Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 57
Khi sắp tiến đến một bước ngoặt, số phận có lẽ giống như trò chơi tàu lượn siêu tốc, từ từ leo dốc với tốc độ thong thả nhàn nhã, khiến người ta khó mà giữ được cảnh giác. Sau khi vượt qua đỉnh, nó đột ngột lao xuống vực sâu mà không cho ai được thương lượng, mở màn một tình cảnh hiểm nghèo. Thậm chí nó còn quay tròn một vòng do quán tính, hất tung cho tất cả hành khách chóng mặt, như mất trọng lực, thế là ai nấy đều phải la hét điên cuồng.
Trong nội bộ tập đoàn Anh Hạn dù không có nhân viên nào thực sự la hét điên cuồng theo nghĩa đen, nhưng những cảm xúc thăng trầm sau bước ngoặt này có lẽ không khác gì việc đi tàu lượn siêu tốc. Bồn chồn, lo lắng, đầy nghi ngờ và bất an.
Sau khi phiên đấu giá mùa xuân kết thúc, như thường lệ, lẽ ra đó phải là một giai đoạn kinh doanh tương đối thoải mái. Dù từ đầu năm đến nay có nhiều thay đổi ở cấp quản lý trên cao của công ty, nhưng đối với hầu hết nhân viên, đây là lúc có thể thở phào nhẹ nhõm sau khi hoàn thành công việc của một giai đoạn. Ví dụ có thể đi ăn cùng phòng ban, chụp ảnh nhóm đăng lên mạng. Trong bữa ăn, trưởng bộ phận sẽ nói vài lời động viên, mọi người sẽ giả vờ khen ngợi lãnh đạo thật sáng suốt, chúng tôi rất yêu thích công việc của mình, vân vân. Cuộc sống của người lao động vẫn luôn như vậy.
Cho đến thứ sáu tuần này, ngày mà Phó Vi Sơn dự kiến trở về từ chuyến công tác tại thành phố lân cận. Thời điểm này, Nghiêm Tử Thư cũng đã hoàn thành một tuần tái hòa nhập. Trợ lý Hà nhỏ nhen, luôn lo lắng rằng tổng giám đốc gặp lại trợ lý cũ sẽ "nối lại tình xưa", hắn bèn chuẩn bị sẵn một bài diễn văn khó nghe dành riêng cho sếp khi về đến, nhằm hạ bệ Nghiêm Tử Thư.
Sáng nay, công ty cử xe và tài xế đến ga tàu cao tốc đón Phó Vi Sơn. Tuy nhiên, đến trưa vẫn không có động tĩnh gì. Sau đó tài xế hoảng loạn gọi điện về, nhưng không rõ chuyện gì đã xảy ra, chỉ nói rằng ngay khi sếp Phó ra khỏi ga tàu cao tốc thì bị một nhóm người mặc đồng phục yêu cầu lên xe. Đây là một chiến dịch phối hợp giữa cảnh sát và cơ quan hải quan. Đối phương xuất trình giấy tờ hợp lệ, tuân thủ đúng quy trình thủ tục, nên Phó Vi Sơn không có lý do gì để từ chối, vậy là bị đưa đi luôn.
Dựa vào đoạn video ngắn mà tài xế quay lén tại hiện trường gửi về, có thể thấy Phó Vi Sơn cũng không lường trước được tình huống này. Có điều gã vẫn tương đối bình tĩnh, kìm nén sự ngạc nhiên, trưng ra vẻ mặt âm u nhưng kiêu ngạo, yêu cầu luật sư của mình ra mặt. Tóm lại diễn biến khá giống cảnh trong phim.
Nhờ vậy, sau khi trở lại công ty, Nghiêm Tử Thư vẫn chưa phải trải qua tình huống khó xử khi đối mặt trực tiếp với Phó Vi Sơn, mà cũng không cần phải qua cửa ải này nữa.
Không ai ngờ rằng ông chủ lại cứ thế vào tù.
Tài xế đành phải đưa những người đi cùng về công ty, cả nhóm kéo theo vali, nhìn nhau với vẻ mặt kỳ lạ.
Phản ứng của hầu hết mọi người trong công ty đương nhiên là kinh ngạc tột độ, ngay lập tức, điện thoại bàn và di động của trợ lý Hà bị gọi suýt nổ tung. Khi Nghiêm Tử Thư đến văn phòng tổng giám đốc giúp tìm hộ chiếu của Phó Vi Sơn, trợ lý Hà đang sứt đầu mẻ trán, vừa kết thúc cuộc gọi này thì đến cuộc gọi khác.
Thấy Nghiêm Tử Thư vẫn còn đứng đó, trợ lý Hà hỏi với vẻ mặt không mấy thân thiện: "Còn gì nữa không?"
Nghiêm Tử Thư cười nửa miệng: "Sếp Hà có cần giúp gì không?"
Trợ lý Hà bĩu môi, đảo mắt: "Không cần, không thấy tôi đang bận à."
Nghiêm Tử Thư tỉnh bơ: "Được rồi, tôi nói thế thôi, tôi tan làm đây?"
Vậy mà trợ lý Hà lại trừng anh, như thể trách anh vô trách nhiệm: "Anh chờ đấy! Công ty gặp phải vấn đề lớn như vậy, đi về cái gì? Này, đi nói với cả ban thư ký, tất cả đều không được đi."
"Được, không thành vấn đề." Nghiêm Tử Thư mỉm cười, chuẩn bị quay người đi: "Phải rồi, phòng pháp chế đã liên lạc với văn phòng luật sư rồi, luật sư Ngô sẽ đến ngay, nếu anh bận, Helen sẽ đón tiếp trước. Ngoài ra có cần thông báo cho phòng truyền thông ở lại tăng ca không?"
Bây giờ trợ lý Hà mới nhớ ra mình suýt quên mất giám đốc quan hệ công chúng, trong lòng tự thấy mình là đồ thất bại: "Cần. Anh đi thu xếp đi."
Trợ lý Hà quả thật đang chịu áp lực rất lớn, kể từ khi nhậm chức, hắn đã ở trong tình thế bấp bênh, cứ như phải làm xiếc trên dây. Ai cũng nghĩ hắn không chu toàn mọi mặt, không giỏi giang bằng trợ lý cao cấp tiền nhiệm. Khi Phó Vi Sơn còn ở công ty cũng chỉ toàn mắng mỏ, làm hắn lo âu không thôi, nhưng bây giờ thì hay rồi, còn phải lo lắng hơn trước, chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
Thế nhưng các cuộc gọi điện thoại vẫn liên tục oanh tạc, khiến trợ lý Hà không có thời gian để mà chán nản. Lãnh đạo cao nhất của công ty đang gặp rắc rối, theo lý mà nói thì phải có người đứng ra gánh vác trách nhiệm. Kể từ khi sự việc xảy ra chiều nay đã có vài phó tổng đến công ty, thế nhưng mỗi người một ý, ba cây chụm lại không nên được hòn núi, chỉ biết mạnh cây nào cây nấy mọc, lo cãi nhau làm trợ lý Hà nhức đầu. Trong thời gian này, các quản lý cấp cao tiếp tục lên văn phòng tổng giám đốc thăm dò, như muốn xác nhận những tin đồn đã nghe được, xem là Phó Vi Sơn thực sự chưa về công ty hay chỉ là mình nhớ nhầm ngày, đây thực chất là một trò đùa Cá tháng Tư ác ý.
Tìm khắp công ty, có lẽ chỉ được vài người ít ỏi biết chuyện gì đã xảy ra hôm nay. Trong số đó, Nghiêm Tử Thư có thể được coi là một nửa người như thế, nhưng chỉ là vì anh đã từng được nhóm điều tra liên hệ hỏi chuyện mà thôi. Thời điểm đó, người ta phụ trách đặt câu hỏi, anh chỉ có nhiệm vụ trả lời. Tuy anh có thể cảm nhận được gió thổi cỏ lay, nhưng không ngờ hậu quả lại nghiêm trọng đến vậy.
Quả thật giống như một tia lửa rơi xuống lá khô, rồi ngọn lửa bùng cháy với khí thế không gì cản nổi.
*
Nghiêm Tử Thư nhắc nhở trợ lý Hà giữ người của phòng truyền thông lại tăng ca quả thực là một hành động nhìn xa trông rộng. Gần hai giờ sau khi Phó Vi Sơn bị đưa đi, tình huống quen thuộc khiến giám đốc Jack lên cơn đau tim lại diễn ra.
Đó là vào giờ cao điểm buổi tối sau giờ tan sở, mạng internet tràn ngập các bài đăng lên xu hướng tìm kiếm, thứ hạng tăng vọt nhanh chóng.
#Tập đoàn Anh Hạn bê bối rửa tiền#
#Tập đoàn Anh Hạn nghi ngờ buôn lậu#
Cụ thể, tập đoàn Anh Hạn lại tiếp tục liên quan đến một vụ việc khác, không chỉ bị nghi ngờ rửa tiền và buôn lậu, mà còn hỗ trợ trái phép các tổ chức khác buôn lậu di sản văn hóa ra khỏi biên giới. Người đại diện theo pháp luật, chủ tịch kiêm tổng giám đốc điều hành Phó Vi Sơn bị cơ quan chức năng công khai bắt giữ và điều tra.
Một tảng đá khổng lồ được ném xuống hồ, ngay lập tức, sóng lớn ập đến.
Rõ ràng, ngay sau khi Phó Vi Sơn bị bắt đi, các tài khoản tiếp thị và seeding đã lập tức xuất hiện đưa ra kết luận này. Không còn nghi ngờ gì nữa, chắc chắn có kẻ xấu đứng sau thêm dầu vào lửa. Tình hình hiện tại rất giống với trước Tết, chỉ khác là lần này khí thế tấn công mạnh mẽ hơn nhiều.
Giữa làn sóng dư luận mạnh mẽ, mặc dù vẫn còn một vài tiếng nói nhỏ yếu cho rằng bị nghi ngờ không đồng nghĩa với việc đã bị kết tội, kêu gọi mọi người chờ cơ quan chức năng đưa ra thông báo chính thức rồi mới kết luận. Nhưng tất cả đều dễ dàng bị cơn kích động của dư luận lấn át.
Cũng không thể đổ lỗi cho công chúng là thiên vị, có trách thì phải trách những bê bối trong quá khứ của Anh Hạn đã tạo thành danh tiếng tiêu cực. Chỉ cách sóng gió của vụ Thương hội Mã Thị có liên quan đến rửa tiền mới bao lâu đâu? Khi tích lũy đến điểm bùng phát, hầu hết mọi người đều có xu hướng dùng ác ý để suy đoán sự thật.
Nếu những tội danh khô khan và không mấy thú vị như "rửa tiền" hay "buôn lậu" là chưa đủ gây nên tác động trực quan, thì cái tin "tập đoàn Anh Hạn hỗ trợ trái phép các tổ chức khác buôn lậu di sản văn hóa" xen vào đó lại trở thành thứ nổi bật hút mắt nhất.
Xét cho cùng, các bộ sưu tập nghệ thuật ở cấp độ di sản văn hóa thường dễ khơi gợi tình yêu nước chân thực nhất trong lòng người dân. Việc này có thật không? Hay chỉ là tin đồn? E rằng ngày nào còn chưa có câu trả lời dứt khoát thì ngày đó sự phẫn nộ của công chúng càng gia tăng.
Không chỉ công chúng nói chung, ngay cả trợ lý Hà cũng đang lo lắng và bức thiết tự hỏi: Công ty có thực sự làm việc này không?
Trợ lý Hà dù sao cũng vừa mới được thăng chức chưa lâu, vậy nên chỉ có Nghiêm Tử Thư biết sự thật. Trợ lý Hà yếu ớt nhìn anh thuần thục lấy tài liệu của phiên đấu giá mùa xuân năm trước nữa từ hộp hồ sơ ra, xếp chồng chúng lên trước mặt mình.
Cánh cửa văn phòng tổng giám đốc đóng chặt, chỉ còn hai người ở bên trong. Nghiêm Tử Thư hạ giọng thật thấp, đầu ngón tay chỉ vào tờ giấy để cho hắn xem: "Cây đàn 'Tùng Đào Vạn Hác' này là một kiệt tác của Lôi thị thời nhà Đường, mặt trên là gỗ ngô đồng, phần đế làm bằng gỗ sam, trên đó còn có chữ khắc của hoàng gia từ thời nhà Thanh. Năm trước, cây đàn này đấu giá được giá kỷ lục gần 200 triệu tệ, lập kỷ lục mới trong hạng mục đấu giá đàn cổ vào thời điểm đó, nhưng thật ra sau đó vẫn được giữ trong phòng triển lãm của chúng ta."
Trợ lý Hà biết việc này, nhiều món đồ đấu giá được đẩy lên giá cắt cổ thực chất chỉ là để làm màu, nhưng trước đây hắn không nghĩ nhiều: "Nói cách khác..."
"Nhà sưu tập đã đấu thắng 'Tùng Đào Vạn Hác' lúc đó là một người Mỹ gốc Hoa, nhưng theo Luật Bảo vệ Di Sản Văn Hóa của nước ta, cây danh cầm này thuộc loại di sản văn hóa, không được phép mang ra nước ngoài, vì vậy sau khi đấu giá không thể mang nó đi." Nghiêm Tử Thư giải thích: "Nhà sưu tập đó có mối quan hệ cá nhân tốt với sếp Phó, vì vậy Anh Hạn đã đề nghị sẽ thay ông ta bảo quản trong ba năm. Nhưng e rằng ông ta chưa chịu bỏ cuộc, vẫn đang cố gắng đưa nó ra ngoài."
Mồ hôi lạnh lập tức túa ra trên trán trợ lý Hà.
"Vậy là lần này bị bắt quả tang buôn lậu 'Tùng Đào Vạn Hác' à? Công ty chúng ta có liên quan thật sao?"
Nghiêm Tử Thư vỗ vai hắn: "Sếp Hà, có hay không có, cho dù công ty dám làm thì chúng ta cũng không dám biết."
Trợ lý Hà chợt tỉnh ngộ: "Đúng vậy! Anh nói đúng. Chuyện này không liên quan gì đến chúng ta, cứ để cho cơ quan chức năng điều tra đi."
Thái độ của hắn cũng vô thức dịu đi, giọng nói cũng hạ xuống theo. Dường như bàn tay đặt trên vai mình lúc này mang lại một cảm giác bình yên lạ lùng.
Đúng lúc đó, có người gõ cửa, Nghiêm Tử Thư đi ra mở khóa.
Phó Hiểu Vũ tay xách một chiếc túi nilon, bước vào với vẻ mặt giả tạo: "Ái chà, vậy là các anh vẫn chưa đi, vẫn còn bận à?" Vừa nhìn là biết gã bị chú Ba Phó phái đến đây, vẫn tiếp tục nghênh ngang bất cần như thường lệ, nào ngờ hai người trong phòng đều duy trì bầu không khí trang nghiêm, khiến gã cảm thấy hoàn toàn lạc lõng, chỉ có thể lúng túng sờ mũi: "Ba tôi nói chắc các anh phải làm việc cả đêm, nên tôi mang đồ ăn đến đây."
Trong túi nilon là hộp cơm mua bừa từ tiệm đồ ăn nhanh ở tầng dưới. Nhìn cái giò heo đầy mỡ bóng nhẫy vẫn còn nguyên lông, Nghiêm Tử Thư chỉ thấy chán ghét. Trợ lý Hà cũng cười gượng, bẻ một đôi đũa dùng một lần ra, miệng nói cảm ơn nhưng không hề động đến. Cũng may là Phó Hiểu Vũ không để ý đến, mà thật ra gã chỉ nhận lệnh đến đây moi thông tin từ Nghiêm Tử Thư.
Nếu không phải vì cần tránh hiềm nghi và giữ thể diện, có lẽ lúc này chú Ba Phó đã tự mình mò đến rồi. Tập đoàn Anh Hạn bị cuốn vào một vòng xoáy khổng lồ, bên ngoài thì xu hướng tìm kiếm và tin đồn lan truyền khắp nơi, nhiều việc còn chưa được làm rõ. Trong tình hình bản thân Phó Vi Sơn bị bắt giữ, nguyên tắc vẫn là phải tìm hiểu thêm thông tin từ người hiểu rõ gã nhất là Nghiêm Tử Thư.
Nhưng chú Ba Phó đưa con trai mình đến thì quả thật đã đánh giá quá cao trí thông minh của Phó Hiểu Vũ. Gã có thể khai thác được bao nhiêu thông tin thì khó nói, ngược lại, chính thái độ nóng nảy của đối phương đã khiến Nghiêm Tử Thư ngầm kết luận rằng kẻ chủ mưu rất có thể không phải là chú Ba Phó.
Cũng phải thôi, anh nghĩ, lão già này muốn soán ngôi thật, nhưng về bản chất cũng chỉ nhắm đến lợi ích. Mặc dù chú Ba Phó không có tình cảm gì với Phó Vi Sơn, nhưng chắc chắn lão ta sẽ không dùng đến thủ đoạn quân địch chết ba, quân ta chết hết thế này - điểm mấu chốt là quân ta chết hết. Công ty và các cổ đông sống cùng sống, chết cùng chết, gây ra chuyện lớn thế này sẽ làm tổn thất doanh thu, giá cổ phiếu lao dốc, không ai có lợi, mà sẽ là cả hai đều thiệt. Nếu phải can đảm suy đoán về tình trạng hiện tại của chú Ba Phó, thì có lẽ sẽ là không có thời gian để trút giận ở nhà. Đây không chỉ là đụng vào cái bánh của chú Ba Phó, mà chẳng khác nào thẳng tay cắt thịt của lão ta.
Vậy, ai có thể gây ra một hành động không mang về lợi lộc gì, lại còn tự hủy triệt để thế này... Ngoài Phó Kim Trì thì không còn ai khác nữa rồi. Quả nhiên Phó Kim Trì làm gì cũng cực đoan, sẵn sàng bán đứng cả người cùng hội cùng thuyền như chú Ba Phó.
Nhưng nghĩ đến việc Phó Kim Trì có thể sẽ trở mặt với chú Ba Phó ngay tại đây, Nghiêm Tử Thư lại thấy hơi hoang mang, cảm giác của anh cũng là quá đột ngột.
Anh đang suy nghĩ thì bị Phó Hiểu Vũ kéo riêng ra một bên: "Lát nữa anh liên lạc với Phó Kim Trì, ba tôi nói là cần gặp anh ta."
Nghiêm Tử Thư nhìn lên, thản nhiên nói dối: "Tôi cũng không liên lạc được với anh ta. Anh ta đã chặn tôi từ lâu rồi."
Phó Hiểu Vũ nghe vậy thì cau mày: "Đệt! Thật sao, mẹ kiếp, tôi biết ngay hắn ta không phải người tốt mà."
Nghiêm Tử Thư giả vờ ngạc nhiên: "Sao, các người cũng không tìm thấy anh ta? Anh ta chặn hết các người à? Anh ta muốn gì?"
Phó Hiểu Vũ hết kiên nhẫn: "Làm sao tôi biết được hắn ta đang âm mưu gì! Hắn ta vừa chọc vào tổ ong rồi một mình bỏ chạy!"
Bỏ chạy.
Nghiêm Tử Thư nghe vậy thì chợt nảy ra một ý nghĩ, nhớ lại việc Phó Kim Trì từng mất tích lần trước. Đó không phải là một kỷ niệm dễ chịu gì cho lắm, đối với Nghiêm Tử Thư, nó chất chứa một cảm giác lo được lo mất đặc quánh như hồ tinh bột.
Dù lần đó coi như là có lý do, anh không thể trách Phó Kim Trì, nhưng nếu người bầu bạn với mình bỗng nhiên biến mất không lời giải thích, nó sẽ cho thấy giữa hai người thiếu ăn ý, thiếu tin tưởng và thiếu trao đổi. Rất có thể chính từ thời điểm đó, mầm mống bất an đã được âm thầm gieo vào lòng Nghiêm Tử Thư.
Nhưng... xét theo tình hình hiện tại, hình như Phó Kim Trì thực sự rất thành thạo cái trò này.
Sau khi đuổi được Phó Hiểu Vũ đi, Nghiêm Tử Thư vì đã có linh cảm nên gạt bỏ mọi khúc mắc trước đó với Phó Kim Trì, lập tức gọi vào số máy của y. Quả nhiên, lại không nằm trong vùng phủ sóng, tin nhắn thoại cũng không thành công, cho thấy bên kia hoàn toàn không đăng nhập.
Nghiêm Tử Thư bảo trợ lý Hà thử lại, kết quả vẫn như vậy. Xem ra không phải là chặn anh mà là thiết lập từ chối tất cả các cuộc gọi. Phó Kim Trì lại chơi trò mất tích, lần này mở rộng phạm vi ra với tất cả mọi người.
Bên kia, trợ lý Hà có phần bối rối trước yêu cầu đột ngột liên lạc với một thành viên hội đồng quản trị nào đó, nhưng lại không nhận ra rằng mình chỉ cách kẻ chủ mưu có một cuộc gọi điện thoại.
Nghiêm Tử Thư không rảnh để giải thích với hắn. Sau đó anh liên lạc với vài người khác, cũng gọi điện cho Kim Phượng Đài để hỏi thăm, tất cả càng khẳng định rằng kể từ khi Phó Vi Sơn bị cảnh sát bắt giữ, Phó Kim Trì đã biến mất hẳn khỏi tầm mắt mọi người.
Khi làm rõ được điều này rồi, đột nhiên, Nghiêm Tử Thư không biết diễn tả cảm giác trong lòng thế nào nữa.
Tình huống này đã được dự đoán trước, anh biết điều đó. Phó Kim Trì che giấu hành tung của mình dĩ nhiên là vì y lại chơi khăm Phó Vi Sơn lần nữa, còn chọc giận cả chú Ba Phó và tất cả những người phải chịu thiệt hại khác, vậy nên nhất định phải tạm thời tránh mặt, nếu không sẽ bị vô số cuộc gọi liên hoàn "đòi mạng"?
Nhưng chỉ đến bây giờ Nghiêm Tử Thư mới nhận ra rằng dù Phó Kim Trì có lướt qua rồi làm ngơ anh ở nơi công cộng, hay thì thầm bên tai những lời làm tổn thương anh, dường như đều không thể khiến tình cảm và tinh thần hao mòn nhiều bằng trò chơi đột ngột biến mất khỏi thế gian.
Khi thì anh lo lắng không biết Phó Kim Trì có ổn không, rồi có khi chợt tỉnh táo lại, nhận ra rằng mình quả thực không phải là người xứng đáng được y tin tưởng, nên mình cũng không có quyền biết tung tích của y.
Anh cầm điện thoại trong tay, chợt nhớ ra điều gì đó, mở phần mềm mà họ từng dùng để liên lạc bí mật. Nhưng nhìn vào giao diện trống rỗng, Nghiêm Tử Thư không còn can đảm để gửi thêm tin nhắn nào nữa, anh lại tắt điện thoại.