Trở Lại Thập Niên 90, Tôi Chỉ Muốn Kiếm Tiền

Chương 556: Chăm sóc con hay đi làm



Tô Tiêu Tiêu rất hài lòng với chiếc xe mobihome mà Lục Cảnh Hựu đã mua. Không gian xe tuy không quá rộng lớn nhưng trang thiết bị cực kỳ đầy đủ, để ba đến năm người sinh hoạt trên đó vẫn dư sức qua ngày.

Những lúc không quá bận, cô chỉ làm việc nửa ngày rồi về nhà; còn khi công việc dồn dập, cô sẽ mang theo con cùng đi làm. Nhờ có Trần Quế Lan và Tống Na giúp đỡ trông nom, Tô Tiêu Tiêu cảm thấy mình như được tiếp thêm sinh lực, tràn đầy năng lượng như xưa.

Sau khi mua xe về, nó được đỗ ở trong sân hơn nửa tháng trời. Ngày nào Trần Quế Lan cũng lên xe lau chùi dọn dẹp. Đây là lần đầu tiên bà thấy một loại ô tô kỳ lạ thế này: có giường, có sofa, có chỗ nấu ăn, thậm chí có cả nhà vệ sinh. Để chăm sóc con nhỏ, Lục Cảnh Hựu chẳng tiếc tay chi hơn trăm triệu để mua chiếc xe này cho vợ đưa con đi làm, Trần Quế Lan thấy thế thì xót tiền lắm, cho là quá xa xỉ. Thực tế, bà nghĩ hai vợ chồng cứ đi làm, để con ở nhà cho bà trông là hoàn toàn ổn.

Bà là bà ngoại, không phải không thương cháu, nhưng bà quan niệm trẻ con ở nhà khóc vài tiếng là chuyện thường tình. Thời của bà dù không đi làm công ty nhưng vẫn phải ra đồng cuốc đất, con cái ở nhà khóc chán, khóc mệt rồi cũng tự lăn ra ngủ thôi. Nhưng thấy cả Lục Cảnh Hựu và Tô Tiêu Tiêu đều không nỡ để con khóc, bà cũng chẳng tiện nói gì, dù sao thời đại đã khác, cách nuôi dạy trẻ cũng chẳng còn giống xưa.

Tô Tiêu Tiêu nói, con đói mà khóc vài tiếng thì bình thường, nhưng cái kiểu khóc xé lòng vì tìm mẹ thì cô không thể chịu đựng được. May mà biệt thự Hồ Ngạn cách khu công nghiệp ngoại ô không xa, chỉ mất khoảng mười lăm phút lái xe, nên Trần Quế Lan và Tống Na nhanh ch.óng thích nghi với kiểu "vừa đi làm vừa trông trẻ" này.

Sau dịp lễ mùng Một tháng Năm, thời tiết ấm dần lên, hai người còn có thể đẩy xe nôi đi dạo quanh khuôn viên nhà máy để cho bé sưởi nắng. Những lúc ban ngày rảnh rỗi, Lục Cảnh Hựu cũng hay tạt qua bên Cửu Châu Thiên Niên để thăm con.

Cậu nhóc hơn sáu tháng tuổi đã biết ngồi vững, cứ trêu là cười tít mắt, lại còn nhận ra bố. Vừa thấy anh là bé đã khua đôi tay nhỏ xíu đòi bế, đúng lúc đang ở độ tuổi đáng yêu nhất. Đúng như những gì Tô Tiêu Tiêu mong đợi, Lục Cảnh Hựu thực sự ngày càng yêu bé Thao Thao của họ nhiều hơn.

Giữa tháng Năm, Hồ Lệ gọi điện cho Tô Tiêu Tiêu, báo rằng thầy Đào – chuyên gia tư vấn doanh nghiệp – đã đến và sẽ có buổi lên lớp tại khách sạn Vân Đô vào ngày mai, hỏi xem lần này cô có tiện tham gia không. Tô Tiêu Tiêu đáp là có, cô nhất định sẽ tới.

Thấy cô lái cả xe mobihome, mang theo cả con nhỏ đến nghe giảng, Hồ Lệ bật cười: "Em đúng là gương điển hình để tuyên truyền đấy, chuẩn phong cách 'giỏi việc nước, đảm việc nhà', mang con đi làm mà chẳng trễ nải việc gì."

"Em không định tối nay về ngoại ô đâu, định ở lại đây luôn nên mới mang con theo." Tô Tiêu Tiêu cười đáp: "Cứ để con bên cạnh là em yên tâm nhất."

Cô đã đặt trước phòng tại khách sạn Vân Đô, sẵn tiện đưa cả Trần Quế Lan và Tống Na ra ngoài đổi gió, thư giãn một chút. Suy cho cùng, cũng chỉ là tốn thêm chút tiền phòng mà thôi.

"Em yên tâm về con, thế còn ông xã thì sao?" Hồ Lệ trêu chọc: "Chẳng lẽ tối nay chồng em được 'thả xích' ở nhà à? Chẳng cần đoán cũng biết, chắc chắn lại đang tụ tập nhậu nhẹt với Tề Hằng và Hà Tư Vũ cho xem!"

Sau khi được Tô Tiêu Tiêu tư vấn, Hồ Lệ đã thay đổi chiến thuật, chuyển từ chủ động sang bị động, đối xử với Tề Hằng bằng thái độ thờ ơ, lạnh nhạt. Không ngờ Tề Hằng lại càng hăng m.á.u, bắt đầu chủ động theo đuổi cô. Hai người giằng co hơn nửa năm, đến dịp mùng Một tháng Năm vừa rồi, cô mới chính thức nhận lời cầu hôn của anh ta. Tề Hằng cầu hôn rất kín tiếng, ngay cả Lục Cảnh Hựu và Hà Tư Vũ cũng không biết, mãi sau này mới nghe phong thanh.

"Mặc kệ họ thôi chị!" Tô Tiêu Tiêu không mấy bận tâm chuyện họ có nhậu nhẹt ở nhà hay không. Lục Cảnh Hựu kết hôn chứ có phải đi tu đâu, thỉnh thoảng thư giãn một chút cũng chẳng sao.

"Chẳng trách Tề Hằng cứ khen em suốt, bảo em rộng lượng, đúng là rộng lượng thật." Hồ Lệ cười nói: "Nếu là chị đi vắng ba ngày, chị phải véo tai Tề Hằng dặn dò đủ thứ mới yên tâm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tô Tiêu Tiêu chỉ mỉm cười. Thực ra không phải cô rộng lượng, mà là với những vấn đề không thuộc về nguyên tắc, cô sẽ không nhìn chằm chằm vào Lục Cảnh Hựu làm gì. Đôi khi càng giữ c.h.ặ.t thì lại càng dễ tuột mất. Cho nhau một chút không gian riêng tư sẽ tốt cho cả đôi bên. Nếu hai người cứ quấn lấy nhau suốt ngày thì sẽ sớm thấy nhàm chán; cách chung sống tốt nhất là ai bận việc nấy, lúc lỏng lúc c.h.ặ.t vừa phải.

Hồ Lệ từng phỏng vấn thầy Đào nên coi như người quen cũ. Sau buổi học, thầy Đào đã dành thời gian trò chuyện nghiêm túc với hai người. Đặc biệt là khi nghe Hồ Lệ kể về câu chuyện của Tô Tiêu Tiêu – một hành trình vươn lên từ con số không đầy nghị lực – thầy đã vô cùng ấn tượng. Thầy còn đặc biệt thiết kế riêng một bản kế hoạch định hướng phát triển doanh nghiệp cho Cửu Châu Thiên Niên.

Ba người trò chuyện vô cùng tâm đầu ý hợp đến tận hơn mười giờ đêm. Trong lúc đó,Tô Tiêu Tiêu còn tranh thủ về phòng thăm con một lát. Trần Quế Lan và Tống Na bảo hôm nay bé cực kỳ ngoan, đã ngủ say từ sớm nên bảo cô cứ yên tâm.

Để không làm thức giấc con, Tô Tiêu Tiêu đặt thêm một phòng ngay sát vách. Vừa tan học trở về phòng, cô đã thấy Lục Cảnh Hựu đang nằm trên giường đọc sách. Tô Tiêu Tiêu vô cùng ngạc nhiên: "Sao anh lại ở đây?" Cô cũng nghĩ như Hồ Lệ, cho rằng tối nay anh phải đi ăn uống, bù khú với hội bạn thân chứ. Không ngờ anh lại lẳng lặng bám theo đến tận đây.

"Sau này em đi đâu cũng phải mang anh theo, không được bỏ mặc anh ở nhà một mình đâu đấy." Lục Cảnh Hựu buông cuốn sách xuống, dang rộng vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy cô, xúc động nói: "Em không được vì có con rồi mà quên mất anh."

Anh biết cô vào nội thành là để nghe giảng, và ba ngày cũng không phải là dài. Nhưng khi về đến nhà, đối diện với căn phòng trống trải, lòng anh cũng trở nên trống rỗng lạ thường, thế là chẳng kịp suy nghĩ gì mà lái xe chạy thẳng đến đây luôn.

"Ba ngày nữa là mẹ con em về rồi mà." Tiêu Tiêu ngước nhìn anh, nũng nịu hỏi: "Thế sau này anh đi công tác thì tính sao?"

"Nếu anh đi công tác, anh sẽ cố gắng về ngay trong ngày, tuyệt đối không ở lại qua đêm bên ngoài." Lục Cảnh Hựu cúi xuống hôn cô, dịu dàng nói: "Anh không rời xa được em và con, anh muốn được ở bên mọi người mỗi ngày. Ngày mai anh lại đến nhé."

Sau những giây phút mặn nồng, hai người nằm trên giường thủ thỉ tâm sự suốt nửa đêm. Tô Tiêu Tiêu nói cô rất hài lòng với trạng thái cuộc sống hiện tại: tình cảm vợ chồng hòa hợp, con cái được chăm sóc chu đáo; tuy thường xuyên phải theo mẹ ra ngoài nhưng không phải kiểu bôn ba vất vả mà coi như là đi mở mang tầm mắt sớm.

Về những vấn đề trong công việc, Tô Tiêu Tiêu không quá áp lực. Trong mắt cô, gia đình quan trọng hơn công việc rất nhiều. Lục Cảnh Hựu cũng thề thốt khẳng định sau này anh sẽ trân trọng tổ ấm nhỏ này hơn nữa, trân trọng từng khoảnh khắc trưởng thành của con. Anh còn giao ước với cô: nếu hai người có mâu thuẫn gì thì nhất định phải giải quyết ngay trong ngày, tuyệt đối không được mang bực dọc đi ngủ. Tô Tiêu Tiêu cười tươi đồng ý.

Thực ra giữa anh và cô vốn chẳng có mâu thuẫn gì lớn, phần lớn áp lực đều đến từ bên ngoài. Suốt hơn một năm kết hôn, luôn là anh nhường nhịn và bao dung cô. Ngược lại là cô, thỉnh thoảng vẫn hay nổi cáu vặt với anh, nhưng anh đều chỉ cười trừ cho qua, chưa bao giờ tính toán với cô.

Sau khi trở về khu công nghiệp, Tô Tiêu Tiêu kết hợp với những lời khuyên của thầy Đào để xác định rõ phong cách của công ty: tập trung vào dòng sản phẩm Tân Trung Hoa (New Chinese Style) của Marco Polo. Cô tái thiết lập mục tiêu phát triển: phấn đấu trong vòng một năm phát triển mười cửa hàng phân phối trực tiếp thương hiệu tại khu vực ngoại ô; trong ba năm đưa các cửa hàng Cửu Châu Thiên Niên phủ sóng khắp Thủ đô; và sau năm năm sẽ vươn ra khỏi Thủ đô, phát triển hệ thống đại lý nhượng quyền trên toàn quốc.

Đồng thời, công ty cũng sẽ tích cực tham gia các hoạt động thiện nguyện, trích một phần doanh thu hàng năm để làm từ thiện, đóng góp lại cho xã hội.