Trò Chơi Thử Lòng

Chương 33





Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 33

Đáng thương à?

Cũng chẳng đến nỗi đó.

Thật ra Nghiêm Tử Thư lường trước được những hậu quả mà mình có thể phải gánh chịu. Dù sao thì theo cốt truyện, những kẻ dám hãm hại nhân vật chính thường không thể thoát tội.

Kiện tụng cũng được thôi, Phó Hiểu Vũ là con ông cháu cha, đội luật sư mà tập đoàn Anh Hạn nuôi không phải là hạng ăn không ngồi rồi. Ngược lại, nếu là do anh tự mình ra tay, trước hết anh sẽ phải đối mặt với một vấn đề thực tiễn: trong thế giới này, nếu phạm tội, anh thậm chí không có người thân trực hệ nào đứng ra thuê luật sư cho mình.

Đúng như Phó Kim Trì đã nói, anh không có thế lực gì, chỉ có chính mình. Số phận nghiệt ngã dường như luôn nhảy nhót, rắp tâm đẩy anh vào bẫy của nó. Thế nhưng nếu rơi vào đường cùng, anh lại không thể trông chờ ai đó giúp đỡ mình.

Dĩ nhiên, có tiền cũng là một lựa chọn. Cũng như Phó Kim Trì vậy, có tiền mua tiên cũng được, chuyện gì cũng biết, gây rắc rối ở khắp mọi nơi, đó chính là một kiểu thực lực.

Lúc này, rất không đúng lúc, Nghiêm Tử Thư chợt nhớ ra rằng y từng giúp mình giành được dự án. Trong vấn đề đó, thay vì tức giận vì y gây chia rẽ, anh thậm chí còn khá hài lòng và biết ơn khi nhìn thấy mức lương và tiền thưởng hiệu suất gần đây.

Do đó, anh biện luận hùng hồn nhưng chẳng mấy chân thành: "Thực ra, thực tập sinh kia cũng từng mang tài liệu cho thông cáo báo chí đó đến cho tôi xác nhận, nhưng dạo này tôi bận quá, không chú ý các chi tiết có vấn đề gì, lẽ ra tôi cũng phải chịu trách nhiệm này."

Anh nhận sai, nhưng Phó Kim Trì không đáp lại: "Lão già Phó sẽ không đụng đến cậu lúc này. Tôi đã nói với lão rằng cậu là người của tôi."

Nghiêm Tử Thư sững sờ: "Chuyện này không phải... cũng không cần thiết phải nói vậy."

Phó Kim Trì cười khẩy: "Nghiêm Tử Thư, cậu thông minh thế, vậy cậu không hiểu hay là đang giả ngốc?"

Vẻ mặt điềm tĩnh của Nghiêm Tử Thư bắt đầu lung lay.

"Tại sao lại không cần thiết?" Phó Kim Trì hỏi: "Cậu cảm thấy 'không cần thiết' là sao?"

Nghiêm Tử Thư không trả lời được. Anh cựa quậy khó chịu, cảm thấy mình như một con rối gỗ cứng đờ.

Phó Kim Trì vuốt tóc anh: "Lúc nào tôi cũng là người đến tìm cậu, lúc nào tôi cũng là người chủ động báo tin cho cậu, còn cậu thì ngậm miệng rất chặt, tôi cũng chẳng nói gì. Sao, cậu thậm chí không muốn gánh vác một câu này à? Vội vàng muốn chấm dứt quan hệ với tôi?"

Nghiêm Tử Thư quay mặt đi, không nói gì, nhìn chằm chằm vào ly thủy tinh trên bàn trà.

Phó Kim Trì lạnh giọng: "Tôi biết cậu muốn lợi dụng tôi, được thôi, tôi cũng cho rằng mối quan hệ dựa trên lợi ích song phương là bền vững nhất. Nếu cậu muốn chuyện này là tự nguyện thì cũng được, nhưng giờ cậu đã ở trên con thuyền này rồi, chúng ta đã bị trói chung một chỗ, cậu không thể thích đi là đi, phải không?"

Đêm nay, ánh đèn neon không nhấp nháy nữa, màn đêm bên ngoài cửa sổ đặc quánh lại, không thể xuyên thủng. Trong nhà chỉ bật một vòng đèn nhỏ, ánh sáng vàng dịu nhẹ ấm áp như một lớp bảo vệ quá mềm yếu, không thể ngăn cản mối nguy hiểm len lỏi xâm nhập vào từ bóng tối bên ngoài.

Phó Kim Trì lúc này, sống mũi và xương lông mày cao thẳng, đôi mắt lại giống như của một loài thú hoang dã về đêm. Giờ đây, y rũ bỏ mặt nạ thân thiện thường ngày, để lộ bản chất hung ác chân thực của mình.

Nghiêm Tử Thư đột nhiên sinh lòng sợ hãi, đẩy khuỷu tay y ra, cố gắng ngồi dậy. Giống như một cây kim đâm thủng quả bóng, những toan tính và mưu đồ nhỏ nhặt của anh đều không còn che giấu được.

Phó Kim Trì đổi tư thế: "Sao không nói gì?"

Nghiêm Tử Thư châm biếm đáp lại: "Chẳng phải anh biết rõ mọi chuyện rồi sao?" Anh vuốt một lọn tóc lòa xòa trước trán ra sau, đôi mắt sau tròng kính hơi nheo lại.

Phó Kim Trì thật sự vừa say mê sự cẩn trọng của anh, vừa căm ghét cái vẻ xa cách ấy, như đối mặt với tảng băng không bao giờ tan chảy. Phó Kim Trì dịu giọng một chút: "Cậu sợ gì chứ. Tôi có làm gì cậu đâu."

Nghiêm Tử Thư cũng tỏ thái độ nhượng bộ, nói: "Bây giờ đã nói rõ ràng rồi, anh muốn tôi làm gì đây?"

Phó Kim Trì nắm lấy tay anh, đưa lên môi mình: "Tử Thư, cậu làm người tình của tôi thật đi."

Nghiêm Tử Thư im lặng. Nụ hôn đặt lên mu bàn tay anh nhẹ như lông vũ, nhưng lại nặng trĩu lạ thường.

Phó Kim Trì nghiêm túc dụ dỗ: "Có gì không được chứ? Tôi sẽ đối tốt với cậu."

Tôi sẽ đối tốt với cậu.

Một lúc sau, Nghiêm Tử Thư nói: "Được thôi."

Nói xong, anh như vừa đồng ý với một yêu cầu rất bình thường, chẳng hạn như "cho tôi mượn dù một lát được không" hay "cho tôi cái đĩa này được không", chẳng giống một người vừa mới thực hiện một giao dịch nguy hiểm, thậm chí anh còn nhớ ra phải đứng dậy tắt bếp đun nước sôi.

Ma quỷ cám dỗ con người, trước tiên sẽ đưa ra nhiều mồi nhử, hứa hẹn nhiều điều hấp dẫn. Loài người tầm thường dù biết rõ nguy hiểm, vẫn không thể cưỡng lại việc đổ xô đến. Chỉ có một nguyên tắc luôn phải nhớ, nếu thực sự phải bán linh hồn mình, hãy nhớ tìm đối tượng nào đủ khả năng chi trả.

Nghiêm Tử Thư một tay cầm ấm, tay kia với lấy ly: "Phải rồi, anh muốn uống gì? Lần này có trà rồi."

Chỉ là loại trà đóng gói giá rẻ bình thường, lần trước thấy ở quầy thanh toán siêu thị, anh nhớ ra là mình không có gì để đãi khách nên tiện tay lấy luôn. Mãi đến bây giờ mới nhớ ra phải mở túi nhựa OPP.

Phó Kim Trì liếc nhìn những ngón tay trắng ngần đó, rồi như đã biến thành một cái bình Storm Glass, những cảm xúc hỗn loạn dâng trào trong lòng. Hình như ai đó, đúng rồi, Hemingway đã từng nói: Ban ngày, rất dễ tỏ ra thản nhiên trước mọi sự, nhưng khi màn đêm buông xuống, đó lại là một câu chuyện khác.

Y nghe thấy mình đang nói: "À, sao cũng được."

Phó Kim Trì lại ở lại qua đêm, lần này với tư cách mới là người tình.

Điều này có vẻ là một thay đổi đột ngột, nhưng đồng thời cũng có vẻ tự nhiên một cách bất ngờ, không quá khó để chấp nhận. Với Nghiêm Tử Thư thì là như vậy, nhưng với người kia thì đó là ủ mưu từ lâu.

...

Khi bình minh ló dạng, Nghiêm Tử Thư khoác áo đứng trên ban công, ngậm một điếu thuốc sau đêm ân ái, nhưng không châm lửa.

Phó Kim Trì mở mắt ra, nhưng không bắt được người bên cạnh, bèn cũng theo ra: "Sao không châm thuốc?"

Nghiêm Tử Thư nói: "Đã bỏ rồi, chỉ thỉnh thoảng ngậm vậy thôi. Bình thường cũng hay để sẵn một gói ở nhà." Sau đó, anh nhanh chóng ngăn người kia bắt đầu một bài diễn thuyết tâm lý dài dòng về "h*m m**n của miệng".

Cuối cùng, Phó Kim Trì chỉ nói đơn giản: "Bỏ cũng tốt. Cậu bắt đầu hút thuốc từ khi nào?"

"Sau khi tốt nghiệp đại học. Trước kia không hút, đi làm phải ra ngoài xã giao, khó từ chối hơn."

Bà Nghiêm vốn là người cầu toàn, tuyệt đối không cho phép con trai mình nghiện thuốc lá. Sau đó, anh học hút thuốc như một hình thức trả thù, nhưng rồi nhận ra thực sự khá nhàm chán.

Sau một hồi im lặng, Nghiêm Tử Thư hỏi lại: "Anh không bao giờ hút thuốc à? Đó là một thói quen tốt."

Phó Kim Trì suy nghĩ một lát rồi cười khẽ: "Tôi sợ mình mà hút thuốc, chẳng biết khi nào lại thành hút thứ khác mất."

Lời y nói nghe rất đáng sợ, nghe xong lại khó mà đoán được là đang phóng đại, hay thực sự là hoàn cảnh trưởng thành của y đầy rẫy những nguy cơ. Nghiêm Tử Thư gật đầu: "Từng thấy những tin tức như thế, những kẻ dụ dỗ người khác dùng m* t** có thể bắt đầu bằng việc giấu m* t** trong thuốc lá."

Phó Kim Trì cũng lấy một điếu thuốc từ trong gói ra, đưa lên trước mắt xem xét kỹ: "Nghe có vẻ giống như chuyện mà bà Phó hay làm."

"Bà ta thật sự đáng sợ đến thế sao?" Nghiêm Tử Thư hỏi: "Đã từng nghe nói về bà ta, nhưng chưa bao giờ có dịp gặp mặt."

"Cũng chẳng đến nỗi đáng sợ lắm." Phó Kim Trì bật cười: "Người ta bảo tai họa sẽ sống đến ngàn năm, nhưng nhìn bà ta xem, 'hồng nhan bạc phận'."

Nghiêm Tử Thư nhíu mày, anh cảm thấy nụ cười của người này mới là đáng sợ, thật ra y đã trải qua những gì.

Hai người lại nói thêm vài chuyện linh tinh. Cửa sổ ban công đang mở, vẫn cảm thấy hơi lạnh. Nghiêm Tử Thư nhét điếu thuốc lá bị anh cắn ra vài vết răng vào tay Phó Kim Trì, đưa cho y cả áo khoác, nói rằng buồn ngủ rồi quay người đi vào nhà.

Một lúc sau, Phó Kim Trì lên giường nằm bên kia, trước khi ngủ thì nhớ ra một vấn đề: "Thường thì cậu dậy lúc mấy giờ?"

Nghiêm Tử Thư đặt điện thoại và kính lên bàn cạnh giường: "6 giờ."

Phó Kim Trì dừng lại: "Chỗ cậu bắt đầu làm việc lúc 9 giờ, sao phải dậy giờ này?"

"Thói quen sinh hoạt." Nghiêm Tử Thư mỉm cười nhẹ: "Hay là anh ngủ ở phòng cho khách?"

"Không cần, chỉ hỏi thôi." Phó Kim Trì hôn anh chúc ngủ ngon, rồi nằm xuống ngủ.

Vào lúc 6 giờ sáng, đồng hồ báo thức kiên trì gọi cả hai người dậy cùng một lúc. Phó Kim Trì rất tự giác đi làm bữa sáng, dù sao thì hôm qua y cũng vừa mới khoe khoang xong.

Nghiêm Tử Thư thường tranh thủ thời gian rảnh rỗi buổi sáng giải quyết một số công việc, anh ngồi bắt chéo chân trong phòng khách, chờ đồ ăn thức uống. Cầm chiếc máy tính bảng trên tay, anh thực sự cảm thấy được người khác phục vụ cũng tốt, dù chỉ là thỉnh thoảng.

Trong bếp vang lên tiếng bát đĩa va chạm loảng xoảng và tiếng máy hút mùi hoạt động, như bản giao hưởng buổi sáng của mọi gia đình bình thường. Tận dụng những nguyên liệu chưa hết hạn trong tủ lạnh, lần này Phó Kim Trì góp ra được hai tô mì sợi khô nước chua, dọn lên bàn.

Trong lúc hai người đang ăn, y đột nhiên lại đề cập đến công việc: "Lần này cậu cố tình gài bẫy Phó Hiểu Vũ..."

Nghiêm Tử Thư sửng sốt, rồi cười: "Sao vậy, anh vẫn không tin, chẳng lẽ tôi không thể nhầm lẫn sao?"

Phó Kim Trì đáp: "Cậu lừa người khác thì có khi người ta tin thật đấy. Nhưng sao tôi cứ cảm thấy nội dung mà Anh Hạn định công bố ra ngoài, lại còn qua tay cậu xem xét mà có thể mắc phải sai sót rõ ràng như vậy, hoàn toàn không giống phong cách của cậu."

"..."

"Cậu không thừa nhận cái này cũng không sao. Còn một vài điều bất thường khác nữa đấy, từ khi Phó Hiểu Vũ vào gia nhập công ty, cậu đã luôn uốn gối khom lưng với nó, cậu có khi nào cần phải nịnh bợ nó à? Đặc biệt là phiên đấu giá mùa thu này do cậu cố tình nhường cho nó, chỉ còn thiếu viết mấy chữ 'muốn hại nó' lên mặt thôi."

Nghiêm Tử Thư nghe vậy thì thầm phản bác: chưa tới mức "uốn gối khom lưng" kia mà.

Ban đầu, anh cũng không nghĩ nhiều đến thế, chỉ nghĩ rằng Phó Hiểu Vũ là một biến số bất ngờ, cứ xoa dịu trước đã. Sau đó thấy Phó Hiểu Vũ kiêu ngạo hống hách, anh mới cảm thấy có thể lợi dụng, để gã đi phụ trách phiên đấu giá mùa thu, cũng là vì nước càng đục thì càng dễ câu cá. Phó Hiểu Vũ là mục tiêu công khai, Kỷ Thần là mục tiêu ngầm, người khác hiểu lầm rằng anh đang nhắm vào Phó Hiểu Vũ cũng hợp lý.

"Vừa đến đã định soán ngôi của tôi, tôi không thể dạy cho hắn ta một bài học sao?" Nghiêm Tử Thư khẽ cười. Anh không muốn để lộ hết bài của mình, nên cứ thuận theo đó mà đưa đẩy: "Chẳng qua là tôi cũng không nghĩ đến sẽ dính líu đến vụ rửa tiền Thương hội Mã Thị, coi như là tính sai."

Thế nhưng Phó Kim Trì đánh giá anh một lượt rồi nói: "Cậu nói thế nghe lại càng không thật chút nào, ánh mắt cậu khi nói dối khác hẳn đấy."

Phải nói rằng Phó Kim Trì không chỉ hiểu anh một nửa, mà quả thật là sắp hiểu thấu đáo từng chân tơ kẽ tóc rồi. Nghiêm Tử Thư thở dài: "Vậy thì anh đừng hỏi nữa, có câu nói biết thôi đừng nói mà."

Phó Kim Trì nói: "Dù cố ý hay không, tôi cũng nên cảm ơn cậu đã giúp việc này."

Nghiêm Tử Thư hỏi: "Việc gì? Không phải là liên quan đến việc anh vào hội đồng quản trị chứ?"

Phó Kim Trì phủ nhận: "Vào hội đồng quản trị chỉ là lời hứa suông mà lão già Phó dùng để nhử tôi thôi. Lão ta muốn lôi kéo tôi, nên đã treo một củ cà rốt trước mặt, đang hào hứng xem tôi đuổi theo nó kia kìa. Vừa quay đầu, cậu đã hố con trai lão ta một vố. Tôi không nên cảm ơn à?"

Nghiêm Tử Thư chợt nghĩ: "Nếu Phó Hiểu Vũ không gặp phải tình huống này, anh cũng sẽ..." Ra tay làm chút gì đó.

Cũng như anh cảm ơn Phó Hiểu Vũ thay mình "ra tay", Phó Kim Trì cũng đang cảm ơn anh giúp y "ra tay"?

"Suỵt..." Phó Kim Trì đáp: "Biết thôi đừng nói, tự cậu nói đấy."

---

Người dịch:

Tui đã rất phân vân có nên đổi xưng hô luôn không, nhưng nghĩ lại thì chắc là không nên, bọn họ đã yêu đâu, có thân thiết hơn mấy vụ giao dịch trước đó một chút, nhưng nói trắng ra là vẫn đề phòng nhau. Ừm, xưng hô vẫn thế nhưng mà cách nói chuyện sẽ hơi khác chút, bớt khách sáo hơn, bỏ bớt đại từ nhân xưng trong câu nhiều hơn, chắc vậy =))

Câu của Hemingway nằm trong tiểu thuyết "The Sun Also Rises" (tựa tiếng Việt thường dịch là Mặt trời vẫn mọc)

Bình Storm Glass: bình dự báo thời tiết, là một dụng cụ khí tượng dùng để dự báo thời tiết. Storm glass dự báo thời tiết dựa trên nhiệt độ và áp suất ảnh hưởng đến độ hòa tan của dung dịch bên trong nó khi mở mức cao nhất nó sẽ trong suốt, còn thấp hơn thì các dạng kết tủa khác nhau sẽ hình thành.