Kim Trì lại không mang theo quần áo để thay. Nghiêm Tử Thư tìm cho y một chiếc khăn tắm và một bộ đồ ngủ mà anh không thường mặc, vì lịch sự nên để y tắm trước.

Tiếng nước chảy phát ra từ phòng tắm, sau một lúc thì dừng lại, tiếp theo là tiếng khóa cửa bên trong mở ra cùng tiếng Phó Kim Trì hơi cao giọng gọi: "Tử Thư, bình nước nóng nhà cậu chỉnh thế nào? Chỉ có nước lạnh, không có nước nóng?"

Nghiêm Tử Thư đẩy cửa bước vào, lại thấy Phó Kim Trì vẫn còn ăn mặc chỉnh tề, đang dựa vào bồn rửa mặt, tay nghịch vòi hoa sen. Anh lùi lại nửa bước theo phản xạ, may là vòi hoa sen không phun nước.

Mặc dù hiểu rằng áo sơ mi ướt sũng có thể là một nét quyến rũ, nhưng cuối cùng lý trí đã thắng thế, Nghiêm Tử Thư vừa cười vừa cảnh cáo: "Tôi chỉ có vài bộ đồ hiệu này để khoe thôi, quần áo còn quý giá hơn cả bản thân. Ngâm nước nóng là chỉ có bỏ đi."

Phó Kim Trì tươi cười, ném vòi hoa sen sang một bên, rồi kéo anh lại gần, giữ chặt trong lòng.

Nghiêm Tử Thư dựa vào y, nghe Phó Kim Trì nói bằng giọng khàn khàn: "Vậy thì tôi thay cho cậu, không làm hư đâu."

Y bắt đầu, như thể đang mở một món quà được gói rất tinh tế.

Nghiêm Tử Thư quay mặt đi, nhìn chăm chú vào những viên gạch nhẵn bóng và họa tiết mosaic khảm trên bức tường bên cạnh.

Khu vực phía trên bồn rửa thường có một chiếc gương lớn sạch sẽ, nhà anh cũng không ngoại lệ. Bình thường Nghiêm Tử Thư rửa mặt và sửa soạn trước gương vào buổi sáng cũng không cảm nhận được gì, nhưng lúc này Phó Kim Trì lại xúi giục anh quay đầu nhìn vào gương.

Hai người trong gương đứng cạnh nhau, chỉ một cái nhìn đó đã khơi dậy nhiều ký ức đen tối về bạo lực gia đình sâu thẳm trong tim anh.

Mặt Nghiêm Tử Thư đột nhiên tái đi. Anh dời mắt, cảm giác như phòng tắm nhỏ hẹp như đang chen chúc đến bốn người, con số này quá nhiều, khiến cho không gian dường như sắp nổ tung, cơn rung chuyển khiến anh chóng mặt. Anh tránh đến một vị trí mà gương soi không tới được, dựa vào tường, vươn tay đẩy Phó Kim Trì ra, cảm thấy hơi buồn nôn.

Ban đầu Phó Kim Trì nghĩ anh đang xấu hổ, nhưng sau đó nhận ra không phải vậy, liền dán lại gần hỏi: "Làm sao vậy?"

"Không sao." Nghiêm Tử Thư nói: "Phòng tắm nhỏ quá... đừng ở đây. Tôi ra ngoài đây."

Phó Kim Trì cau mày, chỉ là khó hiểu, y rồi đưa tay đỡ anh: "Cậu không khỏe ở đâu?"

Nghiêm Tử Thư nhanh chóng hồi phục, giọng điệu như thường: "Không có."

Phó Kim Trì vẫn còn nghi ngờ, Nghiêm Tử Thư dứt khoát đuổi y ra ngoài: "Nếu anh không vội tắm, tôi tắm trước vậy."

Phó Kim Trì đứng ngoài cửa sững sờ một lúc, rồi cười cười lắc đầu: "Sao trước đây chưa từng thấy nóng tính thế này nhỉ?"

Dù sao cũng cởi gần hết quần áo rồi, Nghiêm Tử Thư ném luôn áo sơ mi và quần dài vào giỏ giặt, đứng đó ngây ra một lúc rồi tắm sơ qua. Anh mặc bộ đồ ngủ đó luôn, khi quay ra thì thấy Phó Kim Trì đã ngồi lại trên sô pha xem tivi: "Cậu thực sự ổn chứ?"

Câu trả lời của Nghiêm Tử Thư là ném cho y một chiếc áo choàng tắm lớn khác.

Nghiêm Tử Thư lắng nghe tiếng nước chảy cách một mặt tường, rồi đi sang tắt đèn chính, căn phòng bỗng chốc tối om. Điều này gợi cho anh nhớ rằng thú hoang là động vật hoạt động về đêm. Vậy mà anh lại bốc đồng thả một con thú hoang, một kẻ nguy hiểm, vào nhà. Thế nhưng trong lòng lại rất bình tĩnh, không có cảm giác sợ hãi quá độ.

Sau khi Phó Kim Trì tắm rửa tử tế xong xuôi trở ra, trong phòng khách chỉ còn lại một chiếc đèn sàn nhỏ tỏa ra ánh sáng ấm áp trong đêm. Ngoài ra còn có ánh đèn neon từ tòa nhà đối diện chiếu vào qua cửa sổ kính lớn, xanh xanh đỏ đỏ, liên tục nhấp nháy.

Tivi vẫn bật, âm lượng rất nhỏ. Nghiêm Tử Thư cuộn tròn trong những tia sáng đan xen lẫn lộn này, nhưng anh đã ngủ say trên sô pha. Khuôn mặt anh khi ngủ có vẻ bồn chồn, lông mày nhíu lại, như đang chịu quá nhiều áp lực công việc, hoặc vẫn còn đang cảnh giác với vị khách không mời mà đến.

Phó Kim Trì cúi xuống bên cạnh, quan sát một lúc, rồi lay anh dậy, bế anh vào phòng ngủ.

Trong cơn mơ màng, Nghiêm Tử Thư cố gắng giãy giụa theo bản năng, Phó Kim Trì thì thầm: "Yên nào, coi chừng ngã xuống."

...

Nhìn ra ngoài từ cửa sổ phòng ngủ, ánh đèn neon vẫn nhấp nháy không ngừng. Phó Kim Trì nằm nghiêng, một tay chống đầu, tay kia vẫn ôm Nghiêm Tử Thư trong lòng, thỉnh thoảng v**t v* lưng anh.

Nghiêm Tử Thư lại như một chú mèo khó tính, chủ nhân chạm vào thì nó sẽ vùng vẫy để thoát ra. Không phải anh không thích hơi ấm dịu dàng, mà là ghét sự cô đơn và trống rỗng mà nó để lại sau khi biến mất, vì vậy anh chủ động đuổi khách: "Khi anh đi, nhớ đóng cửa lại."

Anh thậm chí không muốn mở mắt nữa, chỉ muốn ngủ thật ngon giấc cho đến bình minh, rồi thức dậy từ từ dọn dẹp. Vừa rồi Nghiêm Tử Thư cũng chỉ tắm rất sơ sài, thậm chí còn không gội đầu, mái tóc được tạo kiểu bằng sáp suốt cả ngày vẫn dựng đứng từng sợi, ép sát vào gối, trông khá khó chịu. Phó Kim Trì ghé sát lại, dịu giọng dỗ dành: "Tắm lại một lần nữa rồi ngủ."

Nghiêm Tử Thư chỉ đáp lại qua loa, chỉ chờ y đi rồi là sẽ ngủ ngay.

Bên cạnh nhẹ bẫng đi, Phó Kim Trì vừa rời khỏi giường. Một lúc sau, tiếng nước chảy vọng đến từ hướng phòng tắm. Phó Kim Trì quay lại với một chiếc khăn nóng, xoay người Nghiêm Tử Thư lại, giúp anh lau người.

Nghiêm Tử Thư mệt quá sức chịu đựng, gần như cho rằng cảnh tượng trước mắt là một giấc mơ. Trên thực tế, do sức lực đã tiêu hao quá độ, anh cũng nhanh chóng rơi vào bóng tối, không kịp phân biệt đâu là mơ, đâu là hiện thực.

Cho đến sáng hôm sau, bị đồng hồ sinh học cứng đầu và những tiếng động từ nhà bếp đánh thức, Nghiêm Tử Thư mới xác nhận rằng quả thực vẫn còn người trong nhà.

Còn về phần là ai, thì chỉ có thể là Phó Kim Trì.

Nghiêm Tử Thư vẫn quấn mình trong chăn, nằm bất động một lúc, lắng nghe tiếng bước chân đi qua đi lại bên ngoài. Vốn dĩ anh chưa từng ngủ ngon, tiếng ồn này càng khiến anh không thể ngủ thêm được.

Rồi cửa mở ra, Phó Kim Trì trở về phòng ngủ, ngạc nhiên khi thấy anh đang mở mắt: "Cậu dậy sớm vậy sao?"

Nghiêm Tử Thư bị y kéo cánh tay ngồi dậy, lưng và eo đau mỏi, nhưng đầu óc vẫn rất tỉnh táo: "Anh vẫn chưa đi?"

"Sáng sớm mà miệng lưỡi đã sắc bén rồi. Lại còn định trở mặt à?" Phó Kim Trì ngồi ở mép giường mà cười, y đã tự ý thay bộ đồ ngủ sạch sẽ của anh. "Phòng này bừa bộn cứ như vừa trải qua chiến tranh vậy, chăn ga gối đệm của cậu đâu rồi? Dậy đi đã, thay cái mới rồi lại ngủ."

Phó Kim Trì cao ráo, quần áo của Nghiêm Tử Thư không quá rộng, khiến cơ ngực của y nổi bật dưới lớp vải, cũng may là hầu hết quần áo mặc nhà đều có độ co giãn, nên vấn đề này không quá lớn. Nhưng bản thân y thế này mới là vấn đề, đâu còn là tình một đêm nữa, mà bỗng nhiên từ khách thành chủ mất rồi.

Nghiêm Tử Thư cuối cùng cũng hoàn hồn, với tay lấy điện thoại trên bàn cạnh giường xem giờ: "Không cần đâu... để đó lát nữa tôi dọn dẹp."

"Lần nào cậu dẫn người về nhà cũng thế này à?" Phó Kim Trì đột nhiên hỏi.

"Thế nào?" Nghiêm Tử Thư hơi co chân lên.

"Ngoan ngoãn." Phó Kim Trì khoác tay qua vai anh, thì thầm vài câu vào tai.

Mấy câu nói th* t*c thẳng thắn làm Nghiêm Tử Thư không đỡ nổi: "Tôi chưa bao giờ dẫn người về nhà."

"Tôi không phải là người sao?" Phó Kim Trì bèn nói. "À, đúng rồi, tôi là ép buộc dụ dỗ nhất định đòi lên."

Nghiêm Tử Thư vẫn im lặng, chỉ nhìn y bằng đôi mắt đen sâu thẳm, nhưng ánh nhìn còn hơi buồn ngủ thiếu đi sự sắc bén.

Phó Kim Trì say mê dáng vẻ này của anh, như thể đã cạy mở được hai mảnh vỏ trai, để lộ ra thân hình mềm mại bên trong. Mặc dù vẻ quyến rũ chẳng hề đề phòng này chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi thoáng qua.