Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 35
Chú Ba Phó lại quay sang cháu trai: "Sao lại ngồi đây đợi? Vi Sơn không có ở đây sao?"
Nghiêm Tử Thư lập tức nhìn sang Phó Kim Trì. Phó Kim Trì cũng nhìn lại anh, rồi mỉm cười nhẹ trông rất chi là lương thiện: "Cái này con cũng không rõ lắm, vừa tình cờ gặp trợ lý Nghiêm, đang nói chuyện với cậu ấy."
Phó Kim Trì hỏi Nghiêm Tử Thư: "Sếp Phó có đang ở trong văn phòng không?" Y còn cố ý nhấn mạnh.
Dưới ánh nhìn nham hiểm của người kia, Nghiêm Tử Thư chậm rãi nói: "...Có thể là có."
Chú Ba Phó không hề nghi ngờ, gọi Phó Kim Trì: "Vậy thì con đi theo chú, đúng lúc cùng bàn bạc một vài việc."
Sau khi hai chú cháu họ đi rồi, Nghiêm Tử Thư hít một hơi sâu rồi quay người đi về phía văn phòng của Helen.
Helen nghe xong cả câu chuyện thì vừa xấu hổ vừa buồn cười: "Anh... không nghĩ đến việc ngăn à?"
"Làm sao mà cản." Nghiêm Tử Thư thở dài. "Tôi trốn ở đây một lúc rồi tính."
Hai người trao đổi ánh mắt, đạt được một sự ăn ý ngầm nào đó.
Trò chuyện một lúc, Helen thậm chí còn mang cả trái cây khô mà cô tích trữ ra cho anh giết thời gian.
Đối với cấp dưới, tránh những tình huống khó xử dù lớn hay nhỏ mà cấp trên có thể gặp phải là một hành động khôn ngoan và cần thiết. Nhưng đối với chú Ba Phó, có tình huống nào mà lão ta chưa từng gặp chứ, thật ra lão ta sẽ không quan tâm đến những chi tiết nhỏ nhặt đó.
Thấy thực tập sinh kia ấp a ấp úng lẩn ra ngoài như một chú chim nhỏ sợ hãi, lão ta chợt nhớ ra một việc: "Vi Sơn à, con đừng chỉ suốt ngày chơi đùa nữa, đã đến lúc nghĩ đến chuyện cưới vợ rồi."
Chú Ba Phó giọng to như chuông, một câu nói là đủ khiến màng nhĩ của Kỷ Thần đau nhức. Cậu ta cứng người một lát, rồi nhanh chóng bước nhanh hơn, biến mất khỏi tầm mắt.
Chú Ba Phó tự mình ngồi xuống, có vẻ không mấy quan tâm đến cảnh tình ái vừa chứng kiến. Dù Phó Vi Sơn ôm tình nhân chơi đùa ở văn phòng, hay là ôm gái chơi đùa ở hộp đêm, trong mắt lão ta cũng đều như nhau, không có gì khác biệt. Con trai lão ta đã chơi với mấy người mẫu trẻ tuổi nóng bỏng từ hồi mười mấy tuổi, để ý từng người thì làm sao mà để ý hết được? Ăn chơi là bản tính trời sinh của đàn ông, vô hại. Cũng giống như chơi xe hay chơi đồng hồ vậy.
"Con chưa có kế hoạch đó." Phó Vi Sơn nhíu mày, nhấn mạnh lại lần nữa: "Còn gì nữa không, chú Ba?"
"Sao lại không cưới vợ chứ?" Chú Ba Phó bắt đầu thao thao bất tuyệt: "Nếu ba con mà không cưới vợ thì lấy đâu ra con? Có câu nói thành gia lập nghiệp mà, một người đàn ông chưa cưới vợ thì sẽ không thể ổn định được, người khác sẽ nghĩ con còn chưa đủ lông đủ cánh, không đáng tin cậy đâu!"
Phó Vi Sơn bắt đầu mất kiên nhẫn: "Con có đáng tin cậy hay không còn chưa tới lượt người khác nói."
Chú Ba Phó nói tiếp: "Con đáng tin cậy? Con đáng tin cậy, con nhìn xem công ty bây giờ thành ra cái gì rồi? Rối tung cả lên như nồi cám, nếu lần này mà Kim Trì không tìm được đường lối, vụ rửa tiền này cũng đủ cho công ty thê thảm rồi, chú nói cho con biết..." Sở trường của lão già này là mặt dày, giống hệt Phó Hiểu Vũ, cái gì cũng dám nói.
Phó Kim Trì chỉ ở cạnh xem kịch, chân bắt chéo, đế giày nhấp nhô nguy hiểm bên cạnh bàn trà. Cái thái độ bất cần đời này thật đáng giận, dù có gọi Nghiêm Tử Thư đến xem cũng sẽ cảm thấy y đáng ăn đòn, chứ đừng nói đến Phó Vi Sơn đang nghiến răng nghiến lợi.
Nhưng lần này Phó Kim Trì lại có tư cách ra vẻ ta đây. Chú Ba Phó đã đúng trong một việc: tập đoàn Anh Hạn có thể ứng phó với vụ điều tra rửa tiền là nhờ Phó Kim Trì tìm được người giúp đỡ. Dù sao thì hoạt động kinh doanh của công ty cũng chẳng mấy minh bạch, trong quá khứ có nhiều mặt hàng đấu giá lên đến giá trên trời, quả thật rất khó thoát nếu bị điều tra kỹ lưỡng. Kết quả điều tra cũng như của Schrödinger, nói có tội thì là có tội, nói vô tội thì là vô tội, sau một chút bôi trơn, kết quả có thể trở nên có lợi hơn nhiều.
Do đó, ngay cả Phó Vi Sơn cũng băn khoăn vì hai lý do: Thứ nhất, Phó Kim Trì lấy đâu ra mạng lưới quan hệ phức tạp như vậy, chỉ có thể là do thừa hưởng từ Phó Chi Chương; thứ hai, Phó Kim Trì lại bất ngờ đóng vai trò ra tay giúp đỡ chứ không phải là giậu đổ bìm leo. Mặc dù vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ, nhưng kết quả đó đồng nghĩa với việc gã không còn cách nào kiên quyết ngăn cản đối phương vào hội đồng quản trị. Suy cho cùng, có vay phải có trả mà.
Quả thật là trên thế gian, dù có lên kế hoạch kỹ lưỡng đến đâu, thì hoạt động thiết yếu của con người vẫn là trao đổi. Đủ mọi điều kiện, đủ mọi lợi ích, liên tục trao đổi. Vì danh, vì lợi, vì yêu, vì hận, vì dục. Cuối cùng quấn lại thành một đống tơ vò.
Nghiêm Tử Thư ở trong văn phòng của Helen một thời gian rồi mới trở lại chỗ làm việc của mình. Trong lúc đó, Ben đến tìm anh vì một vài việc, sau một hồi bận rộn, khi anh nhớ đến Phó Kim Trì và chú Ba Phó thì hai người đó đã ra về rồi.
Hôm nay có rất nhiều cổ đông đến công ty, nhiều gương mặt xa lạ đi tới đi lui, người đông thì hỗn loạn, cộng thêm kỳ nghỉ cuối tuần tuyệt vời sắp đến khiến các nhân viên đều bồn chồn, không muốn đi làm.
Sẵn đó, Nghiêm Tử Thư cũng để ý thử, nhưng không thấy Lý Trường An lộ diện trong đại hội cổ đông. Không biết có phải lại đang chơi bời ở Áo Thành chưa về hay không.
Tối hôm đó, Phó Kim Trì gửi tin nhắn qua phần mềm bí mật: "Hôm nay có thể gặp nhau sớm hơn được không?"
Nghiêm Tử Thư nghĩ đến việc y vừa được thăng chức làm thành viên hội đồng quản trị, liền đáp: "Sao, tối nay tổ chức tiệc chúc mừng cho anh à?"
Bất ngờ thay, Phó Kim Trì lại đáp: "Ăn mừng thì khỏi cần, tôi đã mang Phật Nhảy Tường đến chỗ cậu rồi, đừng về muộn quá."
Nghiêm Tử Thư ngây ra một lát, rồi sau năm sáu giây, anh ném điện thoại sang một bên, không trả lời tin nhắn. Nhưng anh vẫn thỏa mãn yêu cầu của người kia, đến giờ tan làm là thu dọn đồ đạc về nhà.
Giờ cao điểm chiều thứ sáu, đường sá lại tắc nghẽn, tiếng còi xe inh ỏi không ngừng. Khi anh quay trở lại căn hộ, đã có người vào nhà trước rồi. Không thể cưỡng lại trò nài nỉ dai dẳng của Phó Kim Trì, cuối cùng Nghiêm Tử Thư vẫn cho y quyền mở cửa bằng dấu vân tay, để y tự vào nếu cần.
Đôi giày da của Phó Kim Trì được xếp gọn gàng ngay ngắn bên cửa, còn áo vest thì treo trên móc. Chủ nhân của chiếc áo đang dựa vào khung cửa bếp, trông lửa, trong khi máy hút mùi kêu vo vo ầm ĩ. Trên bếp ga trong nhà bếp, một cái thố đặc biệt đang được đun nóng, trên thố khắc nhãn hiệu Kim Phượng Đài.
Vậy là, Nghiêm Tử Thư nghĩ, thì ra món này được chuẩn bị ở khách sạn, mang về nhà hầm nhỏ lửa, làm khó cho y phải đi đường vòng xa như vậy. Anh vừa bước vào đã ngửi thấy hương thơm nồng nàn lan tỏa khắp nhà, k*ch th*ch tuyến nước bọt tiết ra mạnh mẽ.
Nghiêm Tử Thư nhìn một lúc rồi thong thả hỏi: "Sao tự nhiên lại nghĩ ra làm cái này?"
Phó Kim Trì mỉm cười đáp: "Lần trước cậu nhắc đến, nhớ qua loa thôi."
Tất nhiên là Nghiêm Tử Thư nhớ, quả thật anh đã từng nhắc đến một lần. Có lần hai người trò chuyện về sở thích ăn uống khi gọi dịch vụ phòng. Nghiêm Tử Thư mới nhắc đến hồi tiểu học tham gia hoạt động đọc sách ngoại khóa, anh còn nhớ một tác phẩm tản văn của một nhà văn lừng danh nói về Phật Nhảy Tường, đọc rất cảm động.
"...dành thời gian rảnh rỗi hơn mười ngày để làm món này, chứa mười mấy nguyên liệu đắt tiền, bao gồm hải sâm, gân móng giò, táo đỏ, vi cá, da cá, hạt dẻ, nấm hương và bắp giò có gân. Đầu tiên phải chuẩn bị nước hầm gà, sau đó nước cốt gà đã vớt bỏ thịt được trộn với các nguyên liệu này, hầm nhiều lần thật chậm rãi và tỉ mỉ, tổng cộng kéo dài gần hai tuần... không còn là tập hợp các hương vị khác nhau nữa, mà đã được hòa quyện làm một. Mùi thơm nồng, vị ngọt, ăn vào còn vương lại trong miệng, dư vị vẫn còn nguyên suốt hai ba ngày sau."
Trẻ con thì thật sự không thể tưởng tượng nổi món ăn hỗn tạp này có vị như thế nào, chỉ biết phải mất một hai tuần để làm ra một món, đó là cả một công trình lớn. Vậy nên sẽ không khỏi tò mò lại thèm muốn, nhưng tiếc là anh không biết có thể ăn món đó ở đâu, ước rằng khi lớn lên, nhất định sẽ hỏi tác giả. Khi lớn lên, đương nhiên là anh không còn suy nghĩ tham ăn đó nữa, chỉ thấy bản thân mình hồi nhỏ khá buồn cười.
Để kiểm chứng lại trí nhớ của mình, khi đó anh thậm chí còn nổi hứng lấy điện thoại ra, tìm kiếm văn bản gốc, nhưng không tìm thấy gì. Lẽ ra mọi chuyện nên kết thúc ở đó, cũng chẳng phải một khúc nhạc đệm quan trọng gì. Trước mặt Phó Kim Trì, Nghiêm Tử Thư tỏ ra hoàn toàn không quan tâm, thản nhiên nói rằng mình nhớ sai.
Sau đó, anh lại chuyển sang một công cụ tìm kiếm khác, âm thầm kiên trì tìm kiếm trong một thời gian dài. Dĩ nhiên, không phải là anh thèm khát những món ăn cầu kỳ của Phúc Kiến, hay muốn thưởng thức lại thiên tản văn nổi tiếng nào cả. Anh chỉ rất muốn tìm hiểu xem vấn đề nằm ở từ khóa không đúng, hay tác phẩm đó đơn giản là không tồn tại trên thế giới này.
Sau này câu hỏi đó vẫn không có đáp án. Nhưng giờ đây, Phó Kim Trì đang ở trong nhà anh, hâm nóng món ăn này trước mặt anh. Tất cả chỉ vì anh đã kể lại một câu chuyện thời thơ ấu không quá quan trọng.
Phó Kim Trì vẫn luôn yên lặng quan sát anh.
Trong giờ phút này, thứ dâng lên trong lòng Nghiêm Tử Thư không phải là cảm động, anh chỉ thấy bồn chồn bất an, không biết phải giải tỏa như thế nào.
Anh là ai? Anh lấy quyền gì mà làm thế? Tôi có yêu cầu anh làm việc này không?
Nhưng Nghiêm Tử Thư không thể nói người kia có lỗi gì... mà vì y cư xử quá tốt, khiến anh có cảm giác mình được coi trọng. Đến mức Nghiêm Tử Thư cảm thấy một sức nặng vô cùng lớn, không biết xuất hiện từ đâu, đang đè nặng lên ngực khiến anh vô cùng khó chịu. Thật kỳ lạ, có người lại sợ được người khác coi trọng.
Nhưng, Phó Kim Trì có thực sự cần thiết phải đi xa đến vậy không?
Thà rằng cả hai bên xác định rõ ràng một mức giá. Chẳng phải là lợi dụng lẫn nhau sao? Một tin tức đổi lấy một đêm ân ái, một nụ hôn đổi lấy một bữa sáng, không đủ quang minh lỗi lạc, nhưng bỉ ổi một cách hợp lý. Mỗi bên bỏ ra vốn liếng mà mình có, trao đổi bình đẳng, không ai bị thiệt thòi hay nợ nần gì.
Nhưng Nghiêm Tử Thư cũng biết rằng cái gọi là trao đổi đồng giá này chỉ là ý tưởng đơn phương, không thực tế và rất viển vông.
Không ai bị thiệt thòi gì chứ? Phó Kim Trì chưa bao giờ là người tình cảm, y xảo quyệt, bất chấp thủ đoạn, là một doanh nhân sắc sảo. Nếu y cho ai đó điều gì, thì nhất định sẽ đòi hỏi nhiều hơn để đền đáp, muốn nhận, trước hết phải cho đi. Điều đáng giận là Phó Kim Trì luôn tự ý nâng cao mức cược, bởi vì y hoàn toàn không quan tâm đến công bằng.
Phó Kim Trì bảo anh rửa tay: "Mới đây có người đặt tiệc, Lão Tào tình cờ phải làm cái này, tôi nhớ là cậu có nhắc đến, chỉ tiện tay thôi."
Ồ, Lão Tào à, vị đầu bếp tầm cỡ chuyên phục vụ tiệc chiêu đãi cấp nhà nước mà nhà hàng của khách sạn mời về. Vậy thì bữa ăn này càng trở nên đáng giá hơn, người bình thường có lẽ thậm chí còn không có cơ hội được thưởng thức.
Nghiêm Tử Thư liếc nhìn y, nói như bị ma xui quỷ khiến: "Tôi vẫn chưa thấy đói lắm." Nhưng anh vẫn nói thêm: "Cảm ơn, anh có lòng."
Nói xong, anh quay người về phòng ngủ, khóa cửa lại, sau đó tuân theo quy trình thay quần áo như thường lệ.
Nghiêm Tử Thư biết rằng phản ứng của mình là bất lịch sự, quá thất thố. Lẽ ra anh nên làm ra vẻ bình tĩnh một chút, chấp nhận lòng tốt của đối phương. Dù có vui hay không, đây mới là cách đối nhân xử thế thể hiện "tu dưỡng" và "tự tin".
Mỗi chiếc chìa khóa nhỏ cho các cửa bên trong căn hộ thực chất nằm ngay phía trên khung cửa, khóa cửa từ bên trong chỉ là hình thức. Phó Kim Trì tìm thấy chìa khóa, mở cửa bước vào, rồi đóng cửa lại phía sau. Nghiêm Tử Thư đã thay đồ ở nhà, đang ngồi khoanh chân trên tấm thảm nhỏ trước giường đọc sách.
Phó Kim Trì ngồi xuống mép giường, cúi người ghé sát lại gần: "Giận rồi à?"
"Không dám." Nghiêm Tử Thư cau mày, oán trách như vừa đùa vừa giận: "Bây giờ anh cứ như chủ nhà vậy, thích dùng bếp thì dùng bếp, thích mở cửa thì mở cửa, lần sau anh cứ dọn vào đây luôn đi, tôi dọn ra ngoài."
Chỉ trong một khoảnh khắc trước đó, những lời lẽ đang cuộn trào trong đầu anh rất độc địa, anh muốn nói, vì anh cứ như một khách làng chơi đang tự ảo tưởng. Dù có phải tự mắng cả mình, chỉ để xem Phó Kim Trì sẽ biểu lộ cảm xúc như thế nào. Anh muốn thử xem liệu mình có thể lột bỏ lớp mặt nạ ân cần dịu dàng, quan tâm chu đáo mà y đang đeo hay không. Muốn xem liệu y có nổi cơn thịnh nộ rồi trở mặt bỏ đi như một người bình thường hay không.
Đôi khi, trong lòng con người sẽ nảy sinh những ý nghĩ xấu xa như một con dao hai lưỡi, tấn công bừa bãi chẳng phân biệt địch ta. May mắn thay, phần lớn thời gian họ sẽ không nói ra, là vì thể diện.
Ánh mắt của Phó Kim Trì sâu thẳm, y đưa tay v**t v* sau gáy anh: "Sàn nhà lạnh, lên đây ngồi đi."
Nghiêm Tử Thư thở dài, tựa vào đầu gối y.
Phó Kim Trì giật lấy cuốn sách từ tay anh: "Nếu không đói thì nghỉ ngơi đi."
Nghiêm Tử Thư cố tình hiểu sai lời nói của y, xoay người lại, với tay c** th*t l*ng của y. Cho dù là để chứng minh một điều gì đó, hay cố tình phớt lờ một điều gì đó.
...
Một lúc sau, Phó Kim Trì vào bếp tắt lửa.
Toàn là những nguyên liệu được lựa chọn kỹ lưỡng, thương thay cho công sức của bếp trưởng Tào không được đền đáp xứng đáng, nếu ông ta có mặt ở đây chứng kiến cảnh này, chắc chắn sẽ rất đau lòng. Thế nhưng anh Phó không mấy quan tâm đến việc lãng phí thức ăn.
---
Tác giả nhắn gửi:
Trong truyện có trích dẫn tản văn của ông Lương Thực Thu.
Người dịch:
Lương Thực Thu là một nhà giáo dục, nhà văn, dịch giả, nhà lý luận văn học và nhà từ điển học nổi tiếng người Trung Quốc.