Trở Lại Thập Niên 90, Tôi Chỉ Muốn Kiếm Tiền

Chương 534: Mẹ chồng không phải mẹ đẻ



Chiếc điện thoại trong túi xách cứ reo liên hồi, Tô Tiêu Tiêu liếc nhìn rồi đứng dậy đi ra phía cửa sổ để nghe máy.

Là Marco Polo gọi đến: "Tô tổng, hỏa tốc đây! Tôi đề nghị năm sau chúng ta khai xuân tuyển quân sớm một chút. Tôi vừa nhận được hai đơn hàng lớn, thời hạn giao hàng đều tầm mùng 1 tháng 5. Đơn hàng hôn phục là do ảnh viện đặt, còn bộ sưu tập '24 Tiết Khí' thì khách chốt mười mẫu, mỗi mẫu một nghìn chiếc. Khi nào cô đi làm lại để chúng ta ký hợp đồng gấp đây?"

"Vậy mai tôi qua luôn." Tô Tiêu Tiêu ở nhà cũng chẳng có việc gì, thay vì tham gia những buổi tụ tập tẻ nhạt này, chi bằng đi làm cho xong.

"Hì hì, thế thì tốt quá." Marco Polo ở đầu dây bên kia cười hì hì đầy vẻ mặt dày: "Tôi có làm phiền cô nghỉ phép cưới không đấy?"

"Tôi ký hợp đồng xong rồi về nghỉ tiếp cũng được." Tô Tiêu Tiêu cũng muốn sớm dọn sang phía ngoại ô, chỉ là hiện tại đang mùa đông, tòa nhà ký túc xá chưa có hệ thống sưởi, chưa ở được, phải đợi thời tiết ấm lên đã.

Năm sau khai công, sớm nhất cũng phải tầm mùng 10 tháng Giêng. Mọi người đã bận rộn suốt mấy tháng qua, cũng nên tranh thủ dịp Tết mà nghỉ ngơi cho khỏe.

"Được, vậy giờ tôi thông báo cho khách hàng, mai đợi cô qua nhé." Marco Polo hừng hực khí thế, hận không thể làm việc xuyên Tết. Anh ta lại hỏi Tô Tiêu Tiêu: "Tô tổng, cô thấy series hôn lễ và '24 Tiết Khí' của tôi thế nào?"

"Rất tốt." Tô Tiêu Tiêu chân thành khen ngợi: "Tôi không ngờ hiệu quả lại tuyệt vời đến vậy. Chỉ cần được thị trường chấp nhận và hái ra tiền thì đó là một series thành công. Tôi hy vọng anh tiếp tục khai thác các mẫu mới."

"Ý tưởng cho series mới của tôi đã có rồi, nhưng tạm thời giữ bí mật nha." Marco Polo ra vẻ huyền bí: "Lần này tôi muốn xin mười vạn tệ vốn khởi động, cô nhất định phải duyệt cho tôi đấy."

"Series gì mà bí mật đến nỗi tôi cũng không được biết à?" Tô Tiêu Tiêu thuận thế tựa vào bệ cửa sổ tán gẫu với anh ta: "Vốn thì duyệt được thôi, nhưng ít nhất anh phải cho tôi biết nó là cái gì chứ?"

"Thôi được, mai tôi sẽ nói ý tưởng cho cô nghe." Marco Polo cười hắc hắc: "Nhưng tôi tính sơ sơ rồi, vốn khởi động tầm mười vạn là vừa đẹp."

"Được, duyệt cho anh." Tô Tiêu Tiêu dứt khoát đồng ý: "Tôi tin anh, tin vào khả năng nắm bắt xu hướng và nhu cầu thị trường của anh."

"Đa tạ Tô tổng!" Marco Polo rất phấn khích: "Cô cứ yên tâm, series mới của tôi tuyệt đối sẽ tỏa sáng rực rỡ."

Sau khi cúp máy, Tô Tiêu Tiêu mới quay lại bàn ăn. Bát cơm của cô vẫn còn một nửa, cô vừa định cầm lên thì Lục Cảnh Hựu đã nói: "Cơm nguội rồi, đừng ăn nữa, để anh xới bát nóng cho em."

"Thôi không cần đâu, em ăn no rồi." Tô Tiêu Tiêu dứt khoát buông đũa.

"Vậy chúng ta cắt bánh kem ăn nhé." Lục Cảnh Hựu mở hộp bánh, cắt thành từng miếng nhỏ rồi bưng lại. Anh đưa cho Tô Tiêu Tiêu một miếng trước, những miếng còn lại mới đặt trước mặt Lâm Mạn Lệ, Lâm Mạn Linh và Bạch Mạt Lị.

Lục Gia Hòa và Bạch Minh không thích đồ ngọt nên không lấy.

Trước mặt em gái và cháu gái, Lâm Mạn Lệ càng cảm thấy nghẹn khuất, thấy mình mất mặt vô cùng. Nhưng bà lại chẳng thể nói gì, vì nếu so đo thì người ngoài lại bảo bà đi tranh sủng, ghen tị với con dâu.

Xong bữa cơm, Tô Tiêu Tiêu cũng thấy không thoải mái. Sau này, chỗ này có thể ít đến thì ít đến thôi, gượng ép quá.

"Cảnh Hựu, phòng của con mẹ đã dọn dẹp xong xuôi cả rồi, con và Tiểu Tô ở lại đây ngủ đi!" Lâm Mạn Lệ vẫn muốn nói chuyện với con trai nhiều hơn. Mỗi lần bà đến nhà cũ, gần như chẳng nói được với Lục Cảnh Hựu quá vài câu.

"Mẹ, để hôm khác chúng con về ở." Lục Cảnh Hựu biết Tô Tiêu Tiêu không muốn ở lại nên liền đáp: "Bà nội dặn rồi, chúng con phải về bên kia ở, không được để phòng tân hôn trống không."

"Đúng đúng đúng, có cái lệ đó đấy." Lục Gia Hòa liên thanh phụ họa: "Hai đứa mau về đi, khi nào rảnh lại qua."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trên đường về, Tô Tiêu Tiêu không nhịn được mà phàn nàn với Lục Cảnh Hựu: "Bà dì của anh đúng là nực cười thật, lại còn bắt em phải coi mẹ anh như mẹ đẻ, nói cứ như đúng rồi ấy. Mẹ chồng là mẹ chồng, mẹ đẻ là mẹ đẻ, làm sao mà giống nhau được."

"Thì em cũng đã bật lại rồi còn gì!" Lục Cảnh Hựu bật cười: "Sau này nếu họ còn nói thế, em cứ việc 'đốp' chát lại, anh sẽ 'đốp' cùng em."

"Anh không giận khi em nói thế à?" Tô Tiêu Tiêu quay sang nhìn anh: "Chẳng lẽ trong lòng anh cũng mong em đối xử với mẹ anh như mẹ đẻ sao?"

"Anh không bao giờ nghĩ thế. Mẹ anh không có ơn nuôi dưỡng, cũng chẳng có ơn dìu dắt gì đối với em, hai người vì anh mà mới trở thành người một nhà." Lục Cảnh Hựu lập tức bày tỏ thái độ: "Người bà ấy sinh ra và nuôi lớn là anh, anh hiếu thuận với bà là lẽ đương nhiên. Còn em đối với bà thế nào, phải xem hai người chung sống với nhau ra sao đã."

"Em sẵn sàng chung sống tốt với họ, tiền đề là chúng ta phải hợp nhau." Tô Tiêu Tiêu nghiêm túc nói: "Dù sao ở chỗ em, không có chuyện 'nên' hay 'không nên', chỉ có em 'muốn' hay 'không muốn' thôi."

"Anh hiểu." Lục Cảnh Hựu không hề so đo chuyện này, anh cũng rất ghét việc nâng quan điểm mấy chuyện vụn vặt. Anh nghĩ tình cảm giữa người với người là chuyện nước chảy thành dòng; anh sẽ hiếu thuận với ba mẹ mình, nhưng Tô Tiêu Tiêu không có nghĩa vụ đó.

Tô Tiêu Tiêu nghe anh nói vậy bỗng bật cười: "Không ngờ có ngày em cũng phải đối mặt với vấn đề mẹ chồng nàng dâu. Em cũng không hẳn là giận, chỉ thấy nó hơi tẻ nhạt thôi."

"Mẹ anh không có tâm địa xấu đâu, chỉ là bà đang ở tuổi tiền mãn kinh thôi." Lục Cảnh Hựu thản nhiên: "Qua giai đoạn này là bà lại ổn ngay ấy mà."

Tô Tiêu Tiêu không nói gì thêm. Lâm Mạn Lệ có không tốt thì vẫn là mẹ anh, cô không nên và cũng chẳng có hứng thú bàn luận về bà với anh.



Sáng hôm sau, Tô Tiêu Tiêu đến công ty ký hợp đồng đúng hẹn. Lục Cảnh Hựu hộ tống cô không rời nửa bước, làm tài xế riêng cho cô, dáng vẻ đúng chuẩn vợ chồng son.

Tô Tiêu Tiêu ở trong văn phòng ký kết với khách hàng, còn Lục Cảnh Hựu thì đứng đợi ở xưởng sản xuất.

"Lục tổng, anh sợ Tiêu Tiêu chạy mất hay sao?" Thái Đình trêu chọc: "Giờ đi làm cũng bám theo sát sạt thế này à?"

"Đúng thế, khó khăn lắm mới cưới được về tay, lỡ mà chạy mất thì tôi biết làm sao?" Lục Cảnh Hựu hiếm khi nói đùa lại với Thái Đình. Quý Hồng nghe xong thì cười lớn: "Anh yên tâm, chúng tôi sẽ giúp anh trông chừng cô ấy."

Marco Polo vốn dĩ rất có thành kiến với Lục Cảnh Hựu, giờ thấy anh ủng hộ công việc của họ như vậy thì nhìn anh cũng thấy thuận mắt hơn nhiều. Anh ta giơ ngón tay hoa lan lên nói: "Anh cứ việc kê cao gối mà ngủ đi. Ảnh cưới của hai người lên tạp chí rồi, sau này còn lên cả tivi nữa, ai mà chẳng biết Tô tổng là vợ anh, không ai dám bén mảng tới đâu."

"Anh nói thế thì tôi yên tâm rồi." Lục Cảnh Hựu cũng thấy Marco Polo thuận mắt hơn: "Hôm đám cưới anh đã vất vả nhiều rồi, đợi qua đợt bận rộn này, chúng tôi sẽ mời anh đi ăn cơm."

"Lời của mấy người đàn ông các anh tôi chẳng tin đâu, có giỏi thì mời ngay hôm nay đi." Marco Polo tự động tách mình ra khỏi hàng ngũ đàn ông: "Nếu anh mời tôi ăn hôm nay, tôi mới tin là anh thực lòng thấy tôi vất vả."

"Được, vậy trưa nay luôn!" Lục Cảnh Hựu lập tức đồng ý: "Anh muốn đi đâu cũng được."

"Tôi muốn đi khách sạn Shangri-La!" Mắt Marco Polo sáng rực lên, rồi lại thì thầm đầy bí hiểm: "Yên tâm, tôi sẽ không để anh tốn tiền vô ích đâu, tôi cũng sẽ giới thiệu cho anh một khách hàng lớn đấy."

"Khách hàng lớn nào cơ?" Lục Cảnh Hựu hỏi.

"Đến đó rồi anh sẽ biết." Marco Polo nháy mắt ra hiệu, nhất quyết không chịu tiết lộ sớm.