Trò Chơi Thử Lòng

Chương 31



Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 31

Lợi dụng ưu thế ở ban thư ký, Nghiêm Tử Thư đã dò hỏi được một số vấn đề mà đại hội cổ đông tiếp theo sẽ biểu quyết trong phạm vi quyền hạn của mình.

Ngoài việc "tiến cử Phó Kim Trì vào hội đồng quản trị" ra, mặc dù còn nhiều vấn đề khác vẫn chưa được hoàn thiện, nhưng người có kinh nghiệm đều có thể phân tích ra những thay đổi có lợi cho chú Ba Phó nhưng lại khó mà được Phó Vi Sơn gật đầu đồng ý.

Chú Ba Phó tham lam, thèm muốn miếng thịt béo bở Anh Hạn, những tham vọng này rõ ràng như ban ngày, nhưng lão ta không nắm giữ đủ cổ phần.

Là công ty niêm yết, cổ phần của tập đoàn Anh Hạn tương đối phân tán, ngày trước Phó Chi Chương nắm giữ 31% cổ phần, đủ để ông ta có quyền quyết định tuyệt đối. Thời điểm đó chú Ba Phó chỉ nắm giữ 2% cổ phần, đành phải cúi đầu ngoan ngoãn, lặng lẽ nhận cổ tức, biết thân biết phận, không bao giờ gây chú ý. Tình hình chỉ thay đổi sau khi người anh cả qua đời, qua nhiều năm ngầm thao túng, cổ phần của chú Ba Phó đã tăng lên 10%.

Phó Vi Sơn quả thực còn quá non trong việc đối phó với lão cáo già này. Sau vài hiệp giao tranh, gã buộc phải nghiến răng chịu thua.

Còn về phần cổ phần của Phó Chi Chương, trước khi qua đời, ông ta đã hứa với bà Phó rằng trong di chúc sẽ để lại toàn bộ cho Phó Vi Sơn. Kết quả cuối cùng lại biến thành Phó Vi Sơn được 25%, Phó Kim Trì được 6%. Đây quả đúng là "cả hai đều là máu mủ".

Giờ đây chú Ba Phó may mắn gặp được "đứa cháu ngoan" Phó Kim Trì là kẻ thủ đoạn, thế là lão ta lại cảm thấy mình có thể nhảy nhót rồi. Mặc dù chú Ba Phó và Phó Kim Trì cộng lại chỉ có 16% cổ phần, có vẻ ít hơn nhiều so với Phó Vi Sơn, nhưng phần chênh lệch ở giữa thật ra chỉ tập trung ở lập trường của vài cổ đông lớn. Ai dám nói chắc là chú Ba Phó đã lôi kéo được bao nhiêu người lên con tàu lớn mà lão ta đã dày công lên kế hoạch? Phó Kim Trì ra tay vạch trần việc Phó Vi Sơn "kém cỏi trong quản trị" càng củng cố thêm vị thế đàm phán của chú Ba Phó.

Tuy nhiên... hai người có thể cùng chung một mục tiêu trên một con thuyền cũng không nhất thiết là một khối thống nhất. Nghiêm Tử Thư khó mà không đi đến kết luận này khi nghĩ đến cách Phó Kim Trì tùy tiện bán đứng chú Ba Phó trước mặt anh. Nói người khác là "chim khôn chết miếng mồi ngon" thì hoàn toàn có thể tin được, nhưng nếu hỏi mục đích thật sự của trùm phản diện Phó Kim Trì là gì, vậy thì đó vẫn là một câu hỏi bỏ ngỏ.

Điều đáng chú ý là nếu y thực sự muốn làm thành viên hội đồng quản trị Anh Hạn, dù có phe cánh của chú Ba Phó ủng hộ, dù có dùng áp lực dư luận làm suy yếu lòng tin của cổ đông lớn đối với Phó Vi Sơn, thì vẫn không thể phủ nhận việc Phó Vi Sơn vẫn là chủ tịch đương nhiệm, chắc chắn gã sẽ kiên trì với lập trường phản đối. Hiện tại, có vẻ như vốn liếng trong tay Phó Kim Trì chưa đủ.

Trừ khi y có kế hoạch khác.

Lúc này Nghiêm Tử Thư không thể đoán trước được những người trên thuyền của chú Ba Phó sẽ làm gì tiếp theo.

Tuy nhiên, phía bên kia có lẽ không bao giờ ngờ rằng còn có người đang rình rập trên bờ, chờ đợi cơ hội. Chính là Nghiêm Tử Thư chứ còn ai. Anh đang chờ sau khi Kỷ Thần trở lại làm việc để tiến hành hãm hại cậu ta.

Động cơ của những bia đỡ đạn phản diện khá đơn giản, xét từ góc độ cốt truyện, lý do là vì yêu sinh hận. Nói chính xác hơn thì là Phó Vi Sơn vốn cũng giống như hầu hết những "người đàn ông thành đạt" khác, không thể tránh khỏi những mối quan hệ ngoài luồng trong thế giới đầy cám dỗ này. Trước đây bay lượn giữa vô số đóa hoa mà không hề vướng một chiếc lá nào, bây giờ dường như gã đã phải lòng một bông hoa trắng nhỏ bé. Đây là điều mà "Nghiêm Tử Thư" không thể dung thứ, những ý nghĩ đen tối lớn dần trong lòng, đến mức muốn loại bỏ cậu ta càng sớm càng tốt.

Đại khái là như vậy.

Những người khác nằm ngoài phạm vi cốt truyện, nhưng hành động của anh là do cốt truyện yêu cầu.

Không thể trách Nghiêm Tử Thư thừa nước đục thả câu, chỉ có thể nói mọi người tình cờ hành động cùng một lúc mà thôi. Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, anh kết luận rằng mình không nên từ bỏ nhiệm vụ chỉ vì những người này bận tranh quyền đoạt lợi.

*

Thế nhưng, trước khi Nghiêm Tử Thư kịp ra tay loại bỏ "đối thủ", anh phát hiện ra Phó Hiểu Vũ đã sắp giành hết vai diễn của mình rồi. Tên Phó Hiểu Vũ thọc gậy bánh xe này quả thật giống bia đỡ đạn hơn là bia đỡ đạn thực sự.

Trước tiên nói về Kỷ Thần, cậu ta vừa trở lại làm việc sau khi bị thương khoảng một tháng. Mặc dù người ta nói gãy xương đứt gân phải mất cả trăm ngày mới lành, nhưng vết thương của cậu ta là gãy kín, không quá nghiêm trọng, còn trẻ nên hồi phục nhanh, chẳng qua là vẫn cần dùng nạng và không dám vận động mạnh.

Vừa nhìn thấy cậu ta, Phó Hiểu Vũ đã hét lên: "Ê cái thằng què này ở đâu ra? Nhân viên bán hàng không được phép vào, cút ra ngoài."

Lúc đó Kỷ Thần sững người đứng đực ra, hoàn toàn không hiểu chuyện gì.

Phó Vi Sơn đi theo sau lưng cậu ta vào phòng: "Phó Hiểu Vũ, ăn nói cho đàng hoàng."

Amy kéo tay Phó Hiểu Vũ: "Đây là Kỷ Thần đó, chỗ làm việc ở ngay cạnh chỗ của cậu, trước đó cậu còn hỏi chỗ đó là của ai mà."

Kỷ Thần đang nghỉ bệnh, dạo gần đây không có mặt, nhưng cả thẻ nhân viên và bàn làm việc đều cho thấy vẫn có một nhân viên ở đó. Phó Hiểu Vũ chỉ mới đến ban thư ký không lâu là đã thắc mắc ai ngồi đó, tại sao dám kiêu ngạo như vậy, ngày nào cũng trốn việc, tóm lại là ấn tượng xấu.

Phó Hiểu Vũ hất Amy ra: "Ồ, vậy ra chính là 'ai đó' của anh Vi Sơn hả. Được rồi, đã biết, đừng lôi kéo tôi nữa được không?"

Giống như không thấy hối hận vì đã xúc phạm Nghiêm Tử Thư, Phó Hiểu Vũ cũng sẽ không thấy áy náy vì gọi thẳng mặt đồng nghiệp là "thằng què" hay "nhân viên bán hàng". Lại còn cho rằng cử chỉ ra hiệu "im miệng" vừa rồi mới là điều khiến gã bị xúc phạm nghiêm trọng.

Tất cả mọi người có mặt, trừ chính gã, đều tỏ ra bối rối. Amy trông càng lúng túng hơn. Trong lúc vội vàng, cô mới túm lấy Phó Hiểu Vũ, quên mất rằng gã cũng là ông trời con.

Sau đó, có người giới thiệu Phó Hiểu Vũ, Kỷ Thần muốn bắt tay với gã. Nào ngờ Phó Hiểu Vũ lại trợn mắt, bảo cậu ta để dành tay mình mà chống nạng.

Phó Vi Sơn khẽ nhíu mày, ý thức được vị thế của mình nên không muốn nổi nóng, đợi đến khi Phó Hiểu Vũ bỏ đi rồi mới quay sang nói với Kỷ Thần: "Đây là con của một người họ hàng bên nhà, tạm thời sắp xếp ở đây, em đừng để bụng."

Mặc dù Kỷ Thần gật đầu đồng ý, nhưng Phó Vi Sơn vẫn cảm thấy mình không nên đồng ý cho Kỷ Thần đi làm sớm như vậy. Nói thật lòng thì hiện tại gã chỉ muốn giấu nhẹm tình nhân ở nhà, không thấy có gì sai trái.

Nói thêm về những thay đổi trong tâm lý và tình cảm giữa hai người này. Trong hơn một tháng vừa qua, người ngoài không thể thấy được, nhưng tóm lại là khi Dương Bảo Sơn mới đăng bài viết ẩn danh kia, Kỷ Thần đã rất suy sụp, bị khủng hoảng tinh thần không muốn gặp ai. Bạn cùng phòng Kính gọng đen vẫn giữ liên lạc, nhưng càng cố gắng an ủi thì cậu ta càng suy nghĩ tiêu cực. Phó Vi Sơn nắm bắt cơ hội, nhập vai một vị thần có thể một tay che trời trước mắt cậu ta.

Bước ngoặt xảy ra là từ lúc một sự việc nhỏ leo thang thành cuộc tranh luận khắp cõi mạng, kéo cả tập đoàn Anh Hạn vào vòng xoáy. Trong suốt thời gian đó, Phó Vi Sơn luôn giữ vẻ mặt nghiêm trọng, có vẻ rất vất vả. Kỷ Thần lại cảm thấy áy náy, nên lấy lại tinh thần, chủ động đề nghị đi làm để giúp đỡ.

Tuy Phó Vi Sơn đồng ý, nhưng vẫn không yên tâm, nhất quyết phải có người chăm sóc cậu ta.

Ai mà ngờ sự nuông chiều mà người khác coi là điều hiển nhiên này lại một lần nữa làm Phó Hiểu Vũ ngứa mắt.

Dĩ nhiên không nên hiểu lầm, Phó Hiểu Vũ hoàn toàn không liên quan gì đến cái đề tài cấm kỵ "thích Phó Vi Sơn" cả. Mấy cô bạn gái bên ngoài của gã toàn là người mẫu trẻ ngực tấn công mông phòng thủ, hình mẫu lý tưởng của đám cậu ấm nhà giàu. Chẳng qua là theo quan điểm của Phó Hiểu Vũ, với xuất thân của gã, sẵn lòng bắt đầu từ vị trí "thư ký" đã là hạ mình lắm rồi. Gã không thể chịu nổi cảm giác bị tình nhân của Phó Vi Sơn đè đầu.

Phó Hiểu Vũ này rất có tinh thần đảo khách thành chủ, khi vào công ty là đã mang Lý Trường An ra làm chuẩn mực so sánh, chín bỏ làm mười, ngày mai gã sẽ là phó tổng.

Khi mới đến, Phó Hiểu Vũ nổi cơn thịnh nộ khi phát hiện ra mình không được phân công làm trợ lý cao cấp mà lại chỉ là thư ký, trút giận lên Nghiêm Tử Thư và những người xung quanh. Chỉ sau khi về nhà bị chú Ba Phó mắng một trận, gã mới miễn cưỡng đồng ý ở lại.

Rồi gã không ngờ, con người Nghiêm Tử Thư lại rất "thức thời", sẵn sàng tỏ ý phục tùng vị thư ký mới này. Nếu coi môi trường làm việc như một cuốn tiểu thuyết thăng cấp thì trong mắt Phó Hiểu Vũ, đây là đàn em đầu tiên mà gã thu phục được. Do đó mà trong lúc vô tình, Phó Hiểu Vũ cũng có qua có lại, đáp lại Nghiêm Tử Thư bằng cái thái độ thiện chí kiểu ban ơn. Đàn em mà, có thể coi là người cùng phe mình.

Ngược lại, đối với người trình thấp như Kỷ Thần và Amy, Phó Hiểu Vũ ngày ngày dùng thái độ vênh mặt hất hàm sai khiến, cực kỳ bất lịch sự. Thủ đoạn của gã thì không cao tay lắm, vui giận gì cũng thể hiện ngoài mặt, hoặc là khoa trương la lối: "sao cái chỗ đơn giản như vậy mà cũng có thể mắc lỗi, cậu thiểu năng trí tuệ à"; hoặc là chê bai: "cô đừng có dùng loại nước hoa này nữa được không, khó ngửi như cứt".

Thật ra Phó Hiểu Vũ và Kỷ Thần chỉ khác nhau về tính cách, còn năng lực làm việc thì kẻ tám lạng người nửa cân. Nhân viên xuất sắc thì xuất sắc theo cách riêng của họ, còn nhân viên tồi... thì có lẽ chẳng hơn nhau là mấy.

Có điều khi đối diện với Phó Hiểu Vũ, đáng ngạc nhiên là Nghiêm Tử Thư lại có thể thảo luận chuyện này chuyện kia với gã, hoàn toàn khác thái độ của anh đối với Kỷ Thần. Vì vậy, Ben không khỏi tự hỏi, chẳng lẽ Ông hoàng cạnh tranh cũng phải khuất phục trước hoàng thân quốc thích? Ngài đây coi thường thỏ con vô dụng, nhưng lại có thể chịu đựng gà chọi bất tài à?

Nhưng Nghiêm Tử Thư không cần phải giải thích động cơ của mình cho Ben. Anh chỉ yêu cầu nhóm dự án do anh lãnh đạo làm tốt công việc của mình.

Chỉ có trưởng ban thư ký Helen luôn giữ lập trường tương đồng với Nghiêm Tử Thư, từ đầu tới cuối vẫn duy trì khoảng cách với Phó Hiểu Vũ một cách lịch sự. Thực ra Helen cũng không nhận ra bất kỳ mánh khóe mờ ám nào, chỉ dựa vào kinh nghiệm chinh chiến chốn công sở của mình: Nếu trợ lý Nghiêm cười với ai đó một cách cực kỳ thân thiện, cực kỳ bất thường, thì tốt nhất là nên cảnh giác, trốn xa một chút, bo bo giữ mình là chân lý bất hủ.

Có lẽ chính vì chút trực giác này mà vào ngày hôm đó, khi Phó Vi Sơn muốn chọn người từ ban thư ký để theo dõi phiên đấu giá mùa thu, khi Helen và Nghiêm Tử Thư cùng đứng trước bàn làm việc của gã, khi liếc nhìn vẻ mặt bình thản như nước hồ thu của Nghiêm Tử Thư, Helen nhớ đến việc Phó Hiểu Vũ đã khoác lác về dự án này từ lâu, coi nó như đã nằm trong túi mình rồi. Cô bèn như ma xui quỷ khiến thoái thác rằng mình cũng không làm được.

Tương ứng với phiên đấu giá mùa xuân, tập đoàn Anh Hạn thường cũng tổ chức thêm một phiên đấu giá vào mùa thu nữa. Các phiên đấu giá thường niên kiểu này đã có sẵn quy trình dự án rất hoàn thiện và bài bản, chỉ cần tuân thủ theo y như vậy, không cần phải tốn công sức để nghĩ ra những ý tưởng mới, lại có thể kết nối với nhiều bộ phận nghiệp vụ cốt lõi khác nhau, ai nhận được nhiệm vụ này coi như nhặt được món hời.

Ý nghĩa của phiên đấu giá mùa thu này nằm ở chỗ, sau chuỗi xu hướng tìm kiếm không mấy tích cực vừa rồi, tập đoàn Anh Hạn cũng cần một cơ hội để thể hiện mình, tốt nhất là có thể nâng được một hoặc hai mặt hàng lên mức giá kỷ lục, nhấn mạnh rằng mình vẫn đang giữ vững vị thế người dẫn đầu xu hướng trong ngành. Đồng thời có thể phát hành các thông cáo báo chí đẹp mắt hơn, giảm nhẹ tác động của tin tức tiêu cực, làm dịu bớt ấn tượng xấu trong tâm trí công chúng.

Vì cân nhắc thận trọng, ban đầu Phó Vi Sơn định để Nghiêm Tử Thư lo liệu mọi việc theo thói quen. Thế nhưng Nghiêm Tử Thư lại nói rằng hiện tại anh đang phụ trách hợp tác với ngân hàng Đông Vân, có thể không đủ sức làm cả hai việc, cần một người khác tiếp quản. Rồi không ngờ trưởng ban thư ký Helen cũng học theo, ra vẻ khó xử nói rằng không thể kiêm nhiệm được.

Sau khi loại bỏ tất cả các ứng viên, trong số những người còn lại, Kỷ Thần chỉ là thực tập sinh chứ không phải nhân viên chính thức, cho dù có cưng chiều thì cũng không thể được giao trách nhiệm độc lập. Mà những thư ký cấp thấp không có mối quan hệ nào như Amy, nếu so với con ông cháu cha Phó Hiểu Vũ thì...

Phó Vi Sơn suy nghĩ một chút rồi chỉ định Phó Hiểu Vũ, đây cũng là một cách để bịt miệng chú Ba Phó. Dù chú Ba Phó có định tiếp tục cằn nhằn thì cũng không thể nói là Phó Hiểu Vũ không được giao bất kỳ dự án quan trọng nào.

Phó Hiểu Vũ đương nhiên rất đắc ý, cảm thấy điều này là lẽ đương nhiên, ngực càng ưỡn cao thêm.

Có điều, Nghiêm Tử Thư còn đề nghị riêng với Phó Vi Sơn rằng có thể cho Kỷ Thần tham gia dưới hình thức hỗ trợ công việc của Phó Hiểu Vũ, như vậy sẽ tốt hơn là ngày ngày làm việc vặt nhàm chán. Phó Vi Sơn vốn dĩ cho rằng không cần thiết, nhưng không thể cản được Kỷ Thần tự muốn cầu tiến, chủ động tìm đến xin. Cuối cùng Phó Vi Sơn không thể cưỡng lại lời nài nỉ dai dẳng, đồng ý với yêu cầu của tình nhân.

Mặc dù Phó Hiểu Vũ không vui lắm, nhưng do áp lực từ Phó Vi Sơn, gã miễn cưỡng chấp nhận.

Nghiêm Tử Thư rất hào phóng, sai Ben soạn một bộ tài liệu đầy đủ từ các cuộc đấu giá trước đây cho bọn họ tham khảo, lại còn bảo họ có bất kỳ thắc mắc nào thì cứ thoải mái hỏi.

Trên thực tế, các nhiệm vụ cụ thể của phòng kế hoạch thì do phòng kế hoạch đảm nhiệm, của phòng giám định thì do phòng giám định đảm nhiệm, người của ban thư ký chủ yếu đóng vai trò liên lạc truyền đạt thông tin lên xuống mà thôi, hai người Phó Hiểu Vũ chỉ cần lấp đầy các khe hở là đủ.

Đối với người mới lần đầu nhận nhiệm vụ, không mong lập công, chỉ cần không sai lầm, đó đã là chiến thắng rồi.

---

Người dịch:

Trợ lý Nghiêm, anh không ác thì ai ác =)))