Trò Chơi Thử Lòng

Chương 3



Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 3

Khắp toàn bộ cao ốc tập đoàn Anh Hạn, vô số phòng ban vẫn sáng đèn để tăng ca. Nhưng Phó Vi Sơn chỉ mời riêng một thực tập sinh xinh đẹp làm việc bán thời gian đi ăn tối. Kỷ Thần không biết đúng hay sai, nhưng cậu ta vẫn mơ mơ màng màng đồng ý, cậu ta là kiểu người không biết từ chối.

Vẫn là Nghiêm Tử Thư cầm lái, xe vẫn là chiếc Aston Martin của Phó Vi Sơn. Kỷ Thần không nhận ra logo của nó, chỉ mơ hồ cảm nhận được có thể là một chiếc xe cao cấp. Một mùi hương thoang thoảng ngập trong xe, Phó Vi Sơn bảo cậu ta ngồi ở ghế sau, cậu ta cũng ngồi luôn, không hề ý thức được xét về mặt nghi thức, làm vậy đã biến Nghiêm Tử Thư thành một tài xế đúng nghĩa.

Chỉ là Nghiêm Tử Thư không quan tâm đến những chi tiết này thôi. Đèn đường lần lượt vụt qua từng cái một, anh bật nhạc jazz trên dàn âm thanh trên xe, tất cả đều là những nghệ sĩ mà Phó Vi Sơn yêu thích. Con người thật của anh hoàn toàn không liên quan gì đến việc "yêu thầm Phó Vi Sơn", nhưng chắc chắn phải diễn cho tròn vai. Một trợ lý không biết diễn xuất chắn hẳn không phải là một trợ lý giỏi.

Điện thoại của Nghiêm Tử Thư không bao giờ im lặng được, liên tục có email và tin nhắn nhảy lên. Anh để điện thoại ở chế độ im lặng, chờ khi đưa Phó Vi Sơn và Kỷ Thần đến nhà hàng Pháp, anh mới bật điện thoại lên, lại có một đống việc để làm.

Xen lẫn trong đó là tin nhắn từ cậu cả Phó. Sáng nay lúc ra về, Phó Kim Trì muốn kết bạn WeChat với Nghiêm Tử Thư, vì sau này sẽ phải liên lạc trong công việc, anh không có lý do gì để từ chối. Tài khoản của Phó Kim Trì mang lại cảm giác hoàn toàn khác với con người của y, hoàn toàn vô vị, ảnh đại diện đen thui, mục Khoảnh khắc trống rỗng. Thậm chí còn khiến người ta nghi ngờ rằng đây là tài khoản phụ.

Nghiêm Tử Thư đến một cửa hàng tiện lợi ven đường trước, mua cho mình một phần ăn nhanh, rồi đứng ở chiếc bàn cao cạnh cửa, lịch sự giải quyết bữa tối. Một nữ sinh trung học đi ngang qua kéo bạn mình lại, cả nhóm cùng lén nhìn anh. Họ thì thầm bàn tán với nhau về anh chàng đẹp trai này, ríu ra ríu rít, ngây thơ và hạnh phúc.

Trước khi đi, anh mua thêm một ly cà phê mang về xe, lấy máy tính bảng ra, bắt đầu trả lời tin nhắn theo mức độ quan trọng và khẩn cấp. Không kén chọn như Phó Vi Sơn, Nghiêm Tử Thư chỉ có một yêu cầu duy nhất đối với cà phê: giúp anh tỉnh táo. Bất kể ngày hay đêm, bất cứ lúc nào cũng dám đổ vào bụng. Khi bận rộn, anh có thể chỉ ngủ bốn tiếng mỗi ngày.

Mọi người thường mô tả anh là người máy, nhiên liệu của anh có lẽ chính là cà phê. Nếu không phải vậy, có thể anh đã không đột tử ở độ tuổi còn trẻ như thế. Vậy mà đến giờ anh cũng không chịu sửa đổi thói quen xấu, có những người bướng bỉnh đến mức khó hiểu.

Phó Kim Trì chỉ muốn xác nhận các công tác chuẩn bị cho buổi đấu giá mùa xuân. Sau khi nhận được phản hồi, y lại nhắn thêm một đoạn: "Nhất thời không nhận ra, thì ra đã đến giờ tan làm rồi, lúc này mà còn gửi tin nhắn công việc cho cậu, thật có lỗi."

Nghiêm Tử Thư luôn trả lời theo lối nghiêm chỉnh: "Không sao, anh có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào."

Một người bình thường có thể trả lời: "Không sao đâu, tôi vẫn đang tăng ca." hoặc tương tự như thế. Câu này ít nhiều gì cũng có thêm hàm ý tự khen hoặc phàn nàn. Nhưng Nghiêm Tử Thư thì không, anh luôn ngậm miệng rất chặt, tuyệt đối không tiết lộ bất kỳ thông tin dư thừa nào cho những người dư thừa.

Người dư thừa - Phó Kim Trì - lại nhắn: "Tôi có làm phiền thời gian cậu nghỉ ngơi không?"

Nghiêm Tử Thư vẫn chỉ đáp: "Không sao."

"Làm việc cho Vi Sơn có vẻ vất vả lắm nhỉ?"

"Việc nên làm."

Phía Phó Kim Trì không có động tĩnh gì thêm, thăm dò cũng khá hời hợt.

Vất vả không? Nói thế cũng đúng, đúng theo mọi nghĩa. Một bữa ăn kiểu Pháp trọn vẹn có thể kéo dài tới ba giờ. Nghiêm Tử Thư cũng chịu thương chịu khó đợi trong xe ba tiếng đồng hồ. Vì vậy mới nói ẩm thực Pháp chính là cách hoàn hảo để tán tỉnh người tình, dù anh nhắm mắt vẫn có thể tưởng tượng ra các bước thường dùng của Phó Vi Sơn. Ở giữa còn có thể xen lẫn nhiều chủ đề khác, chẳng hạn như nghi thức ăn uống, thứ tự các món ăn, văn hóa nếm rượu, thưởng thức Opera...

Đây là những thứ mà người lớn lên trong một gia đình bình thường như Kỷ Thần hiếm khi gặp được. Nhưng Phó Vi Sơn đã quen với kiểu "tao nhã" và "phong cách" này lại có thể chậm rãi và bài bản thể hiện sự trưởng thành và hùng mạnh của mình trước Kỷ Thần. Gã muốn bóc ra hạt giống chưa chín mang tên Kỷ Thần này, một kết quả nằm ngay trong lòng bàn tay.

Nghiêm Tử Thư gác tay lên cửa sổ xe, nhìn hai người sánh vai nhau bước ra khỏi nhà hàng. Người gác cửa mở cửa cho khách, họ vẫn đang nói chuyện gì đó. Kỷ Thần hơi ngước đầu lên, ánh mắt sáng ngời nhìn Phó Vi Sơn. Phó Vi Sơn bước xuống bậc thang, ngẩng đầu ưỡn ngực, thản nhiên đón nhận lòng ngưỡng mộ của cậu ta. Có người đàn ông nào lại không thích kia chứ?

Nghiêm Tử Thư hiểu ý hỏi: "Nhà Tiểu Kỷ ở đâu?"

"Không cần đâu, em có thể đi tàu điện ngầm..."

"Muộn rồi, để đưa cậu về." Phó Vi Sơn đích thân mở cửa xe cho cậu ta: "Nghe lời."

Nghe lời. Nghiêm Tử Thư thầm cười khẩy. Sau đó Kỷ Thần ngượng ngùng đưa ra một địa chỉ, ở một khu làng giữa phố trong trung tâm phố cổ. Nghiêm Tử Thư nhấn ga.

Đến nơi rồi, Kỷ Thần vẫy tay chào rất hào hứng, đứng nhìn theo chiếc xe của Phó Vi Sơn khuất dần trong màn đêm.

Nghiêm Tử Thư nhìn cậu ta biến thành một chấm nhỏ trong gương chiếu hậu, tiện tay thêm địa chỉ nhà Kỷ Thần vào mục yêu thích trên bản đồ. Đằng nào thì sau này cũng phải quay lại.

Sau đó, thời gian lặng lẽ trôi, Kỷ Thần đã ở trong ban thư ký thêm hai tuần, tổng cộng là tròn một tháng. Thực tập sinh không bắt buộc phải có mặt mỗi ngày, chỉ cần đảm bảo đến công ty bốn ngày một tuần theo lịch trình riêng của mình, kể cả cuối tuần. Công việc của Kỷ Thần lại đầy rẫy khó khăn trắc trở, không mắc lỗi lớn, nhưng liên tục mắc lỗi nhỏ, làm gì cũng cần người phải dạy.

Vì vậy trong thời gian này, không chỉ trưởng ban thư ký Helen mệt mỏi, mà các đồng nghiệp cũng vậy. Thế nhưng thái độ của cậu ta lại tốt, khiêm tốn thừa nhận lỗi lầm, chỉ là dạy mãi cũng không hiểu thôi. Nam thư ký Ben đặc biệt không thân thiện, luôn thấy Kỷ Thần ngứa mắt mọi lúc mọi nơi, chỉ mong cậu ta đừng đến nữa. Kỷ Thần luôn ra vẻ đáng thương chịu đựng tất cả. Thật sự là tra tấn lẫn nhau.

Hôm đó, phòng nhân sự đưa cho Helen một phiếu đánh giá thực tập để điền, mục đích là đánh giá hiệu quả công việc của thực tập sinh.

Helen thấy hơi khó xử.

Năm cấp độ A, B, C, D và E, thành thật mà nói, cô chỉ muốn cho Kỷ Thần một cái E cho xong. Nhìn chung, mọi người khá dễ dãi với thực tập sinh, miễn là đạt yêu cầu thì sẽ được xếp loại A hoặc B, nếu ai bị đánh giá thấp nhất thì thường là có lý do. Lại còn phải đi giải thích với trưởng phòng nhân sự, thật phiền phức. Thực tập sinh này làm gì cũng rối tung rối mù lên, muốn cậu ta đi khỏi đây, vậy có tính là lý do không?

Helen không chắc có nên nể tình chút hay không, định đợi Nghiêm Tử Thư trở về rồi mới quyết định. Dạo này Nghiêm Tử Thư đang đi công tác với Phó Vi Sơn, đã đi được hơn một tuần.

Tuy Phó Vi Sơn muốn tán Kỷ Thần, nhưng may mắn là gã chưa đến mức bất tài đòi làm hôn quân bỏ bê chuyện triều chính. Sau bữa tối ở nhà hàng Pháp ngày hôm đó, gã ngay lập tức bị một loạt công việc quan trọng quấn lấy, chẳng màng tiếp tục nỗ lực, mà còn tạm thời quên mất cậu ta.

Bên này, Nghiêm Tử Thư vừa đi công tác về, Ben liền chạy đến mách lẻo, dài dòng văn tự nói xấu Kỷ Thần. Về điểm này, thực ra Ben rất thường tìm cớ thường nịnh nọt Nghiêm Tử Thư, xét theo lập trường của nguyên tác, hắn chính là tay sai của phe thân Nghiêm.

Nghiêm Tử Thư gật đầu xua hắn đi.

Sau đó Helen tìm đến. Tất nhiên, cách cô ăn nói khéo léo hơn, uyển chuyển hơn, chỉ ám chỉ rằng nếu một thực tập sinh nhận được đánh giá rất thấp, rõ ràng không đáp ứng được yêu cầu công việc thì có thể bị yêu cầu rời khỏi công ty. Cô đang định đẩy quyền sinh sát cho Nghiêm Tử Thư.

Nghiêm Tử Thư tỏ vẻ thông cảm: "Cảm ơn các cô. Phiếu đánh giá cứ để đây, tôi sẽ điền."

Sau khi Helen đi rồi, anh suy nghĩ một lúc, cầm bút viết một chữ C- tiêu chuẩn, sau đó thở dài.

Cảnh này trong nguyên tác dường như mô tả là Kỷ Thần vô cớ bị nhiều đồng nghiệp ở ban thư ký xa lánh, thật là khốn khổ. Sau đó, "Nghiêm Tử Thư" lại thấy cậu ta giống với mối tình đầu trong lòng Phó Vi Sơn, hơn nữa còn thu hút sự chú ý của Phó Vi Sơn, mới có lòng ích kỷ tìm cách điều cậu ta đi thật xa.

Anh còn hơi nghi ngờ liệu tác giả đã từng đi làm trong một công ty chuyên nghiệp chưa, hoặc có lý giải sai lệch mấy chữ "vô cớ bị xa lánh" không. Helen và những người khác đã khoan dung như đang làm từ thiện rồi.

Luôn phải có người đóng vai phản diện, Nghiêm Tử Thư đảm nhận nhiệm vụ đó.

"Công việc của văn phòng tổng giám đốc tuy có vẻ là vụn vặt tầm thường, nhàm chán thì đúng là nhàm chán, nhưng quan trọng thì cũng quan trọng thật." Nghiêm Tử Thư đích thân đưa phiếu đánh giá cho giám đốc nhân sự, lịch sự nói: "Tôi tin rằng mỗi người đều có một vị trí để phát huy thế mạnh riêng của mình, nhưng đối với ban thư ký, một người tỉ mỉ hơn sẽ là lựa chọn tốt hơn. Anh thấy đúng không?"

Đôi mắt sau tròng kính không biểu lộ nhiều cảm xúc, vẫn dịu dàng và kín đáo như mọi khi.

Nhưng người có thể làm đến giám đốc nhân sự tất nhiên phải rất tinh ý, hoàn toàn có thể hiểu được ý nghĩa: "Sếp Nghiêm nói rất đúng. Suy cho cùng thì phải đảm bảo mọi chi tiết đều hoàn hảo, tránh sai sót thôi thì là một chuyện, nhưng phạm sai lầm có thể thành rắc rối nghiêm trọng. Tôi cũng đang nghĩ đến việc xem xét lại các ứng cử viên."

Bình thường Nghiêm Tử Thư rất khiêm nhường, nhưng chỉ có người thân quen trong ban thư ký mới gọi anh là "trợ lý Nghiêm" theo yêu cầu của anh. Ra khỏi địa bàn nhỏ bé đó, ai dám gọi như thế? Bên dưới có rất nhiều người thi nhau gọi "sếp Nghiêm".

Sau khi anh đi rồi mới có người dám lên tiếng: "Thực tập sinh đó làm gì mất lòng sếp Nghiêm à? Hình như anh ấy rất không ưa..."

Giám đốc nhân sự nói: "Đừng nói nhảm, người như sếp Nghiêm có tiêu chuẩn cao là chuyện bình thường."

Không lâu sau, Kỷ Thần nhận được thông báo chuyển sang phòng giám tuyển, cách xa Phó Vi Sơn, không còn được làm quan ăn lộc vua, nhưng ít nhất thì vẫn còn ở lại công ty. Cậu ta có vẻ hơi buồn, nhưng không ai nói với cậu ta rằng thật ra suýt chút nữa thì cậu ta đã bị đuổi khỏi cửa rồi.

Thực tập sinh của ban thư ký đã được đổi thành người có điểm đánh giá cao nhất trong nhóm này, là con gái, rất siêng năng cẩn thận. Helen khá hài lòng. Mọi người đều thấy công việc của mình trôi chảy hơn nhiều.

Đến khi Phó Vi Sơn nhớ ra đã lâu không gặp Kỷ Thần thì mới nghe nói cậu ta đã xuống bộ phận nghiệp vụ bên dưới. Nghiêm Tử Thư bình thản như không có gì, giải thích rằng sắp xếp thực tập sinh luân phiên qua nhiều vị trí là bình thường. Tuy Phó Vi Sơn hơi không vui vì lần này anh chẳng nhạy bén, nhưng tốt xấu gì vẫn cho qua.

Phó Vi Sơn làm sao mà biết được việc điều chuyển nhân sự thực tập sinh nhỏ nhặt thế này thường chẳng bao giờ làm phiền đến Nghiêm Tử Thư. Chỉ là một món đồ chơi nhỏ để thay thế thôi mà, người ở ngay đó, không chạy đi đâu mất. Lúc nào rảnh thì đi trêu chọc cũng kịp. Phó Vi Sơn quá tự tin, không bao giờ nghi ngờ Nghiêm Tử Thư lại dám lừa gạt mình.

Gã không vội đi tìm Kỷ Thần, một phần vì buổi đấu giá mùa xuân đang đến gần, công việc dù sao vẫn quan trọng hơn tình cảm. Đặc biệt là trong buổi triển lãm trước phiên đấu giá này còn một Phó Kim Trì đang thong thả nhúng tay vào, rất khó để không khó chịu.

Mặc dù Phó Kim Trì có vẻ không tài cán gì, mặc dù Phó Vi Sơn gọi y là thằng hề nhảy nhót, khinh thường bao nhiêu thì cũng không có lý do gì để giết y, chỉ có thể để cho cậu cả nhảy nhót bên lề. Trước mặt người ngoài, đôi khi còn phải giả vờ là anh em hòa thuận. Phó Vi Sơn thấy điều đó làm mình muốn ói, nhưng không còn cách nào khác, phải làm thế để giữ gìn sự cân bằng mong manh của nhà họ Phó.

Phó Kim Trì dường như cũng biết Phó Vi Sơn ngứa mắt với mình, nên dạo này khi cần gì, y chỉ nhờ Nghiêm Tử Thư chuyển lời. Nhưng Phó Kim Trì cũng không thể nào không bao giờ đặt chân đến Anh Hạn, hoặc không bao giờ gặp Phó Vi Sơn, chuyện gì phải đến thì sẽ đến.

Hôm đó, y đích thân đến tìm Phó Vi Sơn "bàn bạc" về những vị khách quý ở Cảng Thành muốn đến thăm. Nghiêm Tử Thư rót trà cho họ rồi đóng cửa lại, để lại không gian cho họ đối đầu.

Khi Nghiêm Tử Thư quay lại rót thêm trà nước, Phó Kim Trì đang dựa lưng vào chiếc sô pha da thật, tay chống đầu, vẻ mặt tỉnh bơ: "Nếu đã như vậy, cậu cho tôi mượn trợ lý Nghiêm là xong, người của cậu bên cạnh tôi, tôi còn không sợ, cậu lo lắng gì nữa?"

Phó Vi Sơn tỏ vẻ không hài lòng, nhưng xem ra là vẫn đồng ý.

Nghiêm Tử Thư liền đứng lại, chờ câu tiếp theo.

Phó Kim Trì cười với anh: "Được rồi, Tử Thư, sắp tới cậu thuộc về tôi rồi."