Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 40
Nghiêm Tử Thư luôn biết rằng, dù tưởng chừng như anh có thể nhìn thấy trước tương lai, nhưng đó không phải là góc nhìn của Thượng đế. Anh chỉ như một con bướm mắc kẹt trong mạng nhện, thoáng thấy được vận mệnh của mình trên con đường đã định sẵn.
Trong phần lớn thời gian, anh chỉ mù mờ làm việc của riêng mình, không can thiệp vào chi tiết cuộc sống của người khác. Ví dụ anh biết Phó Hiểu Vũ là một kẻ ăn chơi nhưng không quan tâm gã đã đổi bao nhiêu bạn gái mới, ví dụ anh biết Phó Vi Sơn đi xem mắt, nhưng ai biết được gã nói chuyện với cô Chu về đồ ăn hay về thời tiết. Giờ thì anh lại nhận ra rằng mình không biết Phó Kim Trì và Kỷ Thần đã quấn vào một chỗ từ khi nào.
Không, không phải là hoàn toàn không biết gì cả. Từ khi vào công ty, Phó Kim Trì cứ rảnh rỗi là lại đến tìm Kỷ Thần, kéo gần khoảng cách ở những nơi khuất tầm nhìn, lại đặc biệt giỏi dùng quá khứ bi thảm của mình để đổi lấy sự cảm thông và thương hại từ người khác. Một người như vậy thì còn gì mà không dám làm chứ?
Có vẻ như việc cướp người của kẻ địch là một việc rất k*ch th*ch, xem ra, Phó Kim Trì dường như rất thích thú. Điều này cũng nằm trong dự đoán, chỉ là hơi đột ngột thôi. Suy cho cùng, nguyên nhân cũng là do chính Nghiêm Tử Thư không chú ý đến hai người họ quá nhiều.
Nghiêm Tử Thư ngồi một mình trong văn phòng tổng giám đốc hơn một tiếng đồng hồ nữa, số người còn đang phấn đấu trong công ty ngày càng ít dần. Anh cũng không biết vì sao mà lại đi xuống tầng dưới, băng qua khu văn phòng đã tối om, đến "văn phòng" của Phó Kim Trì, rồi bật công tắc đèn. Dưới ánh đèn huỳnh quang sáng lòa, toàn bộ nội thất bên trong hiện ra rõ ràng.
Nghiêm Tử Thư bước vào một cách công khai, không sợ bị các nhân viên khác phát hiện, cũng không sợ Phó Kim Trì bất ngờ quay lại. Dù người khác có hỏi, anh cũng dễ dàng đưa ra vài cái cớ hoàn toàn hợp lý.
Văn phòng mà Phó Kim Trì chiếm giữ vẫn không thay đổi, trống rỗng, có lẽ không chứa bất cứ thứ gì cần giữ bí mật. Nhưng ít nhất trên bàn đã có máy tính và đồ dùng văn phòng, khiến nó trông giống một văn phòng thực sự.
Nghiêm Tử Thư bước đến bên bàn, nhặt giấy tờ lên lật thử.
Những tài liệu đó chẳng qua chỉ là các nguồn dùng chung được tải xuống từ hệ thống văn phòng, chẳng hạn như biên bản cuộc họp, các phân tích kinh doanh và báo cáo khác nhau. Các tài liệu được công khai cho toàn bộ công ty không có giá trị gì để theo dõi. Hơi giống câu chuyện "Bộ quần áo mới của Hoàng đế", tự lừa dối bản thân một cách rất nghiêm túc. Chẳng trách rất nhiều nhân viên phải tặc lưỡi nói ngài tân thành viên hội đồng quản trị muốn giành quyền lực đến phát điên.
Nghiêm Tử Thư lật qua lật lại một lúc, thực ra anh cũng không biết mình muốn xem gì, chỉ cảm thấy mình như đồ thần kinh.
Tuy nhiên, anh vẫn tìm thấy một vài trang giấy in không mấy nổi bật có liên quan đến "tiêu chuẩn thẩm định và định giá các tác phẩm nghệ thuật và di sản văn hóa". Phó Kim Trì thản nhiên ném thẳng chúng ngay trên bàn. Dù gì đi nữa, vài trang giấy này không thể chứng minh được điều gì. Tập đoàn Anh Hạn làm ngành nghệ thuật, các loại bằng cấp, chứng chỉ và giấy phép trưng bày trong cả một tủ kính cũng chưa đủ, lấy ra một vài bản sao chẳng là gì.
Tuy nhiên, Nghiêm Tử Thư chợt nảy ra một ý nghĩ. Các bộ phận chủ chốt của công ty gần đây đang bận chuẩn bị cho một gói thầu của chính phủ vào dịp Tết. Dự án đấu thầu vẫn chưa được công bố chính thức, thông tin này là do cha của cô Chu tiết lộ cho. Việc tham gia đấu thầu đương nhiên liên quan đến nhiều vấn đề về trình độ chuyên môn.
Nghiêm Tử Thư tháo kính ra, bóp nhẹ sống mũi, trong lòng dâng lên một cảm giác "đúng như dự đoán".
"Đúng như dự đoán" là đằng sau những hành vi có vẻ phi lý của mình, Phó Kim Trì vẫn đang theo dõi sát sao mọi động thái của công ty. Chẳng qua là trước đây y ở bên ngoài, còn bây giờ y đã thâm nhập vào bên trong. Giả vờ điên khùng, tự nhận mình là kẻ ngốc để che giấu mục đích thực sự. Ngay cả việc làm thân với Kỷ Thần cũng chưa chắc đã là tung hỏa mù. Một điều chắc chắn là Phó Kim Trì hiếm khi làm gì mà không có lý do.
Vừa nghĩ đến việc này, Nghiêm Tử Thư chợt nhận ra rằng mình đang viện cớ, hay đúng hơn là đang tìm bằng chứng? Anh không muốn thừa nhận, nhưng lại buộc phải đối mặt với sự thật, anh muốn tìm bằng chứng cho thấy Phó Kim Trì không thực sự động lòng với ai khác.
Vì anh không hiểu được Phó Kim Trì.
Không ai hiểu được Phó Kim Trì.
Buổi tối gió rất mạnh, đột nhiên có một cơn gió lạnh nổi lên dữ dội. Phó Kim Trì không đóng kín cửa sổ trước khi đi, cửa sổ trượt còn hở một khe nhỏ. Vừa rồi Nghiêm Tử Thư cũng không đóng cửa chính, luồng không khí đối lưu khiến giấy tờ trong tay anh bị thổi gập đôi lại, kêu loạt soạt, có cảm giác như một trận cuồng phong sắp kéo đến.
Nghiêm Tử Thư thở dài, đặt tài liệu về chỗ cũ, rồi tắt đèn và đóng cửa.
Nhưng anh suy nghĩ một lúc, rồi vẫn không nhịn được mở cửa ra vào, đóng kín cửa sổ trượt trước khi quay người rời đi.
*
Vì để lại những dấu vết rõ ràng đến vậy, Nghiêm Tử Thư đã chuẩn bị sẵn sàng chờ Phó Kim Trì tìm tới chất vấn vào ngày hôm sau. Người kia lại như hoàn toàn không phát hiện ra, thậm chí không buồn đến chào hỏi anh.
Nghiêm Tử Thư thậm chí còn cảm thấy chẳng hiểu sao lại bị phớt lờ. Không thể diễn tả chính xác là thất vọng hay là thế nào, cảm giác như có một viên sỏi nhỏ lọt vào giày, việc đi lại trở nên khó chịu. Nếu cứ để ý đến thì có vẻ như gióng trống khua chiêng, thực sự không thể nào lấy ra được, chỉ có thể chịu đựng và bước tiếp.
Phó Vi Sơn nhận được lời mời dự một bữa tiệc quan trọng từ cha của cô Chu - bí thư Chu.
Mối quan hệ giữa Phó Vi Sơn và cô Chu hiện nay vẫn chưa rõ ràng, vì vậy bữa ăn này không liên quan gì đến việc ra mắt gia đình hai bên cả, hoàn toàn là một cuộc tụ họp chính thức và công khai. Ông Chu tham dự với tư cách là quan chức, Phó Vi Sơn thì đại diện cho các doanh nhân trẻ, trong phòng toàn là những nhân vật có tầm ảnh hưởng. Chủ đề được thảo luận đương nhiên đều có tầm quan trọng rất lớn.
Nghiêm Tử Thư cũng tham dự, ngồi cùng bàn với các thư ký và trợ lý của người khác. Dĩ nhiên, người làm đến thư ký, trợ lý thậm chí cả tài xế của những lãnh đạo này đều không phải là nhân vật đơn giản, câu chuyện giữa họ cũng chỉ lịch sự mà xa cách. Ngồi ở bàn của họ có thể phần nào cảm nhận được hướng gió.
Khi ăn được một nửa, một người đàn ông trung niên để tóc húi cua trông khá lão luyện nghiêng người lại gần anh, thì thầm thăm dò: "Thông tin về việc Bộ Văn hóa phê duyệt dự án nền tảng 'Tàng Bảo Các' sắp được công bố, tôi nghĩ quý công ty gần như chắc chắn sẽ giành được dự án này rồi nhỉ?"
Nghiêm Tử Thư mỉm cười đáp: "Không thể nói như vậy được, dự án của chính phủ đều được đấu thầu công khai, không ai có thể chắc chắn mình sẽ thắng thầu."
Người đàn ông trung niên cười nói: "Cũng phải nhỉ, dựa vào thực lực thôi, nhưng thực lực của quý công ty thì không thể phủ nhận, tôi nâng ly chúc mừng cậu trước."
Nghiêm Tử Thư vội đáp "không dám", lịch sự mời lại, hai người dùng trà thay rượu, cạn ly với nhau.
Sau bữa ăn, ông Chu và Phó Vi Sơn mới trò chuyện vài câu riêng tư, mời qua mời lại, cùng nhau rời khỏi nhà hàng. Nghiêm Tử Thư theo sát đằng sau. Không có gì ngạc nhiên, các từ khóa "Tàng Bảo Các" và "nền tảng" lại được nhắc đến.
Thị trường tác phẩm nghệ thuật trong nước còn chưa phát triển hoàn thiện, các nền tảng giao dịch lại phát triển theo hướng tư nhân hóa, thông tin giao dịch thường không minh bạch. Điều này dẫn đến một thị trường tác phẩm nghệ thuật và di sản văn hóa hỗn loạn tạp nham, tình trạng đầu cơ tràn lan, cản trở sự phát triển lành mạnh và lâu dài của thị trường. Do đó, chính phủ dự định thiết lập một nền tảng giao dịch tác phẩm nghệ thuật và di sản văn hóa chính thức có uy tín, đồng thời tìm kiếm các tổ chức thẩm định bên thứ ba hợp pháp, công bằng và khoa học để hợp tác, tiến hành công tác thẩm định và định giá tác phẩm. Đây chính là dự án đấu thầu mà ông Chu đã báo trước cho họ.
Mặc dù tập đoàn Anh Hạn tự coi mình là người dẫn đầu trong ngành nghệ thuật, nhưng nếu leo lên con thuyền lớn này thì chắc chắn sẽ như được dát vàng lên mặt. Có ai lại chê vầng hào quang của mình quá lớn kia chứ?
Kế hoạch tầm cỡ này chắc hẳn đã được thảo luận trong một thời gian dài, từ khi bắt đầu hình thành cho đến khi được phê duyệt chính thức. Nghiêm Tử Thư thậm chí còn nghi ngờ chú Ba Phó đã nghe phong thanh từ đâu đó mà biết trước tin này, nên mới có thể đưa cô Chu vào danh sách đối tượng xem mắt của Phó Vi Sơn một cách chính xác. Có điều những nghi ngờ cá nhân của anh không mấy quan trọng, Phó Vi Sơn chắc chắn đã bị miếng bánh này cám dỗ.
Tuy nhiên, cho dù ông Chu quyền cao chức trọng đến đâu cũng không có thẩm quyền chỉ định miếng bánh lớn này cho Anh Hạn dựa trên sở thích cá nhân. Theo quy định chính sách, các dự án quy mô lớn như vậy phải được đấu thầu công khai cho toàn xã hội, ngăn chặn tình trạng trục lợi. Đấu thầu công khai đảm bảo tính công bằng và cạnh tranh, bất cứ ai cũng có thể tự do tham gia.
Cơm phải ăn từng miếng một, đường phải lát từng viên gạch. Trước đây, các dự án mà ông Chu giới thiệu thẳng cho Phó Vi Sơn chủ yếu là dự án nhỏ, lợi nhuận ít, cấp bậc thấp, không phải vì keo kiệt mà vì theo quy trình đấu thầu, có thể chỉ cần trải qua một quy trình đàm phán duy nhất. Với tên tuổi của tập đoàn Anh Hạn hiện nay thì quá dễ giành được.
Về điểm này, thế hệ đi trước luôn có những cân nhắc riêng, ông ta nghiêm mặt dặn dò Phó Vi Sơn: "Đối với những dự án các cậu giành được trước đây, đừng chỉ tập trung vào lợi nhuận, hoàn thành tốt công việc, tích lũy kinh nghiệm hợp tác với chính phủ, tất cả thể hiện trong hồ sơ đấu thầu, sẽ là một lợi thế đáng kể. Hiểu không? Đây là cơ hội tôi dành cho cậu, hy vọng cậu có thể đáp lại tôi bằng một bất ngờ."
Tất nhiên là Phó Vi Sơn gật đầu: "Ông yên tâm, chúng tôi không bao giờ làm qua loa trong bất kỳ dự án nào, cũng không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào."
Ông Chu lại răn dạy: "Ngoài ra còn phải nhớ rằng chúng tôi tạo ra một nền tảng chính thức thì nhất định phải chọn các tổ chức đối tác có uy tín nhất, phải chuẩn bị đầy đủ tất cả các bằng cấp và giấy phép mà tôi đã đề cập trước đó, đừng có chờ nước đến chân mới nhảy là không kịp đâu! Yêu cầu xét duyệt cho gói thầu này sẽ rất khắt khe, đòi hỏi rất nhiều chứng chỉ chuyên môn, mặc dù nói đấu thầu công khai, nhưng các công ty nhỏ thiếu năng lực thậm chí còn không đủ điều kiện tham gia. Đồng thời cũng có nghĩa là các đối thủ cạnh tranh của cậu đều là những công ty có năng lực tương đương, vì vậy cậu phải chuẩn bị trước."
Phó Vi Sơn trong lòng thầm rủa giọng điệu kẻ cả của ông ta, nhưng bề ngoài vẫn giữ thái độ hòa nhã, liên tục gật đầu đồng ý. Đã lâu lắm rồi Nghiêm Tử Thư mới thấy gã nói chuyện với ai đó bằng thái độ khiêm nhường đến vậy.
Bữa tiệc này sắp xếp vào buổi trưa, sau đó ông Chu còn phải quay về đi làm. Ông ta có vẻ là kiểu phụ huynh cực kỳ thích kiểm soát con cái, chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi này mà vẫn tranh thủ gọi điện cho con gái, nghe nói cô Chu đang mua sắm gần đó là lập tức bắt phải sang đây.
Cô Chu cũng vui vẻ đến ngay, hỏi có chuyện gì. Ông Chu nhìn cô đứng cạnh Phó Vi Sơn, quan sát họ từ đầu đến chân, nhìn thế nào cũng giống như có thể đi đăng ký kết hôn ngay, vậy là hài lòng rồi, nhẹ nhõm rồi, lại bảo buổi chiều hai người trẻ ra ngoài vui chơi với nhau.
Phó Vi Sơn khẽ cau mày, nhưng nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm, lấy lại bình tĩnh. Ngược lại, cô Chu rõ ràng đã quen với sự độc đoán của cha mình, mặc dù cũng thoáng nở một nụ cười gượng gạo bất lực, nhưng lập tức ngọt ngào đồng ý. Trước mặt ông Chu, cô Chu thậm chí còn đưa tay ra khoác tay Phó Vi Sơn. Phó Vi Sơn thử giằng ra nhưng không thành công, đành để cô ôm tay mình.
"Vậy thì chúng con tiếp tục đi dạo bên trung tâm thương mại đây." Cô Chu vẫy tay chào cha mình: "Ba phải về đi làm đi."
"Được rồi, ba đi đây." Ông Chu nói: "Con chơi với bạn thì chơi, nhưng đừng về muộn quá, về nhà ăn cơm trước 6 giờ tối đấy."
Một chiếc xe Hồng Kỳ chạy đến từ hướng gara, ông Chu đưa cặp cho thư ký, chờ tài xế lái xe đến chỗ mình.
Cuối cùng cô Chu cũng thở phào nhẹ nhõm, buông tay Phó Vi Sơn ra. Cô quay đầu lại, định nói gì đó, thì bỗng phát hiện một vị khách không mời mà đến đang ở sau lưng, cùng ánh mắt mãnh liệt đến mức không thể phớt lờ: "Đó là ai vậy? Người quen của anh à?"
Phó Vi Sơn vội quay lại. Kỷ Thần đang đứng dưới tượng sư tử đá ở lối vào nhà hàng, trừng đôi mắt đỏ hoe lên nhìn họ.
Thấy cả con gái và con rể tương lai đều quay đầu nhìn lại, bàn tay đang mở cửa xe của ông Chu cũng khựng lại: "Hai đứa làm sao vậy?"
Thấy vậy, Nghiêm Tử Thư như linh cảm điều gì đó bèn tìm kiếm đằng xa, rồi đau đầu khi phát hiện xe của Phó Kim Trì đang đậu bên vệ đường. Chủ nhân chiếc xe thì đang dựa vào xe, hóng hớt trò hề này với vẻ mặt hào hứng.