Trò Chơi Thử Lòng

Chương 37



Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 37

Mặc dù Phó Kim Trì may mắn được Phó Vi Sơn nương tay cho vào hội đồng quản trị, nhưng hiện tại y chỉ có mỗi cái chức danh thành viên hội đồng quản trị.

So với y, những thành viên hội đồng quản trị khác đều giữ các chức vụ chính thức trong công ty. Như vị tiền nhiệm vừa mới nghỉ hưu nhường chỗ cho y vốn đã ngồi vững trên cái ghế giám đốc tài chính nhiều năm, tầm ảnh hưởng không thể so sánh được. Hầu như không ai chỉ có tiếng mà không có miếng như y. Một người giàu có nhàn rỗi thuần túy.

Nhưng tất nhiên như vậy mới là bình thường. Phó Vi Sơn đồng ý cho con ngoài giá thú làm thành viên hội đồng quản trị đã là giới hạn rồi, chỉ có hạng não úng nước mới thực sự giao cho y một chức vụ gì. Chỉ khi có chức vụ thì mới có thể nắm giữ thực quyền. Còn với người mà cấp trên có ý định gạt bỏ, các bộ phận cấp dưới sẽ không dám để ý đến.

Sáng sớm, Phó Kim Trì thong thả đến Anh Hạn, sau đó lại thong thả được phòng nhân sự lịch sự mời ra ngoài. Ngoài một tờ quyết định bổ nhiệm chính thức ra, y chẳng có quy trình tiếp nhận công việc chính thức nào để làm. Giám đốc nhân sự mỉm cười, khéo léo truyền đạt cho y một cái cớ là "thành viên hội đồng quản trị độc lập".

Cái gọi là "thành viên hội đồng quản trị độc lập" thực sự có tồn tại ở các công ty niêm yết, những cá nhân này không nắm giữ các vị trí trong nội bộ, nhìn thì có vẻ rất cao quý, nhưng hoàn toàn không liên quan gì đến Phó Kim Trì. Là người thân trực hệ của chủ tịch, y hoàn toàn không đủ tư cách để đảm nhiệm vị trí đó. Rõ ràng là hai thứ hoàn toàn khác nhau, nhưng lại bị mang ra gộp chung một cách mơ hồ, tất cả bọn họ đều chuyên giả vờ không biết mà thôi.

Phó Kim Trì lại không bận tâm đến việc bị gạt ra ngoài lề. Y cứ thế mặt dày ở lại công ty, nhất quyết không chịu đi. Sáng hôm đó Phó Vi Sơn lại không đến công ty. Giám đốc nhân sự lén gọi điện cho phòng hành chính, cả hai đều phải đau đầu, đành bố trí cho y một văn phòng trống nằm ở cuối tầng 24. Một thành viên hội đồng quản trị hữu danh vô thực có cần văn phòng riêng không? Không ai dám tự mình đưa ra quyết định trong vấn đề này. Nhưng cũng không thể cứ để y đi lang thang khắp khu vực văn phòng như vậy được, trông không ổn chút nào, cứ kéo dài đến khi tổng giám đốc quay lại rồi tính tiếp.

Thế là mới có cảnh Phó Kim Trì và Kỷ Thần cùng đứng ở cửa phòng làm việc.

Mặc dù các dì tạp vụ dọn dẹp thường xuyên, nhưng những phòng không được sử dụng trong thời gian dài chắc chắn sẽ bị bỏ sót, chỉ cần dùng tay phủi nhẹ một cái là đủ dính một lớp bụi. Hơn nữa, không rõ ai đã chất đống đủ loại tài liệu quảng cáo, hộp đèn và biển hiệu ở đây. Trên mặt đất cũng có hàng tá những chồng tài liệu hết hạn và tờ rơi quảng cáo của công ty. Giống như lý thuyết cửa sổ vỡ, càng chất càng nhiều, trông như một kho chứa đồ.

Ngay lúc này, Phó Kim Trì đang đứng trong văn phòng bừa bộn này, nở một nụ cười gượng gạo trông có vẻ hơi thảm hại.

Ngay cả Kỷ Thần cũng cảm thấy phẫn nộ thay cho người tốt bụng tự xưng là "thành viên hội đồng quản trị mới được bổ nhiệm" này. Kỷ Thần có thể nhận ra Phó Kim Trì đang bị đối xử lạnh nhạt, nhưng không biết lý do tại sao. Cậu ta phản ứng khá chậm chạp, dù thỉnh thoảng nghe những người biết chuyện bàn tán về một nhân vật nhạy cảm nào đó, nhưng vì mọi người đều nói chuyện rất khó hiểu, dùng nhiều từ lóng, nên nhất thời không thể liên tưởng đến người đứng trước mặt mình.

Ngoài lần tình cờ gặp nhau tại bữa tiệc lúc trước, cậu ta hầu như không biết gì về Phó Kim Trì. Trong đó cũng có một phần vì Phó Vi Sơn cố tình che giấu sự thật này. Mặc dù Kỷ Thần biết là trong thời gian này có nhiều sóng gió, nhưng Phó Vi Sơn chưa bao giờ đề cập đến cuộc tranh giành quyền lực trong đại hội cổ đông khi ở riêng với cậu ta. Gã càng ít chủ động tiết lộ về chuyện bất hạnh của gia đình mình, về người cha già làm ra một đứa con trai ngoài giá thú.

Không phải là Phó Vi Sơn có khả năng kiểm soát cảm xúc đặc biệt tốt, chỉ là gã thấy nói ra sẽ mất mặt. Vì sự ngạo mạn của giống đực, nếu nói thẳng ra mà không tô vẽ thì chắc chắn sẽ làm tổn hại hình ảnh trưởng thành và khôn ngoan của gã. Trong mười người đàn ông thì đã có chín sẽ khoe khoang trước mặt người mà họ muốn theo đuổi, người còn lại không khoe thì khoang thì ít nhất cũng không để lộ bất kỳ điểm yếu nào. Có lẽ chính là vì cái tâm lý này đang chi phối.

Do đó, vào lúc này, Kỷ Thần chẳng những không cảnh giác mà còn khá ngạc nhiên: "Ý anh nói đây là văn phòng mà phòng hành chính đã sắp xếp cho anh? Họ không cử người thu dọn trước sao?"

Phó Kim Trì chỉ nói một cách vô tội: "Chắc họ cũng đang rất bận rộn đấy mà."

Kỷ Thần lập tức nhiệt tình đề nghị: "Đừng lo, em sẽ đi hỏi phòng hành chính giúp anh."

Phó Kim Trì vội ngăn cậu ta lại: "Đừng đi. Lặng lẽ tìm một chiếc ghế văn phòng từ nơi khác là được, tôi có thể tự lo phần còn lại."

Kỷ Thần tưởng y sợ gây rắc rối cho người khác: "Không sao đâu, dù sao đó cũng là công việc của họ mà."

Phó Kim Trì cúi đầu: "Không sao, cứ để vậy đi, lẽ ra tôi... nên lường trước tình huống này."

Kỷ Thần nhìn y với vẻ khó hiểu: "Anh đang nói gì vậy? Thật ra vậy là sao?"

Thấy vẻ mặt bối rối của Kỷ Thần, Phó Kim Trì có vẻ hơi ngạc nhiên: "Cậu không biết sao?"

Đối diện với ánh mắt dò hỏi của Kỷ Thần, y chỉ khẽ cong môi: "Không có gì, tốt hơn hết là cậu đừng biết... Cậu quay về làm việc đi, không cần phải tìm ghế nữa. Phải rồi, cảnh báo trước, tốt hơn hết là cậu nên giữ khoảng cách với tôi."

Kỷ Thần bị Phó Kim Trì lịch sự từ chối bằng một nụ cười, được tiễn ra cửa với thái độ nhã nhặn. Phó Kim Trì trong mắt cậu ta không còn ung dung thoải mái như hôm trên ban công phòng tiệc, dường như có thêm vài phần nhẫn nhịn rất khác lạ.

Trở lại ban thư ký, Amy hiện không làm việc, đang dặm lại kẻ mắt trước một chiếc gương nhỏ, cũng đúng là trạng thái để tán dóc.

"A, thành viên hội đồng quản trị à, cậu không biết sao?" Cô nhìn xung quanh, nhanh chóng ra hiệu "suỵt", rồi thì thầm với Kỷ Thần: "Vậy là cậu đã gặp anh trai của sếp Phó rồi à? Vừa họp tuần trước xong. Nhưng chúng ta chỉ nói riêng thôi, đừng nhắc đến chuyện này bên ngoài đấy."

"Tại sao?" Kỷ Thần hỏi, dựa vào vách ngăn tại bàn làm việc của cô.

"Ồ, chuyện cũ rồi, là con của bồ nhí đó mà."

"Chỉ vì chuyện đó thôi sao?"

"Như vậy vẫn chưa đủ sao? Bồ nhí sinh ra, chỉ có vậy thôi cũng là tội lỗi nguyên thủy rồi!" Amy ra vẻ thần bí, chia sẻ những gì cô biết: "Gia đình giàu có, con ngoài giá thú, tất cả đều là những thứ thường thấy trong phim truyền hình ba xu, hiếm khi thấy còn sống ngoài đời thật mà?"

Cô dùng "những thứ" và "còn sống" để miêu tả một người khiến cho Kỷ Thần có cảm giác rất quái dị. Vẻ mặt thất vọng khó che giấu đằng sau sự ôn hoà hiền hậu của Phó Kim Trì đột nhiên nhắc nhở cậu ta về cái lần y phủ nhận việc mình sinh ra đã là tầng lớp cưỡi ngựa. Lúc đó cậu ta không tin hẳn, nhưng cũng chưa bao giờ tưởng tượng rằng vị khách đó lại có xuất thân như vậy.

"Cho dù là con của bồ nhí, nhưng đứa trẻ vẫn vô tội mà, không thể trách nó được, đúng không?" Kỷ Thần cau mày.

"Này, cậu làm ơn nói nhỏ thôi được không!" Amy vội vàng xua tay, ra hiệu cho cậu ta hạ giọng xuống, rồi làm ra vẻ đây là việc phải giấu kín như bưng: "Cậu nhất định muốn thông cảm cho anh ta cũng được, nhưng phải kín đáo thôi, mà nhớ dù thế nào đi nữa cũng đừng thể hiện ra trước mặt sếp Phó."

"Sao lại nói thế?" Kỷ Thần không hài lòng: "Sếp Phó không phải là người vô lý như vậy."

Amy bực bội nói: "Sao nói hoài mà cậu không hiểu vậy? Đã nói anh ta là con trai của bồ nhí, tranh luận với bồ nhí làm gì nữa, dù có lý trí đến đâu đi chăng nữa, sếp Phó có thể không ghét anh ta à? Cậu nghĩ sao mà không ai dọn dẹp văn phòng của anh ta? Chẳng ai muốn làm phật lòng sếp cả."

Thấy cậu ta do dự, Amy kiên nhẫn giải thích cho cậu ta hiểu tại sao "ít nhất đứa con ngoài giá thú này không cần ai thương hại".

Cô gái này có thể coi như khá minh mẫn. Thực ra người ta đã thắng từ bước đầu thai rồi, có cổ phần, nhận cổ tức, có thu nhập thụ động mà không cần làm việc, chỉ là vấn đề mang tiếng xấu thôi, có tới lượt những người lao động nghèo phải cảm thông không?

Hơn nữa, có lẽ vì trực giác của phụ nữ nhạy bén hơn, Amy không nghĩ rằng Phó Kim Trì là người hiền lành lương thiện gì. Ngắm nhìn cái ngoại hình như người mẫu đó như ngắm hoa trong sương một chút thì được, nhưng đến lúc xét theo hành vi và cử chỉ, rõ ràng y không phải là một người tử tế gì cả.

Hầu hết mọi người đều căm ghét và ghê tởm hành động "ngoại tình", thái độ của họ đối với con của bồ nhí lại phụ thuộc vào hành vi của đứa trẻ đó. Chỉ những đứa con ngoài giá thú không biết tranh giành, sống yên phận mới được coi là chú cừu non vô tội. Còn kiểu người mặt dày ngang nhiên xâm phạm lãnh địa của vợ cả, tỏ rõ thái độ muốn chiếm đoạt gia sản như Phó Kim Trì rõ ràng đã đi ngược lại các chuẩn mực thông thường.

Vậy nên những gì Amy nói không hoàn toàn sai, phải xét theo từng cá nhân, y thuộc nhóm người "có nguyên tội". Kẻ lòng lang dạ sói thì đáng bị trừng phạt.

Thế nhưng Kỷ Thần là nhân vật chính nên hiển nhiên là lương thiện hơn hẳn Amy. Thấy Phó Kim Trì bị đối xử lạnh nhạt suốt cả buổi sáng, cậu ta vẫn mềm lòng. Dù sao đi nữa, người kia đã từng giải vây cho cậu ta. Kỷ Thần sẵn lòng đáp lại lòng tốt của vị khách luôn nở nụ cười trong ký ức.

Đến giờ ăn trưa, các nhân viên kéo nhau đến nhà ăn, Phó Kim Trì không có việc gì làm tất nhiên cũng hòa mình vào đó. Nhưng y không ngồi vào bàn tròn của các giám đốc điều hành mà tự lấy đồ ăn, tìm chỗ ngồi trong khu ăn uống dành cho nhân viên.

Đang là giờ cao điểm, tất cả các bàn khác đều chật kín người. Chỉ có chỗ của y là một mình một bàn, lại còn gánh chịu nhiều ánh mắt tò mò đổ dồn về. Cứ như thể y là một loại tác nhân truyền nhiễm cần phải tránh xa vậy. Giữa những lời xì xào bàn tán sau lưng, Phó Kim Trì ăn uống hết sức thanh lịch và điềm tĩnh, nhưng vẫn khéo léo gợi lên một chút thương cảm.

Kỷ Thần tay cầm khay, chủ động ngồi xuống đối diện y: "Nơi này có người không?"

"Là cậu à." Nhận ra người vừa đến, Phó Kim Trì cười bất lực: "Tất nhiên là không. Nhưng cậu chắc chắn muốn ngồi đây chứ?"

"Đúng, em chắc chắn." Kỷ Thần ngước nhìn y, đôi mắt sáng lấp lánh như sao.

*

Thành thật mà nói, Amy thực sự không hiểu được lòng tốt tràn lan thiếu nguyên tắc của Kỷ Thần đến từ đâu. Đã dặn dò rất rõ ràng rồi, tại sao vẫn cứ giao du với cái người gây rắc rối đó chứ? Ít nhất cũng đừng làm quá lộ liễu.

Nếu Nghiêm Tử Thư ở công ty, có thể anh sẽ trả lời được câu hỏi này: Vì hình tượng lương thiện của nhân vật chính không thể sụp đổ. Phó Kim Trì đã công khai đóng vai nạn nhân ngay trước mũi rồi, còn không gợi lên được sự quan tâm từ phía đối phương thì mới là bất thường.

Hôm qua là Chủ nhật, Phó Vi Sơn có một bữa tiệc tối bất ngờ, phải ngủ lại tại một xưởng rượu vang ở ngoại ô. Helen là thư ký nữ thì không tiện đi cùng, Nghiêm Tử Thư nhận được thông báo thì vội vàng thu xếp hành lý, đi công tác ngắn ngày với gã. Sau đó họ về thẳng công ty, lúc đó đã là giữa trưa, bỏ lỡ mất cuộc họp sáng thứ Hai.

Trong giờ nghỉ trưa, hầu hết nhân viên đều nghỉ ngơi, tư thế ngủ thì rất đa dạng, đủ kiểu đủ loại.

Khi vừa về đến công ty, Nghiêm Tử Thư đã bị vô số tin nhắn từ các phòng ban khác nhau oanh tạc, phàn nàn về việc gặp phải một đối tượng khó nhằn. Anh lén hỏi Amy, một đường tìm thẳng lên tầng thượng của tòa nhà, đẩy cửa kính ra là thấy ngay hai bóng người đang ngồi trên một chiếc ghế dài cạnh khu vườn nhỏ. Người đàn ông lớn tuổi hơn rất tuấn tú, đang nói điều gì đó; cậu trai trông như học sinh thì đang ngước nhìn lên, đôi mắt đong đầy ánh nắng.

Nghiêm Tử Thư đứng quan sát cảnh tượng này từ xa, thoáng chốc lưỡng lự không biết có nên lại gần hay không. Trước khi tận mắt nhìn thấy hai người họ ở cạnh nhau, anh đã nghe Amy kể về đủ kiểu khó xử của buổi sáng hôm đó, chỉ cảm thấy dở khóc dở cười. Anh cũng biết Phó Kim Trì không bao giờ rảnh rỗi, chỉ cần có cơ hội, y sẽ bắt đầu bày mưu tính kế mới.

Bây giờ anh nhận ra mình đã vô tình bỏ qua một tình tiết quan trọng: ngay cả trùm phản diện cũng phải lòng nhân vật chính. Còn về lý do tại sao anh phớt lờ, có lẽ là vì khó mà tưởng tượng được người như Phó Kim Trì lại có thể yêu say đắm một người khác.

Nhưng cốt truyện... thì cốt truyện là như vậy đấy.

Anh dừng lại một lát, rồi điều chỉnh lại nét mặt, cất bước tiến lại gần.

Hai người kia mải mê trò chuyện, mãi khi nghe thấy tiếng bước chân tiến đến từ phía sau mới quay lại, phát hiện ra có người.

Nghiêm Tử Thư hơi cúi đầu, đặt tay lên vai Kỷ Thần: "Thì ra hai người đang trò chuyện ở đây, sếp Phó đang tìm cậu đấy."

Hai mắt Kỷ Thần sáng lên: "Anh ấy đã về sao? Vậy..." Ai không biết còn tưởng là rất lâu rồi họ chưa gặp nhau. Khi yêu, người ta dễ mù quáng, một ngày xa nhau như cách ba thu, đại khái là như vậy.

Kỷ Thần do dự một lát, rồi nhìn sang Phó Kim Trì. Phó Kim Trì vội nói: "Chúng ta đã nói chuyện lâu rồi, cậu nên đi thôi."

Vậy là lại chỉ còn hai người trên sân thượng.

Nghiêm Tử Thư nhìn thoáng qua Phó Kim Trì, gật đầu rồi xoay người bỏ đi.

"Chờ đã." Phó Kim Trì gọi anh.

Nghiêm Tử Thư chậm một nhịp, cổ tay đã bị y bắt lấy.

Phó Kim Trì vẫn ngồi trên ghế đá, ngước nhìn anh, mỉm cười: "Đi với em trai tôi có vui không?"

"Chỉ là công việc thôi." Nghiêm Tử Thư nói. "Chắc là không vui bằng anh lo chơi ở công ty đâu."

"Đúng, cậu có công việc của cậu." Ánh mắt Phó Kim Trì đầy ám chỉ. "Nhưng nói tôi đang vui chơi thì không công bằng, tôi cũng có công việc của mình."

Lời nói của y nghe rất khó hiểu, nhưng Nghiêm Tử Thư lại hiểu y muốn nói gì.

Nghiêm Tử Thư im lặng, từ từ tách tay y ra: "Anh không thể nào yên phận một chút được sao?"

"Không thể." Với câu hỏi này, Phó Kim Trì không do dự đáp: "Cho đến khi tôi chết cũng không thể."

---

Người dịch:

Tỷ số hiểu lầm: 1-1