Trò Chơi Thử Lòng

Chương 27



Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 27

Nếu Phó Kim Trì thật sự muốn ép Nghiêm Tử Thư ra gặp mặt thì vẫn có cách. Ví dụ như có đi thì có lại, y ném cho Nghiêm Tử Thư một cái địa chỉ, đe dọa cứ như thật rằng nếu anh không đến thì sẽ kể cho Phó Vi Sơn biết về mối quan hệ của họ.

Nghiêm Tử Thư cười cười, đáp lại hai chữ: "Trẻ con." Tắt phần mềm đi là nhật ký trò chuyện này sẽ biến mất không dấu vết.

Nhưng Nghiêm Tử Thư vẫn đi gặp. Không phải vì cái gì khác, lý do chủ yếu là vì ngày hôm đó họ cần chờ đối tác phản hồi, có thể tạm hoãn tăng ca. Anh sẽ không nghĩ đến Phó Kim Trì khi đang bận, nhưng không ngại gặp gỡ y khi có thời gian.

Nhân tiện phải nói, Phó Kim Trì chọn đúng thời điểm để gọi anh thế này, không biết là lại cài cắm người nào trong công ty.

Bây giờ Phó Kim Trì không còn giấu giếm điều gì với anh nữa, thỉnh thoảng còn nói thẳng với anh: "Bên phía Lý Trường An có người kiểm tra hồ sơ tài chính của cậu." Và những tin tức kiểu như thế. Nghiêm Tử Thư bí mật tìm ra bằng chứng Trương Viêm nhận hối lộ, đương nhiên những người khác cũng muốn tìm bằng chứng về anh.

Nếu Nghiêm Tử Thư giả vờ thanh cao thì có thể nói "không cần", nhưng những thứ này quả thực sẽ rất hữu ích đối với anh. Suy cho cùng, biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng. Vì vậy, anh âm thầm dán cho Phó Kim Trì cái nhãn "có giá trị lợi dụng", dứt khoát cứ nuôi thả ở đó đã.

Thật ra thì theo Nghiêm Tử Thư, Phó Kim Trì quả thực là trùm phản diện, nếu muốn đánh cắp bí mật công ty thì chỉ cần một phút. Trong cốt truyện về sau, hình như cũng có những cảnh như vậy. Bản thân Nghiêm Tử Thư cũng không thực sự quan tâm liệu tay trùm phản diện này đang ăn cắp bí mật hay chiếm đoạt công ty. Chuyện gì đến sẽ đến, cốt truyện có số phận riêng của nó. Hơn nữa, anh không phụ trách hệ thống an ninh, làm sao có thể một mình bịt kín tất cả các lỗ hổng trong Anh Hạn được.

Điểm mấu chốt nằm ở chỗ Phó Kim Trì không thể đột phá từ anh được.

Lý do thì... quá rõ ràng, tiết lộ bí mật công ty là hành vi phạm tội, ai phạm tội kẻ đó lãnh đủ. Theo luật, bất kỳ ai tiết lộ, sử dụng hoặc cho phép người khác sử dụng bí mật thương mại của chủ sở hữu thu được bằng các phương tiện nêu trên, gây thiệt hại đáng kể cho chủ sở hữu bí mật thương mại, sẽ bị phạt tù có thời hạn không quá ba năm hoặc cải tạo không giam giữ, cũng có thể bị phạt tiền.

Chính Nghiêm Tử Thư còn dùng bằng chứng về tội danh lợi dụng chức vụ để đe dọa Trương Viêm kìa, không thể tự mình đi vào vết xe đổ của gã được. Nói cách khác, Phó Kim Trì thích chọn ai để dụ dỗ phạm tội thì cứ tự nhiên, tóm lại là Nghiêm Tử Thư sẽ không bao giờ để ai nắm thóp như thế.

Do đó, anh luôn giữ thái độ đề phòng nghiêm ngặt với Phó Kim Trì trong công việc. Quan trọng hơn "sự thật" và "kết quả" chính là "thái độ". Đây là cơ sở chính để viện kiểm sát và tòa án đánh giá bằng chứng, nếu ngày đó thực sự đến.

Cũng may, Nghiêm Tử Thư chỉ nhận lời mời gặp mặt của anh trai ngoài giá thú của ông chủ, việc này vẫn nằm trong phạm vi quyền tự do cá nhân được pháp luật cho phép.

Tọa độ mà Phó Kim Trì gửi cho anh là một quán bar đeo mặt nạ nổi tiếng trên phố quán bar của đường Thiên Tâm.

Đây là một quán bar dành cho người đồng tính mà mọi người ngầm hiểu, dù không ai nói rõ. Có lẽ vì ai bước vào cũng có thể lấy một chiếc mặt nạ kiểu lễ hội ở lối vào đeo lên mặt, che đi khuôn mặt thật của mình, nên những h*m m**n chân thực càng dễ dàng bộc lộ hơn. Mà nhiều người đồng tính nam lại thường đi quá xa trong việc thể hiện h*m m**n của mình, dẫn đến tình trạng lúc này.

Trong lúc Nghiêm Tử Thư đang hỏi bartender lối vào nhà vệ sinh, một gã đàn ông vạm vỡ đã đi theo anh vào đó. Gã sốt ruột k** kh** q**n xuống: "Anh không tin, nếu em không thích anh, sao lúc nãy em lại nhìn anh như thế?"

"..."

Nghiêm Tử Thư tặng gã một cú đá kèm theo lời đánh giá kích cỡ mang tính sỉ nhục, nhưng anh cũng không còn tâm trạng để ở lại thêm nữa. Gã đàn ông la hét ầm ĩ trong vách ngăn, Nghiêm Tử Thư bỏ mặc gã ở đó, sải bước ra ngoài.

Anh có quay lại video để làm bằng chứng tự vệ chính đáng, nhưng giữ thứ quỷ quái này trên điện thoại cũng rất xúi quẩy, nên cân nhắc rồi quyết định tẩu vi thượng sách. Anh thật sự phải nghi ngờ Phó Kim Trì chọn nơi ma quỷ này là để trả thù cho những lần bị từ chối liên tiếp gần đây.

DJ lắc đầu như lên cơn điên, người đeo mặt nạ trên sàn nhảy cũng nhảy nhót điên cuồng, tay chân vươn ra như một rừng rong biển đang co giật. Thế nhưng anh chưa đến được cửa, một người phục vụ đã chen qua đám đông túm lấy anh, cố gắng chuyển lời giữa tiếng nhạc đinh tai nhức óc: "Anh... anh Nghiêm phải không? ... trong... phòng riêng trên tầng hai... số 98..."

Nghiêm Tử Thư bị khung cảnh hỗn loạn xung quanh làm cho đầu óc trì trệ, vội vã chạy lên lầu như chạy nạn. Nhưng trong căn phòng riêng đó cũng không có ai. Từ đây nhìn xuống tầng dưới qua lớp kính, ánh sáng mờ ảo u ám, nhưng may là phần lớn tiếng ồn đều bị chặn lại ở ngoài. Nếu không, Nghiêm Tử Thư có thể thực sự bực bội đến mức phát nổ. Không thường xuyên lui tới các hộp đêm thì chẳng ai chịu đựng được kiểu ô nhiễm tinh thần này.

Nghiêm Tử Thư ngồi một lúc, Phó Kim Trì cuối cùng cũng đẩy cửa bước vào: "Xin lỗi, vừa rồi cần giải quyết một việc nhỏ."

Y bị phục vụ gọi đi để giải quyết gã đàn ông lực lưỡng đang la hét rằng mình bị đá gãy rồi. Đối phương có tiền án nên không dám gọi cảnh sát, gây ra chút rắc rối xong thì cút về nhà.

Lúc này, Nghiêm Tử Thư mới biết thì ra cái gọi là quán bar đeo mặt nạ này cũng là địa bàn của ngài đây.

"Ngạc nhiên à?" Phó Kim Trì thẳng thắn thừa nhận, bắt chéo chân lên: "Đừng tưởng nơi này th* t*c, thực ra sinh lợi khá lắm đấy."

Nghiêm Tử Thư đứng dậy, áp sát người vào tấm kính, lặng lẽ nhìn xuống khung cảnh hỗn loạn điên cuồng bên dưới. Anh thừa nhận rằng ban đầu khi vừa bước vào, anh còn giữ thái độ khinh thường, nhưng nói đến kiếm tiền thì lại là một cảm giác hoàn toàn khác.

Anh tin nửa câu sau của Phó Kim Trì. Mặc dù không phải là nghề chính của anh, nhưng trong kiếp trước, anh đã từng xem qua báo cáo tài chính của một công ty mở chuỗi quán bar, rất kín tiếng, nhưng lợi nhuận hàng năm phải tính bằng tiền tỷ trở lên, nói là âm thầm phát tài cũng không ngoa. Nghiêm Tử Thư thậm chí còn nghĩ, Phó Kim Trì có khả năng kiếm tiền thế này thì làm phản diện để làm gì nhỉ? Sao không tận hưởng cuộc sống sung túc?

Phó Kim Trì nhìn ánh mắt của anh là biết ngay anh đang âm thầm tính toán cái gì - chắc là đang bí mật ước tính giá trị tài sản ròng của y. Vậy mà đề nghị mức lương cao thì anh lại không chịu nhảy việc, Phó Kim Trì thấy hơi buồn cười.

Một phục vụ mang một đĩa trái cây và vài ly rượu vào.

Hai người trò chuyện, Nghiêm Tử Thư đương nhiên sẽ tránh bàn về công việc, thà rằng chỉ nói về chuyện tình cảm, vậy mà Phó Kim Trì lại chủ động nói về rất nhiều chuyện vặt vãnh của nhà họ Phó. Những chuyện này không hẳn là bí mật, Nghiêm Tử Thư biết một vài chuyện, dù sao thì anh cũng nắm khá rõ tình hình ở nhà họ Phó.

Đồ uống là cocktail, nhưng ít nhất không phải là "chất cồn gây mê" nồng độ cao khiến người ta mất hết ý thức như cái lần Tăng Triển Bằng đến đây. Cuối cùng, Phó Kim Trì nói: "Để tôi đưa cậu về nhà."

Nghiêm Tử Thư suy nghĩ một lúc, không phản đối.

Vì cả hai đều đã uống rượu, nên đương nhiên phải thuê tài xế. Có mặt một cái bóng đèn, hai người ngồi sát cạnh nhau ở ghế sau nhưng vẫn giữ im lặng, vả lại cả buổi tối đều đã bàn luận hết những chủ đề chung ít ỏi giữa họ rồi. Sự im lặng tiếp tục cho đến khi về đến tầng dưới nhà Nghiêm Tử Thư.

"Quý khách đi đến đây được chưa? Có cần xuống hầm gửi xe từ cửa khác nữa không?" Tài xế hỏi.

"Anh chờ một chút, còn phải đưa tôi về nữa." Không ngờ Phó Kim Trì lại nói vậy. Sau đó, y lịch sự tiễn Nghiêm Tử Thư xuống xe: "Cậu lên lầu nghỉ ngơi đi." Không có chất cồn gây mê, cũng không làm gì quá đáng.

Thái độ kiềm chế, lịch thiệp lại không vụ lợi của Phó Kim Trì khiến Nghiêm Tử Thư phải nhìn y với ánh mắt nghi ngờ, tự hỏi người này lại giở trò gì nữa đây. Nghiêm Tử Thư bước ra khỏi xe, đóng cửa lại.

Khó mà định nghĩa mối quan hệ giữa hai người này hiện nay là gì, nhưng thực ra định nghĩa nó cũng chẳng có ý nghĩa. Đều là đàn ông, "tình yêu" và "h*m m**n" có thể tách rời nhau, không nhất thiết phải chịu trách nhiệm cho nhau. Cũng không nhất thiết cứ gặp mặt là phải lên giường, nhưng chỉ đơn thuần là trò chuyện thôi thì có vẻ rất kỳ lạ.

Phó Kim Trì nhất quyết gọi anh ra ngoài, nhưng không nói về tình yêu hay h*m m**n, chẳng lẽ định cùng anh phát triển tình bạn, làm bạn thân của nhau à? Hoặc là, thả dây dài để bắt cá lớn. Nếu anh coi người kia là một con cá, thì người kia cũng coi anh là một con cá, không thể nói là bất công.

Trước khi đi, Phó Kim Trì lại nói: "Tôi thấy cậu ngày nào cũng bán mạng làm việc như vậy mãi là không được. Phải cân bằng giữa công việc và cuộc sống chứ, con người không phải là vật nuôi bán cho công ty, làm việc là để bản thân có một cuộc sống tốt đẹp. Lúc rảnh cậu nên ra ngoài vui chơi nhiều hơn."

Chỉ có điều cách chơi hôm nay có thư giãn hay không vẫn còn phải đợi bàn bạc lại.

Tài xế vẫn đang đợi ở đó, vì vậy Nghiêm Tử Thư không định mất thời gian tranh cãi với y về vấn đề này. Chào tạm biệt xong, anh bỏ mặc Phó Kim Trì ngoài cổng an ninh, một mình đi thang máy lên lầu.

Trong căn hộ trống trải, vẫn chỉ có một người tạo nên những âm thanh của cuộc sống, cũng giống như mọi đêm khác. Nhưng tối hôm đó trước khi đi ngủ, Nghiêm Tử Thư thật sự suy ngẫm lại về quan điểm rằng con người không phải là vật nuôi, rồi lại nghĩ đến việc Trương Viêm xin nghỉ phép.

Thực ra anh luôn tỏ ra lạnh lùng vô tình không phải là do ý muốn chủ quan của anh. Mặc dù Trương Viêm là một kẻ đáng khinh, nhưng gã vẫn là cha của con trai mình, thế giới người lớn phức tạp xấu xa, nhưng đứa trẻ không làm gì sai, thôi vậy.

Ngày hôm sau, Nghiêm Tử Thư nói với Trương Viêm: "Anh nghỉ một ngày đi. Tự sắp xếp công việc sao cho phù hợp."

Trương Viêm thoáng vui mừng, nhưng rồi thầm nghi ngờ đây là một chiêu trò mới nhằm gài bẫy mình, chẳng hạn như dụ gã nghỉ việc vô cớ. Vậy là gã vẫn phải dùng hết một ngày nghỉ phép năm, lần này đơn xin phép được chấp thuận, gã đã có thể dành một ngày bên vợ và con trai.

*

Trong thời gian này còn có một khúc nhạc đệm xảy ra, Kỷ Thần đến gặp Nghiêm Tử Thư, nói rằng muốn trả lại số tiền mình đã nợ.

Lần trước, Nghiêm Tử Thư dùng tiền mặt trong xe của Phó Vi Sơn để giúp cậu ta đuổi mấy tên đàn ông xăm trổ đến nhà đòi nợ. Kỷ Thần lúc này đã có mức lương thực tập ổn định, hai tháng qua tiết kiệm được một khoản nhỏ, đủ để trang trải học phí và chi phí sinh hoạt cho học kỳ tới. Ngay khi có dư tiền, cậu ta vội vàng trả lại số tiền đã mượn của Phó Vi Sơn.

Mặc dù Phó Vi Sơn và cậu ta đang yêu đương ngọt ngào, nhưng cũng vì thế mà Kỷ Thần cho rằng tình cảm thuần khiết không nên liên quan đến tiền bạc. Vì lý do đó, cậu ta đã chọn đưa tiền cho Nghiêm Tử Thư, nếu trực tiếp đưa tiền cho Phó Vi Sơn thì sẽ có vẻ hơi kỳ lạ.

Trong quán trà sữa dưới tầng trệt, Kỷ Thần làm như đang đóng vai điệp viên bí mật, lén lút đưa cho Nghiêm Tử Thư một phong bì đựng tiền, rồi còn mua cho anh một ly trà sữa để cảm ơn. Nghiêm Tử Thư lắc đầu: "Nếu cậu có tiền dư thì hãy tiết kiệm, không cần thiết phải mua những thứ như thế này."

Thế nhưng Kỷ Thần vẫn nhất quyết mua. Vì nể mặt Phó Vi Sơn nên Nghiêm Tử Thư luôn bao dung, chăm sóc cậu ta, dường như cậu ta cũng hơi muốn lấy lòng Nghiêm Tử Thư. Nhưng phương pháp mà người trẻ biết chỉ có thế này. Dù sao thì cậu ta cũng không thể làm gì khác cho anh.

Nghiêm Tử Thư thực sự thấy một loại đồ uống tùy tiện ghi giá bán hàng chục tệ thế này quả thật là rất khó hiểu. Anh thậm chí còn hơi muốn đề nghị cậu ta thay vì theo đuổi lối tiêu dùng thời thượng, nên tiết kiệm tiền để tăng cường khả năng chống chịu rủi ro.

Nhưng rồi anh lập tức nhận ra rằng đó chỉ là lòng tốt đơn phương viển vông của mình thôi, dù sao thì Kỷ Thần cũng có hào quang nhân vật chính. Chỉ một câu đó thôi cũng đủ để vượt qua mọi khó khăn. Phó Vi Sơn chính là khả năng chống chịu rủi ro của Kỷ Thần đó thôi. Sao anh phải suy nghĩ nhiều thế, thà lo lắng cho bản thân mình nhiều hơn còn hơn.

Nghiêm Tử Thư chỉ cất phong bì, đợi lát nữa giao lại cho Phó Vi Sơn. Nhưng nhìn vào ly trà sữa ngọt lịm đặc quánh đầy những topping trong tay, anh lại một lần nữa cảm nhận được khoảng cách thế hệ rõ rệt giữa mình và giới trẻ. Cuối cùng, vì không muốn lãng phí, Nghiêm Tử Thư đặt nó lên bàn của Trương Viêm: "Chuyến đi chơi với con trai anh thế nào?"

Trương Viêm bối rối: "Rất vui, thì, thì sao?"

Nghiêm Tử Thư thản nhiên đẩy ly trà sữa sang: "Vậy thì tốt. Chuyện đã xảy ra trước đây, tôi cũng có sai sót, giờ anh đã ăn mừng sinh nhật con trai đàng hoàng rồi, cuối cùng cũng có thể tập trung vào công việc phải không?"

Trương Viêm còn tưởng anh mua trà sữa đến làm lành với mình, nên cũng đành cắm ống hút vào uống một miếng. Nói thế nào nhỉ, mặc dù khó giải thích, nhưng vậy mà lại sinh ra một chút cảm động quái dị là thế nào nhỉ. Thao túng tâm lý trong công sở thực sự có thể khiến người ta đánh mất chính mình.

*

Ngoài công việc ra, may mà Nghiêm Tử Thư không quên trách nhiệm chính của mình là chú ý đến chuyện tình cảm của nhân vật chính, phối hợp và theo sát diễn biến cốt truyện. Anh giúp Kỷ Thần trả lại tiền, sau đó cũng giúp Phó Vi Sơn đặt hoa và quà tặng.

Đôi khi Kỷ Thần có thể ở lì trong văn phòng tổng giám đốc cả buổi chiều, đứng ở ngoài thì không thể nhìn thấy họ đang làm gì, chỉ có thể đánh giá qua lời kể của dì tạp vụ là chưa phát triển đến tình tiết không phù hợp với trẻ em. Dù có như vậy, các nhân viên giờ đây đã mài dũa được kỹ năng giả mù đến mức chuyên nghiệp.

Câu chuyện có lẽ đang bước vào giai đoạn chuyển tiếp, hai bên ân ái ngọt ngào rồi cãi vã vụn vặt, thời gian cứ thế trôi qua từng ngày.

Nhìn chung, Nghiêm Tử Thư đã quá thành thạo trong việc đối phó với Phó Vi Sơn. Sếp mà, có đẹp trai cao ráo hay bụng phệ thì cũng không thực sự khác biệt, cách đối phó chủ yếu là phải nghe lời. Những "daddy" trung niên thành đạt ở độ tuổi bốn mươi hoặc năm mươi thực sự khó đối phó hơn kiểu đang đi theo khuôn mẫu "sếp tổng bá đạo". So với họ, Phó Vi Sơn tương đối dễ nói chuyện.

Phó Vi Sơn tiền muôn bạc vạn, có địa vị cao, xứng đáng được trải nghiệm những phiền muộn của người giàu. Điều này thuộc về hình thức Easy của cuộc sống.

Ngược lại, Kỷ Thần là một đóa hoa trắng nhỏ nhắn mỏng manh, xuất thân nghèo khó, thường xuyên gặp rắc rối, cần quan tâm nhiều hơn. Nghiêm Tử Thư không phải là hiệp sĩ, cùng lắm thì anh chỉ là người làm vườn, giúp chủ nhà chăm sóc một chút, tưới cây, diệt sâu bệnh, không hề có tình cảm cá nhân.

Cơn bão không thể tránh khỏi vẫn sẽ đến.

Không lâu sau, Kỷ Thần lại vướng vào một trận sóng gió không hay khác ở trường.

Mặc dù Nghiêm Tử Thư biết rằng sẽ có chuyện xảy ra, nhưng anh không thể dựa đoán trước việc sẽ có một ngày Kỷ Thần gọi điện cho anh giữa đêm khuya. Cũng giống như khi độc giả đọc một cuốn tiểu thuyết, nắm được cốt truyện chính, nhưng phần lớn thì không thể chính xác đến từng năm, tháng, ngày, giờ cụ thể.

Lúc đó anh vừa mới ngủ thiếp đi. Số điện thoại là số của Kỷ Thần, nhưng người gọi thực ra lại là một người khác, một chàng trai trẻ: "Xin lỗi vì đã làm phiền, anh có phải là họ hàng hay bạn bè của Tiểu Thần không? Anh có biết hiện giờ cậu ấy đang ở đâu không?"

"Trước tiên cậu hãy bình tĩnh." Nghiêm Tử Thư nghe dầu dây bên kia nói năng lộn xộn, đáp: "Nói chậm lại."

"Xin lỗi, em... em không biết phải nói gì, dù sao thì cậu ấy cũng đang mất tích, trước tiên cần phải tìm cậu ấy."

Nghiêm Tử Thư dừng lại một lát: "Vậy thì gửi cho tôi địa điểm của cậu, tôi sẽ đến tìm cậu."

Lúc đó đã gần 1 giờ sáng, anh ngồi dậy trên giường, liếc nhìn ra ngoài cửa sổ. Mặc dù trời tối đen như mực, anh vẫn có thể cảm nhận được bầu trời u ám đến nhường nào. Dự báo thời tiết đã nói có thể sẽ có mưa vào nửa cuối đêm nay.

Nghiêm Tử Thư thay quần áo rồi vội vã chạy tới đó, trước khi ra khỏi cửa vẫn nhớ cầm theo cả dù.

Kính gọng đen đang đứng gần cổng phụ của đại học Nam Hoa. Mùa này, nắng nóng ban ngày vẫn rất gay gắt, nhưng vào những đêm nhiều mây như hôm nay thì trời lại khá lạnh. Vừa rồi là cậu ta dùng điện thoại của Kỷ Thần gọi cho Nghiêm Tử Thư.

Học kỳ mùa thu đã bắt đầu được một thời gian rồi, nên dạo này Kỷ Thần đang ở trong ký túc xá của trường cùng với các bạn cùng phòng.

Nghiêm Tử Thư nhớ lần trước gặp Kính gọng đen, rõ ràng cậu ta đã trung thành đóng vai bạn thân của nhân vật chính.

Một lần nữa gặp lại Nghiêm Tử Thư, hai mắt Kính gọng đen cũng sáng rỡ lên. Thứ nhất, đây là phản ứng tự nhiên khi người ta nhìn thấy trai xinh gái đẹp trên đường phố. Thứ hai, Nghiêm Tử Thư là một người trưởng thành trông có vẻ rất có năng lực, Kính gọng đen dù sao cũng chỉ là một sinh viên đại học, giữa đêm khuya lang thang trên đường cũng là lúc cần có một người dám ra quyết định.

"Lúc em đi ra thì vội quá nên quên mang theo căn cước công dân, không thể ở khách sạn, còn ký túc xá thì bị khóa mất rồi." Kính gọng đen giải thích: "Kỷ Thần thì không biết đã chạy đi đâu, nửa đêm canh ba, em đành phải lần lượt gọi điện cho tất cả những người liên lạc gần đây trong danh bạ của cậu ấy hỏi thăm xem sao."

Đúng như dự đoán, trời bắt đầu đổ mưa, nhanh chóng biến thành mưa to, thậm chí còn có tiếng sấm vang dội.

Nghiêm Tử Thư cẩn thận mở dù, che chắn cho hai người. Anh không vội hỏi chuyện gì đã xảy ra: "Trời đã khuya rồi, lại còn mưa nữa, chúng ta chẳng làm được gì. Để tôi tìm cho cậu chỗ ở trước đã."

Không đợi phản bác, Nghiêm Tử Thư dẫn Kính gọng đen đi loanh quanh tìm một căn nhà khách gần trường. Các khách sạn và nhà nghỉ hợp pháp bắt buộc phải xác minh căn cước công dân của khách, nhưng các nhà khách nhỏ này không được quản lý chặt chẽ lắm. Anh mua hai gói thuốc lá Trung Hoa từ cửa hàng tiện lợi 24 giờ ở lối vào, chỉ nhằm hối lộ nhân viên lễ tân, để đối phương làm ngơ bỏ qua.

"Ôi trời, nếu không phải đã muộn thế này thì tôi đã không cho các người vào, không có lần sau đâu ha." Cậu chàng tiếp tân vừa lẩm bẩm vừa cầm căn cước công dân của Nghiêm Tử Thư để đăng ký.

Khách du lịch bình thường và doanh nhân sẽ không ngó ngàng đến loại nhà khách này, người ở đây chủ yếu là sinh viên đại học đến thử trái cấm. Do đó, khi thấy chủ nhân của tấm thẻ căn cước dẫn theo một chàng trai trẻ, tiếp tân không giấu được vẻ mặt như muốn nói "thì ra là vậy".

Kính gọng đen cảm thấy vô cùng xấu hổ và lúng túng, muốn túm lấy cổ áo tiếp tân mà nhấn mạnh: "Ông đây thẳng!"

Nghiêm Tử Thư thoải mái hơn nhiều, để mặc cho nhìn. Anh thừa nhận mình là người đồng tính, ai nói gì cũng chẳng tổn thất.

Còn về phần Kính gọng đen, cậu ta có trong ngoài bất nhất hay không cũng khó nói lắm. Nghiêm Tử Thư Nhìn vẻ mặt lo lắng như đang nói "trời ơi Kỷ Thần quên điện thoại không biết đang ở đâu mà còn phải dầm mưa" của cậu ta, thì có vẻ như người bạn cùng lớp này cũng có tình cảm đơn phương khá kín đáo dành cho đóa hoa trắng ngây thơ kia rồi.

Cuối cùng, hai người lấy được chìa khóa phòng, thành công lên được tầng trên. Trong phòng có hai chiếc giường, Kính gọng đen vừa vào đã kiệt sức ngã vật xuống một trong hai chiếc, rên lên một tiếng. Thực ra ngày hôm nay cậu ta không đáng phải lưu lạc đầu đường, làm bạn như cậu ta đã là trọn tình vẹn nghĩa rồi. Kính gọng đen sau đó nhổm dậy nửa người, kể lại cho Nghiêm Tử Thư nghe từ đầu đến cuối sự việc đêm đó.

Nghiêm Tử Thư ngồi khoanh chân trên một chiếc giường khác, không quá ngạc nhiên khi thưởng thức những bức ảnh chụp màn hình trên điện thoại của Kính gọng đen.

Diễn đàn nội bộ của đại học Nam Hoa.

Vào lúc 6 giờ chiều, một người dùng ẩn danh đã đăng bài viết: [Có ai không biết trai đẹp của khoa Quản trị Kinh doanh đang được sugar daddy chu cấp không?]

Chủ thớt đó chỉ ra rằng, cái người được gọi là trai đẹp của khoa này chỉ có gương mặt được các cô gái khen ngợi quá mức thôi, chứ về mọi mặt khác thì hoàn toàn bình thường, nhưng chính gương mặt ấy đã giúp người ta tìm được sugar daddy. Hồi năm nhất mới vào trường vẫn còn là sinh viên nghèo sống tằn tiện, bây giờ thay đổi hoàn toàn, được đưa đón bằng xe sang, đeo đồng hồ trị giá hàng chục ngàn, nhìn đôi Yeezy dưới chân người ta kìa, có khi xếp hàng cả đêm cũng không mua được đâu.

Chủ thớt đính kèm những bức ảnh rất mờ và nhòe, chất lượng pixel kiểu như phóng to rồi chụp bằng điện thoại: Kỷ Thần bước xuống từ chiếc Aston Martin, vẫy tay lia lịa với người bên trong; Kỷ Thần và Phó Vi Sơn đứng ở tầng trệt ký túc xá, Kỷ Thần nhón chân lên chỉnh lại cà vạt cho gã, Phó Vi Sơn cúi đầu, hai người trông như đang dán sát vào nhau... vân vân và mây mây. Có bức được chụp từ xa cách cả một đám đông, có bức lại được chụp từ trên cao nhìn xuống, phóng to rồi thì khuôn mặt trở nên mờ nhòe, chỉ còn cảm giác được các đường nét và thân hình tổng thể. Dù không nêu tên thẳng ra, nhưng ai đó bên dưới đã giải mã được, hỏi xem chữ cái đầu tiên trong tên của người đó có phải là chữ K hay không.

Khoảng thời gian này trùng với giờ ăn tối, đúng lúc sinh viên bắt đầu dán mắt vào điện thoại nhiều nhất. Mức độ hoạt động của các chủ đề khác trên diễn đàn có cao có thấp, nhưng với người thích theo dõi những tiêu đề giật gân kiểu này thì bài viết chắc chắn đáng để nhấp chuột vào bàn tán rồi.

Vào lúc 6 giờ 15 phút chiều, các phản hồi ban đầu hầu hết đều cho rằng chủ thớt đang ghen tị thôi. Thời nay đàn ông hẹn hò với nhau không phải là hiếm hoi nữa rồi, nếu họ thực sự yêu nhau thì sao, chỉ nói suông mà không có bằng chứng cụ thể thì không tốt.

Thế nhưng chủ thớt và một hai tài khoản nhỏ khác sau đó lại như ném đá giấu tay, chỉ ra rằng trai đẹp này năng lực thì tầm thường, vậy mà học kỳ trước lại vượt qua vô số ứng viên sáng giá để giành được vị trí thực tập đáng mơ ước tại một tập đoàn lớn, vượt mặt nhiều bạn nữ xuất sắc hơn hẳn. Mà sugar daddy của trai đẹp lại chính là người mà cậu ta quyến rũ được trong thời gian thực tập tại công ty này.

Việc các nữ sinh bị loại, nói thế nào nhỉ, quả thật là có. Thực ra thì chắc là phòng nhân sự của tập đoàn Anh Hạn kỳ thị giới tính, phân biệt đối xử trong tuyển dụng. Ban đầu vốn là bao gồm một bài kiểm tra viết và một cuộc phỏng vấn, chỉ cần xếp hạng trung thực chọn từ người giỏi nhất xuống dưới là xong, nào ngờ đến vị trí cuối cùng, người tuyển dụng nói rằng đã chọn quá nhiều ứng viên nữ rồi, nên chọn một ứng viên nam đi, dù sao cũng chỉ là thực tập sinh. Cộng thêm hào quang nhân vật chính của Kỷ Thần, nên người phụ trách đã chọn cậu ta trong nhóm các ứng viên nam, bởi vì có ngoại hình ưa nhìn.

Sinh viên đại học ngày nay không dễ lừa gạt. Nếu chỉ liên quan đến mối quan hệ tính ái thì bọn họ có thể bình chân như vại, nhưng đề cập đến những vấn đề lợi ích cá nhân, như là cạnh tranh không lành mạnh, phân biệt giới tính và phân biệt đối xử dựa trên ngoại hình thì lại là những vấn đề nhạy cảm chọc trúng vào chỗ đau. Nghe có vẻ như đây là một tin cực kỳ gây chấn động.

Đúng lúc này, một nữ sinh đã bị loại trước đó xuất hiện trong bài đăng, nhớ lại thứ hạng của mình trong cuộc phỏng vấn, vậy là khớp thông tin với chủ thớt. Cô ấy và các bạn học chưa từng nghi ngờ có vấn đề gì, cho đến hôm nay mới nhận ra, hóa ra là tiêu chuẩn kép.

Hay tuyệt. Các bình luận trong bài ngay lập tức trở nên phấn khích, bài đăng nhanh chóng trở thành chủ đề "nóng".

Tập đoàn Anh Hạn cũng đã bị giải mã, ngay lập tức bị các nữ sinh thống nhất quyết tâm tẩy chay, đưa vào danh sách đen suốt đời. Còn về Kỷ Thần, bất kể chuyện sugar daddy có thật hay không cũng không thể phủ nhận cậu ta là nam giới đồng thời được hưởng lợi. Sau khi tin tức này bị tung ra, tình hình của cậu ta đột nhiên trở nên khó xử. Dù không hoàn toàn là lỗi của cậu ta... nhưng hầu hết các nữ sinh đều cho rằng, điều lịch sự nhất có thể làm là giữ im lặng. Chứ không thì sao?

Nhưng chủ thớt đó còn lợi dụng hỗn loạn để bịa đặt thêm nhiều thông tin bẩn mới, liên quan đến chi tiết về việc Kỷ Thần và sugar daddy quen nhau như thế nào, nào là say xỉn về trường lúc nửa đêm, quần áo xộc xệch, trên cổ đầy vết hôn. Tất nhiên, đoạn này phần lớn là bịa đặt, có thể suy ra rằng người đăng bài chỉ có thể tiếp xúc với cuộc sống của Kỷ Thần trong khuôn viên trường, tưởng tượng thêm những nội dung khác từ các manh mối nhỏ mà cậu ta thể hiện ra.

So với phong cách bên trên, vài nam sinh bắt đầu nói năng thiếu kiềm chế hơn, buông những lời bông đùa tục tĩu, hoặc là bịa ra những meme nhàm chán... Bài đăng dần dần biến thành một bức tranh muôn màu muôn vẻ, đủ loại ý kiến ​​khác nhau xuất hiện.

"Có đúng là sau khi bắt đầu thực tập mới bám lên không? Có khi nào sự thật là vị trí 'được chỉ định riêng' không?"

"Anh Hạn rác rưởi, bày ra đủ chiêu trò chỉ vì tuyển thực tập sinh, tưởng như đang lập thái tử rồi chọn phi tần vậy, ọe."

"Nực cười, công ty lố bịch đáng bị phá sản, nhớ tránh xa họ trong mùa tuyển dụng mùa thu, chúng ta không xứng làm việc cho những nhà tư bản cao quý đó đâu."

"Mà khoan, chính cậu ta được thiên vị nhận vào mà có thể hoàn toàn không biết gì thật à? Tưởng như là chuyện đương nhiên? Mọi người có tin không?"

"Xin lỗi vì đã lạc đề, nhưng đôi giày mà K đang mang trong ảnh có phải là phiên bản Yeezy hợp tác không vậy, thực ra hơi ghen tị đấy..."

Lúc 7 giờ 30 phút tối, Kỷ Thần tan học mới thấy tin nhắn của Kính gọng đen thông báo mình bị đăng lên diễn đàn.