Trò Chơi Thử Lòng

Chương 45



Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 45

Phó Kim Trì nén cơn giận đang sôi trào trong lòng, kéo người vào lòng rồi quay lưng bỏ đi.

Nghiêm Tử Thư treo trên người y như một con búp bê, chao đảo loạng choạng. Để đỡ phiền phức, Phó Kim Trì bế ngang anh lên.

Phó Hiểu Vũ hoàn hồn: "Anh! Anh cũng không nói..."

"Cút." Phó Kim Trì lạnh giọng quát, y còn đang bế một người bệnh, bây giờ không phải là lúc để tính sổ với gã.

Dạo gần đây Phó Kim Trì ở lại thành phố lân cận, hay nói chính xác hơn là ở làng chài nhỏ nơi mẹ y sinh ra và lớn lên. Sau đó, ban quản lý nghĩa trang thuê người đến dọn dẹp và phục chế lại bia mộ, y đến xem vài lần, bên kia cũng đề nghị một khoản bồi thường tổn thương tinh thần gọi là tượng trưng.

Đến lần cuối thăm lại nghĩa trang, vào chiều nay, Phó Kim Trì mới nhìn thấy cái tin nhắn không ra gì của Phó Hiểu Vũ. Nhưng Phó Hiểu Vũ chỉ nói chung chung là đòi người, Phó Kim Trì tưởng thằng ngốc này chỉ đang chơi trò bẩn thỉu như thường lệ. Ngay cả y cũng không thể ngờ rằng thằng súc vật này lại mang theo thuốc, lại còn ủ mưu từ trước. Hạng người bắt đầu tham gia các bữa tiệc thác loạn từ mười mấy tuổi thì không thể nào có ý thức về đạo đức.

Khu nghỉ dưỡng suối nước nóng nằm ở ngoại ô Đông Thành, trong khu vực giáp ranh giữa hai thành phố, chỉ cách làng chài khoảng 20 kilômét theo đường chim bay. Phó Kim Trì đang trên đường về thành phố thì chợt nghĩ đến việc ghé qua xem thử, dạy bảo Phó Hiểu Vũ một phen.

Phó Kim Trì đến nơi, đi đến quầy bar thì nhìn thấy cảnh tượng này.

Nghiêm Tử Thư túm chặt phần ngực áo len của y, hơi thở phả ra nóng hổi. Phó Kim Trì hé mở vạt áo: "Sao vậy?"

Nghiêm Tử Thư mơ mơ màng màng, nhưng tiềm thức vẫn nhớ: "Điện thoại..."

Phó Kim Trì liền lùi lại hai bước, chặn đường của Phó Hiểu Vũ: "Lấy ra."

Phó Hiểu Vũ trừng y hồi lâu, mới miễn cưỡng lấy điện thoại của Nghiêm Tử Thư ra, đưa cho y.

Phó Kim Trì cúi đầu xác nhận lại, là ốp điện thoại của Nghiêm Tử Thư, nhưng sau đó cau mày: "Cho vào trong túi! Tay tôi có rảnh không?"

Y tỏ ra thiếu kiên nhẫn, trông như sắp đấm người, Phó Hiểu Vũ đành hậm hực nhét điện thoại vào túi áo khoác của y.

Phó Kim Trì khẽ đổi tư thế, kéo áo khoác lên, cố gắng quấn kín người trong lòng mình. May mà Nghiêm Tử Thư rất gầy, cuộn tròn trong vòng tay y, chỉ cần không giãy giụa thì bế anh không quá khó khăn. Chẳng qua là dọc đường luôn có người ngoái đầu nhìn họ với vẻ tò mò, dù sao thì tư thế này kỳ lạ hơn nhiều so với việc Phó Hiểu Vũ làm như đang đỡ một người bạn say xỉn. Nhưng cuối cùng không ai thấy rõ người ở bên trong áo khoác.

Phó Kim Trì thì chẳng quan tâm đến danh tiếng của bản thân, dù sao y cũng chưa từng có tiếng tốt. Trong lòng y lúc này đang có một ngọn lửa giận dữ cháy hừng hực, cùng với một nỗi sợ hãi mà chính y cũng không nhận ra.

Nếu không phải vì tình cờ đến đây một chuyến...

Suýt nữa đã lơ là cảnh giác.

Phó Kim Trì đang thầm toan tính làm sao cắt vài lạng thịt của Phó Hiểu Vũ mang cho chó ăn.

Y đã tu luyện đến một cảnh giới nhất định, lòng càng tức giận thì vẻ mặt của y càng bình thản, chỉ có cánh tay đang bế người ấy càng siết chặt.

Nghiêm Tử Thư có cảm giác như bị mắc kẹt trong một cái chai trôi nổi trên biển, bị chuyển tới chuyển lui trong cơn mê, trải qua một cơn bão giữa đại dương. Hết đợt sóng dữ này đến đợt sóng dữ khác ập đến, cuốn anh trôi dạt bất lực theo dòng chảy. Tác dụng của thuốc cấm ngày càng rõ rệt, tim đập nhanh như trống nổi, chóng mặt ù tai, ảo giác đầy màu sắc xuất hiện trên võng mạc, tiếp theo là cảm giác như bị ném vào lò lửa nướng chín.

Anh cảm thấy khó thở, ngực phập phồng gấp gáp, gian nan giành lấy oxy trong không khí. Có người đang nói, giọng vang như sấm, cùng lúc đó, đủ loại âm thanh chói tai vang lên ồn ào, khiến anh muốn bịt tai lại, nhưng không thể tìm thấy tay chân của mình. Có lúc Nghiêm Tử Thư cảm thấy như mình đã tỉnh giấc, anh cố gắng mở mắt nhưng mí mắt nặng trĩu, một lát sau lại chìm vào cơn ác mộng bất tận.

Sau một khoảng thời gian dằn vặt vô tận gần như nửa đời người, những ảo giác thính giác và thị giác hành hạ anh dần dần biến mất.

Khi anh mở mắt, thân thể vẫn lạnh như băng. Những tia nắng bình minh đầu tiên đang ló dạng, có người đang đứng ngược sáng đầu giường, với tay thay bình truyền dịch. Cảm giác lạnh là do mồ hôi trên người vừa khô, cùng nước thuốc đang nhỏ giọt vào tĩnh mạch qua đường truyền dịch.

Phó Kim Trì cúi đầu, đối diện với đôi mắt đang khép hờ.

"Tỉnh rồi?" Phó Kim Trì sờ trán anh: "Còn khó chịu không?"

Mở mắt là một phản xạ sinh lý theo bản năng, phải mất gần một phút sau, ý thức mới quay lại. Nghiêm Tử Thư cử động tay phải, lòng bàn tay ấm áp, có lẽ vì được lót bằng túi nước nóng hoặc vật gì đó tương tự. Anh mở miệng, cổ họng như bị đổ đầy cát: "Cảm ơn."

Nhìn lên trần nhà và khung cửa sổ, căn phòng này trông hoàn toàn xa lạ, không phải là phòng ở khu nghỉ dưỡng suối nước nóng cũng không phải là trong bệnh viện. Nệm bên dưới ôm sát theo đường cong cơ thể, chăn lông vũ mềm mại như bông, cảm giác như nằm trên một đám mây, thoải mái đến nỗi anh không muốn suy nghĩ gì cả.

Phó Kim Trì chủ động giải thích: "Đây là nhà tôi. Tôi đưa cậu về đây."

Đây thực chất là một biệt thự cũ mà trước kia Phó Chi Chương dùng để nuôi người tình. Ban đầu, chỉ có mẹ y ở đây, sau đó y ra đời thì hai mẹ con sống chung, sau đó nữa thì mẹ y mất, từ đó y ở đây một mình. Nếu hỏi trên đời này có nơi nào có thể gọi là nhà của y thì có lẽ chính là nơi này. Phong cách trang trí ban đầu là do mẹ y định hình, là kiểu nhà nhỏ thời kỳ Dân Quốc những năm 1920-1930.

Nghiêm Tử Thư không biết những điều này. Anh nghiêng đầu nhìn xuống, thấy mình được thay cho một bộ đồ ngủ sọc lạ mắt. Đầu anh nhức muốn nổ tung, nhưng thế này đã là tốt hơn mong đợi, không có dấu hiệu bị xâm phạm. Dường như ngay cả Phó Kim Trì cũng không có hành động cầm thú. Nhưng nếu phải nói thẳng ra, cái người đang đóng vai quý ông lịch thiệp này có bao giờ nổi giận không nhỉ.

Nghiêm Tử Thư thấy mình vẫn không cử động được. Trong nhà ấm áp dễ chịu. Phó Kim Trì ngồi xuống bên mép giường, kéo chăn ra, với tay cởi dây trói trên người anh: "Từ lúc về là cậu không chịu nằm yên, lăn lộn trên giường mãi, đến cả bác sĩ cũng không trông chừng được, hễ cắm kim vào là cậu rút ra, mãi đến tận đêm khuya mới truyền dịch được."

Nghiêm Tử Thư được trả tự do, giơ tay trái lên trước mắt. Quả nhiên, trên mu bàn tay anh có ba bốn vết kim châm, cùng với những vết xước đã đóng vảy. Anh cũng không có nhiều điều để nói, chỉ đơn giản là cảm ơn một lần nữa.

Phó Kim Trì bấm chuông, một lúc sau bác sĩ gia đình bước vào, lấy máu của anh, nói là sẽ mang đi xét nghiệm để kiểm tra.

Bác sĩ đóng cửa lại, Phó Kim Trì kéo chiếc ghế tựa lưng cao ra, ngồi xuống bên cạnh giường, lặng lẽ nhìn anh. Thường thì người ốm đau bệnh tật hay bị thương sẽ được hưởng đãi ngộ tốt hơn, bây giờ Nghiêm Tử Thư hình như đang như vậy. Trái ngược với vẻ lạnh nhạt thường thấy, Phó Kim Trì nói với anh rất nhẹ nhàng: "Đã mang điện thoại và đồ dùng cá nhân của cậu về rồi, Helen thu dọn giúp cậu đấy." Y chỉ tay về phía bàn đối diện, trên đó chất đầy đồ đạc: "Cô ấy cũng giúp cậu xin nghỉ bệnh, nói là bệnh cấp tính."

"Được." Nghiêm Tử Thư liếc nhìn qua, đầu anh vẫn còn choáng váng, nhưng lý trí đã trở lại: "Thật chu đáo."

"Còn một điều nữa..." Phó Kim Trì nghiêng người lại gần, chống khuỷu tay lên mép giường, vẻ mặt có phần áy náy: "Bây giờ vẫn chưa thể động vào Phó Hiểu Vũ."

Nghiêm Tử Thư hiểu ý, nói giọng khàn khàn: "Bởi vì không thể làm mất lòng chú Ba Phó à?"

Phó Kim Trì mỉm cười: "Hiện giờ có thể hiểu là vậy."

Nghiêm Tử Thư hiểu được, chủ ngữ bị lược đi bao gồm hai người: chẳng những Phó Kim Trì không thể ra tay, mà anh cũng tạm thời không thể đi đòi Phó Hiểu Vũ trả nợ. Suy cho cùng, trong mắt chú Ba Phó, Nghiêm Tử Thư là người của Phó Kim Trì, hành động của anh thể hiện thái độ của Phó Kim Trì.

Trong lúc tức giận tát một cái cũng là lẽ thường, thậm chí chú Ba Phó có thể đứng ra thay mặt con trai mình xin lỗi cho qua. Nhưng họ không thể thực sự trở mặt, nếu không Phó Kim Trì sẽ mất đi một đồng minh tạm bợ.

"Nhưng anh nói 'vẫn chưa'..." Anh khẽ cười thành tiếng: "Chắc là anh không có một danh sách đen quân tử trả thù, mười năm chưa muộn đâu nhỉ?"

Phó Kim Trì cười nhưng không nói gì, chỉ vào trái tim mình. Tất nhiên là có rồi.

"Anh cũng thật là..." Nghiêm Tử Thư nuốt nửa câu còn lại vào, lạnh lùng ngẫm nghĩ: "Nhưng vẫn còn tên bartender đó kìa."

"Có thể kiểm tra camera giám sát. Nhưng nếu gã không ngốc, chắc hẳn đã tìm cách xóa đoạn video rồi, sẽ tốn công sức đấy."

"Cái gã có hai nốt ruồi trên cằm." Nghiêm Tử Thư nói: "Không cần biết có bằng chứng hay không, tôi sẽ tự mình tìm cách."

"Tôi thấy cậu mới là người không chịu yên." Phó Kim Trì dở khóc dở cười: "Cậu đã thế rồi, cứ nằm đó đi, lát nữa tôi sẽ đi nói chuyện."

Nếu có người ngoài chứng kiến ​​cuộc trò chuyện này, ắt sẽ nghĩ là bọn họ đang thông đồng làm việc xấu với nhau.

Hơn một giờ sau, truyền dịch xong xuôi, bác sĩ được gọi vào rút kim. Phó Kim Trì vẫn trông chừng Nghiêm Tử Thư, đến cơm cũng gọi mang từ Kim Phượng Đài đến. Dĩ nhiên, "giao cơm" ở đây nghĩa là cô thư ký Lily phải làm chân chạy vặt, mang hộp thức ăn đến tận nhà y.

Nghiêm Tử Thư còn nói y: "Gọi đồ ăn ngoài là được, bắt cô ấy phải đi xa thế này làm gì."

Phó Kim Trì lại cười, nói: "Tôi không có mặt thì cô ấy chẳng có việc gì làm, chẳng lẽ trả lương cao để nuôi người ngồi không à?"

Nghiêm Tử Thư muốn biết y đã đi đâu.

Bầu trời bên ngoài cửa sổ rũ xuống như một tấm rèm, gió bắc buốt giá, cuốn những cành cây khô lên cho quất vào kính tạo nên tiếng loạt soạt.

Trong thời tiết ảm đạm và lạnh lẽo này, trốn trong nhà mà ngủ là một niềm hạnh phúc. Nghiêm Tử Thư cảm thấy uể oải, ăn một chút gì đó rồi lại thấy buồn ngủ, nhưng không ngủ được vì đau đầu. Hầu hết các loại thuốc tác động lên hệ thần kinh đều có nhiều tác dụng phụ, vì vậy anh đành phải lên tiếng hỏi bác sĩ gia đình xem có thuốc an thần không. Phó Kim Trì lại chỉ cho anh uống nước ấm, nói rằng thuốc có ba phần là độc, không nên dùng quá nhiều, uống nhiều nước giúp tăng tốc độ bài tiết thì hơn.

Ly nước được đặt về chỗ cũ. Vẫn là một người ngồi, một người nằm, nhưng căn phòng đột nhiên chìm vào một vòng xoáy tĩnh lặng lạ thường.

Một lúc sau, Phó Kim Trì nói: "Đã không ngủ được, vậy nói chuyện một chút đi."

Nghiêm Tử Thư dựa vào giường: "Nói chuyện gì?"

Phó Kim Trì đáp: "Quy tắc cũ, cậu hỏi trước."

Nghiêm Tử Thư suy nghĩ một lát, cuối cùng cũng có cơ hội hỏi: "Dạo này anh gặp rắc rối gì phải không?"

Ban đầu anh muốn hỏi "dạo này anh ở đâu", "anh đã làm gì", dù sao thì chuyện quật mộ mà Phó Hiểu Vũ đề cập đến thật sự khó mà quên được. Nhưng hỏi thẳng có thể hơi xúc phạm, nên anh thăm dò theo cách này.

Phó Kim Trì ngồi trên ghế, hai tay đan lại, hai ngón cái khẽ xoa vào nhau. Nghe vậy, cảm xúc của y vẫn như thường: "Ờ, cậu hỏi chuyện này à, xem ra nhiều người đã nghe nói rồi nhỉ." Y không ngạc nhiên, ý định của đối phương là hăm dọa nên đương nhiên không ngần ngại làm ầm ĩ lên.

Nghiêm Tử Thư hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Phó Kim Trì mắt nhìn xuống, nghịch điện thoại, mở một bức ảnh trong album rồi ném qua chăn lên đùi Nghiêm Tử Thư, để anh tự xem. "Thực ra cũng không hẳn là phiền phức, đã dọn dẹp xong rồi, nghĩa trang cũng đã xin lỗi và bồi thường."

Mặc dù Nghiêm Tử Thư có chuẩn bị tinh thần, nhưng anh vẫn phải cau mày: "Thế này thì..." Quá đáng lắm rồi.

Phó Kim Trì lại nói: "Đừng ngạc nhiên, chuyện nhỏ thôi. Gần đây tôi vừa lên làm thành viên hội đồng quản trị, vừa nhảy nhót quá nhiều trong công ty, làm ngứa cặp mắt vàng của cậu ấm Phó Vi Sơn. Bà Phó chết rồi, nhưng chó của bà ta vẫn còn, chỉ đang 'chào tôi' theo cách này thôi."

Nghiêm Tử Thư ngước nhìn y: "Lẽ nào anh biết trước chuyện này sẽ xảy ra?"

Phó Kim Trì phì cười: "Không phải là tôi biết trước chuyện này, mà là trước khi tôi di dời mộ bà ấy đến vị trí này thì vẫn luôn như vậy."

Nghiêm Tử Thư không nói nên lời: "Xin lỗi, tôi không nên nhắc đến chuyện đó."

Sắc mặt của Phó Kim Trì hơi tối đi.

"Không có gì phải xin lỗi cả, có phải do cậu làm đâu."

Vào ngày âm u có vẻ như tuyết sắp rơi này, Phó Kim Trì cuối cùng cũng đã trải lòng với anh một chút về quá khứ của mình.

Khi mẹ y qua đời, bà Phó chèn ép không cho tổ chức tang lễ long trọng, ngoài miệng lấy cớ người tự tử thì không may mắn, sau cùng hỏa táng vội vàng, tro cốt được chôn cất tại một nghĩa trang rất sơ sài. Nghĩa trang này quản lý kém, cứ vài ngày lại có người đến tạt sơn đỏ bôi bẩn, viết những lời lẽ xúc phạm, làm cho các gia đình khác có người thân chôn cất ở đó phàn nàn rất nhiều, dăm ba ngày lại gọi điện cho y thúc giục di dời khỏi đó.

Gia đình bên ngoại của bà Phó có liên quan đến tội phạm xã hội đen, thời đó có thể coi là thế lực một tay che trời, chỉ là càng về sau thì càng sa sút. Riêng về điểm này, Phó Kim Trì phải biết ơn thời đại tiến bộ, xã hội bây giờ thượng tôn pháp luật, thời kỳ hoàng kim cho phép các thủ lĩnh băng đảng tự do tung hoành đã vĩnh viễn chấm dứt. Cũng như thuyền mục còn đinh, bà Phó người đi trà cũng nguội rồi, nhưng đồng đảng của bà ta vẫn còn hành xử theo thói quen cũ.

Nghe vậy, Nghiêm Tử Thư không giấu nổi ngạc nhiên. Phó Kim Trì thở dài: "Cậu không biết sao? Có lẽ lúc đó cậu còn quá nhỏ."

Nghiêm Tử Thư đánh giá y: "Anh cũng không lớn hơn tôi mấy đâu..."

Phó Kim Trì nói: "Tôi đã quen rồi mà thôi."

---

Người dịch:

Yep, cách xử lý người bị bỏ thuốc không phải là nhào vào đại chiến 300 hiệp, mà là gọi bác sĩ hoặc đi cấp cứu nha bà con. Lỡ ai phản ứng mạnh hoặc thuốc quá liều là có thể thăng thiên tại chỗ, di chứng thì không biết bao nhiêu.