Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 63
Đối với người dân Cảng Thành, đảo Thạch Cổ cách xa đảo chính tương đương với sân sau dùng làm nơi nghỉ dưỡng, xưa nay phong cảnh không chê vào đâu được.
Sáng sớm, Nghiêm Tử Thư đi dạo trên bãi biển. Một làn sương mỏng trắng như sữa cuộn lên từ mặt biển, mờ ảo kỳ diệu, như một giấc mơ. Bãi biển cũng trắng xóa, đường bờ biển yên ả trải dài vô tận về cả hai phía. Lúc này ở đây không có lấy một bóng người, thoạt nhìn có vẻ hoang vu vắng vẻ. Thật ra là vào giờ này, hầu hết mọi người vẫn đang ngủ.
Người dân địa phương có thói quen ngủ muộn dậy muộn. Đặc biệt là ngày hôm qua đảo Thạch Cổ vừa tổ chức Lễ hội Thái Bình Thanh Tiếu, sau cuộc vui đến mức mệt mỏi, người ta càng cần đến giấc ngủ. Đây là sự kiện truyền thống thường niên của đảo chính, thu hút rất nhiều khách du lịch. Nghiêm Tử Thư cũng ra ngoài tham gia cuộc vui, từ lúc dựng bàn thờ dâng rượu, dựng sân khấu diễn kịch, có điều đến lúc giật núi bánh bao thì anh đã cảm thấy mệt mỏi, chỉ nhìn thoáng qua rồi phải quay về.
Núi bánh bao cao vút đồ sộ, cả trăm chàng trai trẻ khỏe mạnh cùng nhau ùa lên, tranh nhau trèo lên như một kim tự tháp người, ai càng giật được nhiều bánh bao thì càng may mắn. Tiếng chiêng trống vang khắp trời, tiếng hò reo cổ vũ, khung cảnh thật ngoạn mục.
Nhưng hoạt động thể chất cường độ cao như thế này sẽ không có duyên với Nghiêm Tử Thư trong ít nhất vài năm tới. Anh bị đâm nhiều nhát, lại ngã xuống từ độ cao lớn, ngoài thương tích nghiêm trọng ở bụng làm suy giảm sức sống, còn có vết thương xuyên thấu thành ngực gây ra tràn khí màng phổi do chấn thương nghiêm trọng. Mặc dù may mắn sống sót, nhưng sau sáu tháng tĩnh dưỡng, anh vẫn chỉ có thể tham gia các hoạt động cường độ thấp. Không được gắng sức quá mức, không được chạy, không được cười lớn, không được dùng máy hút bụi, ngay cả một bệnh nhẹ như cảm lạnh cũng có thể dẫn đến nhiễm trùng phổi.
Trước khi trở về, Nghiêm Tử Thư mua một cái bánh bao cầu bình an ở quầy hàng bên ngoài buổi lễ, gọi là cho có tham gia, mong được may mắn. Chiếc bánh bao nhân hạt sen nhỏ vừa lòng bàn tay in chữ "bình an", trắng trẻo mập mạp rất đáng yêu. Sau khi thoát chết trong gang tấc, đến khi nhìn lại hai chữ này, mới thấy nó đáng giá thế nào.
Thật ra, dù còn di chứng sức khỏe, Nghiêm Tử Thư vẫn cảm thấy vận may của mình khó mà lý giải được. Khi còn nằm trên giường bệnh, không thể làm gì khác, anh cũng đã nghiêm túc phân tích thử xem rốt cuộc là những điều kiện thiết yếu nào đã giúp mình sống sót.
Ví dụ như, đầu tiên, khi vừa rơi xuống biển, anh may mắn gặp được những vật thể trôi nổi rơi từ con tàu, mặc dù bất tỉnh trong giây lát, anh vẫn bám chặt lấy nhờ bản năng sinh tồn. Sau đó, không ngờ anh còn có thể gặp được thuyền đánh cá ra khơi vào ban đêm trong thời tiết như vậy.
Trong tình huống thông thường, một người lênh đênh giữa biển là một mục tiêu quá nhỏ, các tàu bình thường cũng hầu như không có cơ hội phát hiện ra dù ở điều kiện thời tiết tốt. Khi ấy anh đang hấp hối, không còn chút sức lực nào để vùng vẫy. Nhưng may mắn nằm ở chỗ trước đó khi còn ở trên tàu du lịch, Nghiêm Tử Thư đã tìm thấy một bộ dụng cụ cứu sinh được trang bị sẵn trong mỗi phòng, phát hiện một chiếc còi nhỏ, vì nó rất nhỏ nên anh nhét luôn vào túi.
Đối với người bị bắt cóc, gặp phải một công cụ trông có vẻ hữu ích thì sao? Không lấy là ngu. Chỉ nhờ một suy nghĩ đó, anh đã tự cứu được mình. Trời tối, mưa như trút nước, cuối cùng nhờ tiếng còi cầu cứu đó mà anh thu hút được sự chú ý của thuyền đánh cá. Nghiêm Tử Thư xem chiếc còi đó như bùa hộ mệnh, đến nay vẫn treo cạnh giường ngủ.
Tuy nhiên, anh cũng đưa ra kết luận, toàn bộ quá trình này hoàn toàn là ngẫu nhiên, không thể lặp lại. Nói cách khác, nếu xảy ra lần thứ hai, anh có thể thực sự mất mạng.
Bởi vì Văn Bưu chuẩn bị sẵn kế hoạch trốn thoát, lão mới lái tàu du lịch đến một khu vực ven biển cách Cảng Thành không xa, nhờ vậy mà Nghiêm Tử Thư gặp thuyền đánh cá của Cảng Thành. Sau đó, anh được đưa đến bệnh viện điều trị, mất quá nhiều máu, cận kề cái chết, anh đã vật lộn rất lâu mới thoát khỏi nguy hiểm.
Khi tỉnh dậy, anh nằm trên giường bệnh, cảm thấy mình có thể bị hiểu lầm là người nhập cư bất hợp pháp, đoán rằng cảnh sát sẽ sớm đến thẩm vấn. Trong lúc đang yếu ớt suy nghĩ làm sao để giải thích đầu đuôi câu chuyện, anh gặp được Tăng Bội Dung đang l*m t*nh nguyện viên tại bệnh viện. Chính là con gái của Vua châu báu Cảng Thành Tăng Trữ Nghị, vị khách hàng quan trọng của tập đoàn Anh Hạn.
Trước đây, khi Nghiêm Tử Thư và Phó Kim Trì còn xa lạ, họ đã cùng tiếp đón Tăng Trữ Nghị cùng con trai và con gái của ông. Vậy mà không ngờ cô Tăng Bội Dung này dù xuất thân từ gia đình giàu có lại không làm ra vẻ khinh người, còn hay dành thời gian tham gia các hoạt đ*ng t*nh nguyện, vậy nên họ mới có chút duyên gặp mặt này. Nói chính xác hơn thì cô bé nhận ra Nghiêm Tử Thư trước.
Tăng Bội Dung nghe xong về hoàn cảnh khó khăn của Nghiêm Tử Thư, rồi lại về nhà kể cho anh trai Tăng Triển Bằng.
Nghiêm Tử Thư không ngờ rằng, dù anh gặp nạn ở Đông Thành cũng không biết phải tìm đâu ra một người đáng tin để cầu cứu, nhưng đến nơi đất khách quê người như Cảng Thành lại bất ngờ gặp được hai anh em họ Tăng thân thiện vươn tay giúp đỡ.
Khi vừa tỉnh dậy, Nghiêm Tử Thư vẫn trong tình trạng nguy kịch, sức khỏe không ổn định. Tình trạng thể chất ảnh hưởng đến cảm xúc, khi đó anh luôn sống trong trạng thái sợ hãi thường trực, chỉ có một suy nghĩ duy nhất, từ chối mọi mối liên hệ với cốt truyện và bất kỳ ai ở phía Đông Thành.
Nguyên nhân chính là có ích lợi gì đâu? Chẳng những không có ai chăm sóc anh, mà còn không biết được sẽ còn rước thêm bao nhiêu tai họa vào người nữa.
Mặc dù mối quan hệ của anh với Helen và những người khác khá tốt, nhưng cũng không thể yêu cầu họ gác lại công việc để đến đây giúp anh. Chỉ là đồng nghiệp thôi, có lý do gì để làm vậy. Còn về Phó Vi Sơn và đám người liên quan tới gã, không gây rắc rối gì là đủ để Nghiêm Tử Thư cảm tạ trời đất rồi.
Anh là người bẩm sinh hiếu thắng, tuyệt đối không muốn ai nhìn thấy mình trong tình trạng không thể tự chăm sóc bản thân, yếu đuối và dễ bị tổn thương.
Về phần Phó Kim Trì...
Nghiêm Tử Thư nhìn lên trần nhà, nghĩ thứ, thôi bỏ đi, thà rằng không cần.
Thành thật mà nói thì khi đến thời điểm nguy cấp, anh vẫn nhớ tình xưa, sẵn sàng liều mình vì người kia. Nhưng trân trọng ai đó, muốn người đó được sống không có nghĩa là hai người sinh ra để dành cho nhau. Đó là hai việc hoàn toàn khác nhau.
Nếu phải bàn đến tình yêu, Nghiêm Tử Thư quả thật không dám chọc đến ông trời này thêm lần nào nữa. Nếu cứ dây dưa với nhau, không biết anh còn phải tổn thọ mấy lần.
Vì những lý do đã nêu trên, ít nhất là cho đến khi tự quyết định được cuộc sống của mình, Nghiêm Tử Thư không muốn để lộ việc mình vẫn còn sống.
Phải thừa nhận rằng, che giấu tất cả mọi người không phải là việc đơn giản. Nhân tiện nói đến chuyện này thì thật bực mình, vốn dĩ anh đã chuẩn bị cho mình một thân phận mới là "Nghiêm Tân", nhưng giờ bị Phó Kim Trì vạch trần, tất nhiên nó cũng mất đi tác dụng mai danh ẩn tích. Ngoài ra còn vấn đề chi phí sinh hoạt, ăn mặc và nhu yếu phẩm hàng ngày cũng cần đến tiền, nhưng nếu Nghiêm Tử Thư đụng vào thẻ ngân hàng hay dùng của mình, Phó Kim Trì rất có thể sẽ theo dõi được anh.
Do đó ngay từ đầu Nghiêm Tử Thư đã không có nhiều hy vọng, nếu không thể giấu được thì thôi, chỉ là vấn đề thời gian.
Thật bất ngờ, cậu ấm Tăng Triển Bằng vậy mà lại giải quyết ổn thoả được.
Nói mới nhớ, ngày trước khi mới vừa gặp Nghiêm Tử Thư, Tăng Triển Bằng còn có ý định tán tỉnh anh, nhưng sau đó bị Phó Kim Trì dọa lui. Nhưng tâm thế của Tăng Triển Bằng khá tốt, cũng chỉ tương tự như tâm lý của người nhìn thấy trai xinh gái đẹp trong quán bar và hộp đêm, muốn bắt chuyện kết bạn vậy thôi. Được thì được, không được thì tiếc nuối một chút rồi thôi, trên đời có rất nhiều người đẹp, không phải tất cả đều thuộc về mình, đúng không?
Bây giờ gặp lại, hắn cũng không nói lung tung gì, chỉ cư xử như bạn bè bình thường.
Tăng Triển Bằng nghĩ cách giúp Nghiêm Tử Thư giải quyết vấn đề danh tính và thị thực ở Cảng Thành. Tên của anh trong hồ sơ y tế hiện nay là William Nghiem. Tuy hơi qua loa, nhưng như vậy cũng đủ dùng tạm thời.
Nghiêm Tử Thư nhờ hắn giúp đỡ thì không thể không nêu tên, chỉ rõ những người mà anh muốn giấu.
Nhưng khi Tăng Triển Bằng nghe thấy tên Phó Kim Trì là gãi đầu, mặt nhăn nhó nhưng vẫn thành thật nói: "William à, không phải là tôi không muốn giúp đến cùng, nhưng anh biết anh Phó rồi đấy, tôi nghĩ chuyện này không thể giữ bí mật mãi được."
Nghiêm Tử Thư nằm trên giường bệnh mỉm cười: "Như vậy là tôi đã rất biết ơn rồi."
Dĩ nhiên là anh biết có giấu cũng chỉ giấu được trong thời gian ngắn, Tăng Triển Bằng không có cách nào tạo ra một danh tính hợp pháp cho anh. Nhưng ít nhất thì Nghiêm Tử Thư đã có một khoảng thời gian yên tĩnh để hồi phục, không phải suy nghĩ về bất cứ điều gì, vậy là đủ để anh trân trọng rồi.
Nghiêm Tử Thư giải thích với anh em nhà họ Tăng rằng mình làm mất lòng người khác ở Đông Thành, anh chỉ có thể đảm bảo rằng mình không đào tẩu vượt biên trái phép. Hai người họ cũng tin tưởng anh. Trong thời gian đó, Nghiêm Tử Thư gầy đến nỗi không ra hình người nữa, tinh thần cũng sa sút, Tăng Triển Bằng không thể hiểu hết tình cảnh của anh, nhưng nhìn thấy vậy cũng đủ thương cảm. Dù sao cũng không có ý tưởng nào hay hơn, cuối cùng họ cũng tôn trọng nguyện vọng của anh.
Ngay cả chi phí nằm viện của Nghiêm Tử Thư ở đây cũng phải nhờ Tăng Triển Bằng chuyển từ tài khoản ở nước ngoài để dùng tạm trong lúc khẩn cấp. Ngân hàng nước ngoài thường khó điều tra hơn, hy vọng Phó Kim Trì hoặc bất cứ ai khác cũng không thể vươn tay xa đến vậy, anh sẽ bị phát hiện muộn hơn một chút.
Trong giai đoạn đó, anh khó mà tự lý giải tâm thế của chính mình. Tốt thì chắc chắn không tốt rồi. Một khi con người phải nằm trên giường bệnh thì cũng đồng nghĩa với việc phải từ bỏ một phần lòng tự trọng, phải làm đủ thứ kiểm tra xét nghiệm, bị cắm rút nhiều loại ống dẫn, trước mặt các y tá và điều dưỡng, sự riêng tư thực sự chẳng còn ý nghĩa gì. Anh không thể tự làm bất cứ việc gì, tất cả đều phải dựa vào người khác. Nhưng cũng vì vậy mà anh mang ơn Tăng Bội Dung và Tăng Triển Bằng rất nhiều.
Tuy Tăng Triển Bằng đã giải quyết được tình hình khẩn cấp trước mắt, nhưng chẳng bao lâu sau hắn lại bị cha gây áp lực phải tiến bộ, sai đi chi nhánh trong đại lục mở rộng kinh doanh. Vậy nên về sau, Tăng Bội Dung lại là người thường xuyên đến thăm anh hơn.
So với lần đầu gặp nhau năm ngoái, Tăng Bội Dung đã vào đại học, bớt đi nhiều nét trẻ con.
Vốn dĩ Nghiêm Tử Thư tuyệt đối không có ý muốn làm phiền đến cô bé. Anh cũng mắc phải tật xấu sĩ diện của đàn ông, dù đang gặp khó khăn cũng không thể yêu cầu một cô gái trẻ giúp đỡ.
Bất ngờ là cách Tăng Bội Dung hành động chín chắn hơn anh dự đoán. Cô bé còn là một tín đồ Cơ Đốc giáo, có một nhóm tình nguyện viên thân thiết trong nhà thờ của mình. Biết tin bạn của Tăng Bội Dung một mình ở Cảng Thành, có tình nguyện viên xuất phát từ lòng tốt nên tự nguyện sắp xếp thay phiên nhau chăm sóc anh. Nếu không phải vì lý do sức khỏe khiến anh không thể ra khỏi giường, thì có lẽ ngày nào Nghiêm Tử Thư cũng phải lo cúi người cảm ơn họ.
Những hành động tử tế dù lớn hay nhỏ này đã giúp anh vượt qua thời kỳ khó khăn đó. Tuy nhiên, bệnh viện ở Cảng Thành thu phí rất cao. Sau đó Nghiêm Tử Thư xuất viện, một vài tình nguyện viên đã khá thân thiết khi ấy mới giới thiệu anh đến một viện điều dưỡng nằm trên đảo Thạch Cổ này, còn giúp anh thu xếp chỗ ở. Vậy là anh ở lại đây từ đó đến nay.
Cuộc sống trên đảo diễn ra chậm rãi, tránh xa tất thảy ồn ào náo nhiệt, khiến nó trở thành địa điểm thích hợp để nuôi dưỡng cả tâm hồn lẫn thể chất. Tăng Bội Dung vẫn giữ liên lạc với anh, vừa rồi cô bé còn nhắn tin cho Nghiêm Tử Thư, nói mấy ngày nữa sẽ đến tu viện trên đảo Thạch Cổ dự khóa tu, khi đó có thể gặp nhau.
Nghiêm Tử Thư mỉm cười đáp: Tốt quá, rất mong chờ.
Khi anh đi bộ từ bãi biển về, mặt trời cũng bắt đầu mọc, sương mù tan dần, biển chuyển sang màu xanh trong vắt. Nhiều con thuyền đánh cá trôi lững lờ trên mặt biển xa xa, để lại những vệt trắng trên mặt nước, dường như mọi khung cảnh nào ở đây, bất kể thời gian hay địa điểm, đều có thể đóng khung rồi treo thẳng lên tường.
Ngoài đảo chính của Cảng Thành còn có nhiều hòn đảo nhỏ như đảo Thạch Cổ này. Chúng như những viên kim cương nhỏ li ti điểm xuyết trên biển, di chuyển qua lại hoàn toàn phụ thuộc vào phà, không có thuyền thì không thể đến cũng không thể rời đi. Nhiều lúc cảm thấy nơi này bị xã hội hiện đại lãng quên.
Sau một thời gian ở trên đảo, cảm giác an toàn của Nghiêm Tử Thư đã quay trở lại, đôi khi anh còn nghĩ là mình đa nghi quá. Có lẽ anh đã bị người ta quên mất từ lâu rồi.
Nhưng thế này cũng không tệ đâu, cuộc đời không nên chỉ toàn là những vở bi kịch đau lòng, cứ quên nhau đi giữa thế giới rộng lớn này thì hơn.
---
Tác giả nhắn gửi:
Lễ hội Thái Bình Thanh Tiếu là một nghi lễ phổ biến ở miền Nam để cầu bình an, có cơ sở thực tế.
Anh Phó: Ai đồng ý cơ???
Người dịch:
Đảo Thạch Cổ, ngoài đời là Shek Kwu Chau, một hòn đảo của Hồng Kông.
Lễ hội Thái Bình Thanh Tiếu hay còn được gọi là Lễ hội Bánh bao tại Trường Châu, là một trong những lễ hội truyền thống đặc sắc và mang tính biểu tượng nhất của Hồng Kông.
Ừm, mặc dù là đang dùng "tình nguyện viên" để chỉ những người cùng sinh hoạt trong nhà thờ với Bội Dung, nhưng hình như trong đạo thì có từ riêng, mà tui không tra ra được, có bạn đọc nào theo đạo biết nên gọi là gì không?