Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 59
Nghiêm Tử Thư bị tịch thu điện thoại, kính và ví tiền trên người. Anh bó tay chịu trói rất dứt khoát, hoàn toàn không chống cự.
Dù sao đi nữa, đối phương đã khoe súng giấu trong người ra rồi, nắm đấm của anh chắc chắn không có tác dụng gì. Tuy ở thế bất lợi nhưng Nghiêm Tử Thư cũng biết viết mấy chữ "kẻ thức thời là trang tuấn kiệt".
Về phần ai lại đi mang vũ khí trái phép đi lang thang khắp nơi thế này, trong suy nghĩ của anh, không ai khác hơn là đám tay sai của bà Phó để lại. Chỉ có điều thật bất ngờ, người bị bắt cóc đầu tiên không phải là Phó Kim Trì mà lại là anh.
Nhóm người này trông khá hung ác, rất cảnh giác, hành động thì thành thạo. Có kẻ còng tay anh lại, nhưng hai tay bị kéo ra sau lưng khiến tư thế rất khó chịu, Nghiêm Tử Thư chỉ cần cử động nhẹ cũng bị đe dọa: "Đừng có nhúc nhích!"
Vẫn chưa rõ liệu những kẻ này đang đe dọa hay bảo vệ Kỷ Thần, nhưng ít ra thì Kỷ Thần được đối xử tốt hơn anh, không bị hạn chế tự do. Cũng có thể là vì trông cậu ta khá yếu ớt, không có vẻ gì là dám chống cự, chỉ cúi đầu đi theo phía sau.
Nghiêm Tử Thư lại bị đưa từ thang máy về hầm gửi xe. Hai người bị nhồi nhét vào một chiếc xe tải nhỏ. Hai gã đàn ông lái xe đằng trước, trong khi ba gã khác ở đằng sau canh gác.
Phần sau của thùng xe tải đã được cải tạo, hai bên gắn khung sắt coi như là ghế ngồi, miễn cưỡng đặt vừa mông nhưng ngồi lâu sẽ đau nhức xương khớp. Trong tình trạng vô cùng khó chịu đó, không biết chiếc xe đã chạy bao lâu, rung lắc dữ dội đến mức người bên trong có thể rã ra, cuối cùng cũng dừng lại.
Nhưng Nghiêm Tử Thư nhanh chóng phát hiện ra rằng bọn chúng chỉ đang tiếp tế trước khi rời thành phố. Hành trình nhanh chóng tiếp tục, bọn người này có kinh nghiệm né tránh nhiều trạm kiểm soát trên đường cao tốc, lái xe suốt bảy tám tiếng đồng hồ, rất khó xác định chính xác thời gian. Đồng hồ của anh cũng bị lấy đi rồi. Ba gã đàn ông chơi bài để giết thời gian trên đường. Kỷ Thần không nhìn Nghiêm Tử Thư, nên hai người không nói chuyện với nhau.
Đến một nơi không xác định, chuyến đi gập ghềnh cuối cùng cũng kết thúc.
Trước khi xuống xe, có kẻ bịt mắt anh, chân bước loạng choạng, vấp một cái ở ngưỡng cửa, đi xuống thêm hai tầng cầu thang nữa rồi bị bỏ lại ở một nơi có vẻ là tầng hầm. Cánh cửa đóng sầm lại, khóa chặt. Nghiêm Tử Thư tìm cách cọ rơi tấm bịt mắt, phát hiện ra căn phòng này rất nhỏ, không có cửa sổ, chỉ có mình anh bị nhốt ở đây.
Từ hôm qua đến giờ, vụ bắt cóc này xảy ra hết sức đột ngột, diễn ra lặng lẽ và nhanh chóng, anh hầu như không thu được thông tin quan trọng nào. Anh suy đi nghĩ lại nhiều lần, nhưng những manh mối thu thập được rất ít ỏi và rời rạc, chỉ có: tên cầm đầu vụ bắt cóc đã chỉ vào anh, xác nhận với Kỷ Thần - "là hắn sao".
Như vậy xem ra, người mà ban đầu những kẻ này định đưa đi là Kỷ Thần. Bất luận là Kỷ Thần chủ động đề nghị hay bị bọn bắt cóc ép buộc lừa anh đến đó, tóm lại, đối phương đều có ý lợi dụng người tên "Nghiêm Tử Thư" này.
Nghiêm Tử Thư ngồi khoanh chân trên giường, suy nghĩ xem mình có giá trị gì để lợi dụng. Dẫu sao, hiện tại anh cũng chẳng còn cách nào khác, trừ khi anh có thể phá sập cánh cổng sắt bằng tay không. Nghĩ đến cuối cùng, điều an ủi duy nhất là anh đã có tầm nhìn xa, không nuôi thú cưng ở nhà.
Bốn phía tầng hầm chỉ có những bức tường bê tông tr*n tr**, trên đầu có một bóng đèn công suất thấp chiếu sáng không gian chật hẹp, một nhà vệ sinh, một bồn rửa mặt, một cái bàn ọp ẹp, một chiếc giường đơn, thậm chí không có cả ghế. Không gian nóng và ẩm, đúng là như đang ở trong tù vậy.
Sau khi bị giam giữ ở đây, anh chưa từng thấy một bóng người nào. Mỗi ngày có người mang đến cho anh hai bữa ăn, chỉ nhét vào qua một ô cửa sổ nhỏ trên cửa. Hét ra ngoài cũng không nhận được phản hồi. Anh thử hỏi chìa khóa còng tay, đối phương ném vào một cách thô bạo.
Bọn bắt cóc không trực tiếp hành hạ anh, nhưng bị nhốt trong cái hộp diêm nhỏ xíu đó cũng chẳng khác nào tra tấn. Ngước lên chỉ thấy toàn tường, cảm giác ngột ngạt bức bối, ở đó mười ngày hoặc nửa tháng thì sức khỏe tinh thần của con người cũng sẽ gặp vấn đề.
Cũng may, đối phương không hạ quyết tâm làm cho anh phát điên. Dựa vào số lần giao đồ ăn, có vẻ như đã qua ba bốn ngày, cuối cùng có người đến đưa Nghiêm Tử Thư đi. Anh lờ mờ nhận ra vẫn là mấy tên bắt cóc từng áp giải mình trước đó.
*
Lần này, khi tháo khăn bịt mắt ra, khung cảnh xung quanh anh đã hoàn toàn khác so với trước đó. Sáng sủa sạch sẽ, sàn trải thảm màu be, có đèn chùm pha lê, thoạt nhìn thì giống phòng trong khách sạn năm sao. Nhưng nhìn ra ngoài cửa sổ và cảm nhận mặt sàn như đang lơ lửng dưới chân, sẽ nhận ra đó thực chất là một con tàu du lịch.
Nghiêm Tử Thư soi mình trong gương, so với ngày anh biến mất thì tiều tụy như một người vô gia cư, áo vest cũng nhàu nhĩ hết cả. Nhưng khỏi cần nói, bất cứ ai bị nhốt ba bốn ngày liền mà không tắm rửa, cạo râu hoặc thay quần áo cũng sẽ không khá hơn là bao.
Trong phòng có mấy bộ quần áo trông giống như đồng phục bồi bàn, có lẽ được lấy từ nhà hàng hoặc quán bar trên tàu, coi như cho anh thay. Đối phương đã đưa thì anh chẳng ngại sửa soạn lại bản thân một chút, tắm rửa, cạo râu và thay quần áo. Chất liệu mỏng, rẻ tiền, lại còn không vừa vặn.
Tóc anh đã dài ra một chút, thấy chai keo xịt tóc trong phòng tắm, Nghiêm Tử Thư bèn vuốt hết tóc mái ra sau. Phần tóc mái che trước mắt được vén ra sau, để lộ vầng trán rộng, làm giảm bớt vẻ mệt mỏi trên gương mặt. Làm gì cũng không thể để thua khí thế được.
Đến nỗi mà sau đó, khi anh bị đưa đi gặp kẻ chủ mưu vụ bắt cóc, lão còn phải thầm ngạc nhiên. Tất nhiên là lão mập này không để lộ ra mặt, thậm chí còn cười tủm tỉm khen ngợi chàng trai trẻ giữ được tinh thần tốt, rồi lại ra vẻ lịch sự nói vài câu "xin lỗi nhá".
Lão này tên Văn Bưu, mặt tròn bụng phệ, chính là thủ hạ cũ của gia đình bên ngoại bà Phó quá cố. Hiện tại tất nhiên không còn băng đảng nào hoạt động hợp pháp nữa, lão cũng chuyển nghề từ lâu rồi, giờ trông như một doanh nhân tôn sùng hòa khí, tự nhận mình là chủ một hộp đêm. Nhưng Văn Bưu tự hào rằng mình luôn nhớ tình xưa, lại trượng nghĩa, dù thế lực trong tay đã suy giảm thì lúc cần ra tay vẫn sẽ ra tay, gọi là bản sắc giang hồ.
Trên thực tế, phần lớn thời gian, Văn Bưu là một kẻ hoài cổ chính hiệu, vừa nhớ nhung vừa tôn sùng những ngày tháng lăn lộn trong thế giới ngầm. Đó mới thực sự là một cuộc sống tiêu dao phóng khoáng, nơi kẻ mạnh được tôn trọng, đạo nghĩa đi đầu, ai có bản lĩnh thì có quyền quyết định, không kẻ nào dám bất tuân. Đâu có như bây giờ, làm gì cũng phải co tay rụt chân, đụng một cái là sợ cớm đến gõ cửa. Hết cách, thời gian đã qua rồi, lòng người cũng không còn như xưa nữa!
Bây giờ không phải là lúc để cho Văn Bưu thương nhớ quá khứ.
Nghiêm Tử Thư lạnh lùng nhìn thẳng vào lão mập trước mặt, nhắc nhở rằng anh đột ngột mất liên lạc thì các đồng nghiệp chắc hẳn đã báo cảnh sát rồi.
Văn Bưu chỉ cười: "Ấy! Không có nghiêm trọng đến thế chứ? Tôi tuyệt nhiên không có ý định làm hại ai! Không phải Vi Sơn đang gặp rắc rối đấy thôi, chỉ là tìm cơ hội mời mọi người đến thảo luận tử tế thôi mà. Chỉ là cấp dưới của tôi hơi khó bảo, đừng lo, lát nữa tôi sẽ trừng phạt thật nghiêm khắc."
Cái điệu bộ giả tạo này chỉ khiến Nghiêm Tử Thư cảm thấy buồn nôn, bắt cóc thì cứ nói là bắt cóc, còn bày đặt đóng vai chiến lược gia bí ẩn. Nghe đống lời lẽ bày tỏ của lão xong, anh lạnh lùng hỏi: "Nếu đã như vậy, khi nào mới thả tôi ra?"
Văn Bưu lập tức nói: "Ngày kia! Mọi người sẽ có mặt ở đây vào ngày kia. Vậy nên, chàng trai trẻ, đợi thêm hai ngày nữa nhé?"
Nghiêm Tử Thư mỉa mai: "Thường dân như tôi đây, các người bàn bạc cái gì chắc cũng chẳng cần đến tôi đâu."
Văn Bưu cười nói: "Không không không, nếu không có cậu thì e rằng có người không đến."
Nói qua nói lại, đến đây thì hóa ra lại là một kẻ nghĩ rằng có thể dùng anh để dụ Phó Kim Trì ra mặt. Nghiêm Tử Thư câm nín, thấy chuyện đó thật vô lý, cuối cùng chỉ hờ hững ậm ừ. Anh có thể nói gì đây, nói rằng việc này chưa chắc thành công à, hay nên hỏi xem đối phương lấy đâu ra lòng tin.
Thấy phản ứng của anh, Văn Bưu có vẻ cũng thấy hơi chán nên lại sai người đưa anh về phòng.
Trước khi đi, Nghiêm Tử Thư đột nhiên hỏi: "Còn cậu trai bị bắt cùng tôi đâu rồi?"
Văn Bưu cười ngây ngô: "Sao lại gọi đó là bắt? Tôi đã nói rồi, không phải, chỉ là mời. Cậu ta cũng ở trên thuyền mà."
Nghiêm Tử Thư cau mày: "Vậy tôi có thể hỏi tại sao ông lại 'mời' cậu ta đến đây không?"
"Cậu không cần biết cái này." Văn Bưu nói. "Dù sao thì đó cũng không phải việc của cậu."
"Ồ..." Nghiêm Tử Thư dài giọng, gật đầu nói: "Vậy thì đó là mệnh lệnh của Phó Vi Sơn dành cho con chó săn của mình rồi."
Sắc mặt Văn Bưu tối sầm lại, vốn dĩ đang giả vờ bí ẩn, giờ lại cảm thấy nhục nhã, rồi lại nghe Nghiêm Tử Thư tiếp tục: "Tôi đoán xem nào, có phải khi ông đến trại giam thăm Phó Vi Sơn, anh ta đã dặn ông bảo vệ cậu bạn trai nhỏ bé không? Tôi biết ngay mà, bảo sao các người chỉ trói tôi mà không trói cậu ta."
Không chờ đối phương trả lời, Nghiêm Tử Thư nói tiếp: "Buồn cười thật, nếu bà Phó biết ông làm thế này, bà ta có giận quá mà đội mồ sống dậy không? Các người đối xử với bạn trai cũ của Phó Vi Sơn không phải thế này đâu nhỉ? Là do tư tưởng cởi mở hơn, hay đã quên mất chủ cũ của mình rồi?"
Mặt Văn Bưu cứng lại: "Chàng trai trẻ, cậu nhanh trí đấy, nhưng đoán mò nhiều như thế không thấy mệt sao? Biết hết mọi chuyện cũng chẳng ích gì cho cậu đâu."
Nghiêm Tử Thư đáp: "Không có lợi ích gì cũng chẳng sao, tôi nói vậy thôi. Ông bà xưa hay nói có chết cũng phải rõ ràng mà."
Văn Bưu không trả lời anh, chỉ quay ra mắng những kẻ đứng ngoài, chê bọn chúng chậm chạp, còn không đưa người đi.
Sau đó, Văn Bưu lại sai người trả lại ví và kính của anh, nhưng vẫn không trả điện thoại. Nghiêm Tử Thư không nói gì, nhận lấy, đeo kính vào rồi ở lại trong phòng, không hỏi thêm câu nào.
Trên thực tế, cái gọi là "phỏng đoán" của Nghiêm Tử Thư không chỉ dựa trên đầu óc, mà chỉ đơn giản là so sánh với cốt truyện, kết hợp với những bí mật mà Phó Kim Trì từng tiết lộ, rồi làm ra vẻ uyên thâm. Thật ra không mấy hiệu quả, trong lòng anh cũng chỉ nắm chắc năm phần.
Nực cười thay, Văn Bưu cho rằng bắt cóc anh là có thể đe dọa Phó Kim Trì. Theo Nghiêm Tử Thư, thật khó tưởng tượng một lão già từng có tiền án tiền sự mà lại có được suy nghĩ ngây thơ đến thế. Nếu đã biết rõ có bẫy giăng sẵn ở đó, Phó Kim Trì có đến cứu anh hay không thì khó nói, nhưng nếu đây là cơ hội để lật đổ Phó Vi Sơn thì rất có thể y sẽ không vắng mặt. Lòng thù hận luôn tạo ra động lực mạnh mẽ hơn.
Bên cạnh đó, hóa ra ở đây chỉ có anh là con tin, việc này cũng không đáng ngạc nhiên cho lắm.
Văn Bưu thù dai, thậm chí còn cố tình phái người đi ám chỉ rằng trong khi anh bị nhốt dưới tầng hầm thì Kỷ Thần luôn ở trên tàu với tư cách khách quý, rồi lại ám chỉ rằng Kỷ Thần cố tình bán đứng anh. Trước hành động này, Nghiêm Tử Thư chỉ thấy vô cùng nhàm chán. Anh thật sự rất khó dao động vì việc này. Cùng lắm thì chỉ nhớ đến Phó Kim Trì từng nói rằng: "Vậy thì cậu thật đáng thương. Thậm chí chẳng có ai chịu bảo vệ cậu."
Cần gì phải thế? Thay vì tính toán cái này, thà gọi cảnh sát đàng hoàng còn hơn.
Mặc dù hiện tại Nghiêm Tử Thư không có cách nào biết được tin tức bên ngoài, nhưng ít nhất trong lúc anh bị bắt cóc, đã có người báo cảnh sát thật.
Trước đó, Helen nhận ra Nghiêm Tử Thư đột nhiên không đến công ty nữa mà không rõ lý do, gọi điện thoại cũng không liên lạc được, hỏi trợ lý Hà thì hắn cũng ngơ ngác chẳng hiểu ra sao. Sau khi bàn bạc, họ đành phải liên lạc với cảnh sát. Chỉ có điều bọn tay sai mà Văn Bưu đang dùng mà đến nay vẫn còn ở ngoài đều có khả năng phản trinh sát khá cao. Trong một thời gian ngắn, cảnh sát vẫn chưa tìm thấy tung tích của Nghiêm Tử Thư.
Văn Bưu hiện tại chỉ đang tận dụng chênh lệch thời gian, nhưng rất khó để kéo dài tình trạng này mãi mãi. Do đó, Văn Bưu đã chọn tiến hành đàm phán trên biển, vừa khó tìm được người, cũng tiện để trốn ra nước ngoài trong trường hợp gặp sự cố.
Mọi việc đang diễn ra theo đúng kế hoạch của lão. Hai ngày sau, tất cả những người dự kiến đến đã lên tàu, du thuyền rời bến.
Nhưng thời tiết mà Văn Bưu chọn thực sự rất xấu, từ sáng sớm mây đen đã giăng kín, đầy hơi nước và sấm chớp, bầu trời âm u, như cơn mưa to sẽ trút xuống bất cứ lúc nào. Hôm đó gió ngoài khơi rất mạnh, sóng khá dữ dội, đến nỗi Nghiêm Tử Thư cũng hơi say sóng.
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, tóm lại là đến khi không còn nhìn thấy đường bờ biển nữa thì có người gõ cửa, bảo đã đến lúc, gọi anh ra ngoài.