Trở Lại Thập Niên 90, Tôi Chỉ Muốn Kiếm Tiền

Chương 561: Ngoại truyện (3)



Thái Đình không ngờ Marco Polo còn chưa chính thức tỏ tình với mình câu nào đã đòi về quê cô chơi.

Cô hỏi anh về quê cô để xem cái gì, anh bảo muốn về thăm nhạc phụ nhạc mẫu. Thái Đình hiếm khi đỏ mặt, vặn lại: "Ai là nhạc phụ nhạc mẫu của anh? Anh còn chưa theo đuổi tôi, tôi cũng chưa có đồng ý."

"Ngày nào tôi cũng ở bên cạnh cô, người trong công ty đồn đại ầm ĩ tôi cũng chẳng thèm giải thích. Tôi cùng cô chạy ngược chạy xuôi ngoài thị trường, cùng cô đi gặp khách hàng, cô tưởng tôi đang làm cái gì?" Marco Polo nhìn cô đầy kinh ngạc: "Trong lòng tôi, hai đứa mình đã qua cả giai đoạn tìm hiểu rồi, cô còn ở đó mà giả ngây giả ngô với tôi à?"

"Tôi giả ngây giả ngô hồi nào?" Thái Đình càng kinh ngạc hơn: "Tôi đã đồng ý yêu đương với anh đâu mà qua với chẳng lại?"

"Vậy giờ tôi hỏi cô, cô có đồng ý hay không?" Marco Polo hỏi thẳng tuột: "Tôi vốn nghĩ chúng ta không cần ba cái quy trình sến súa đó. Cô biết đấy, tôi ghét nhất là mấy trò rập khuôn, tôi muốn chúng ta phải khác biệt."

"Vậy tôi nói cho anh biết, tôi không đồng ý!" Thái Đình nghe xong mà lộn ruột, quay người bỏ đi: "Nếu anh chê sến súa thì tốt nhất đừng kết hôn nữa, đi tu làm hòa thượng luôn đi. Kết hôn vốn dĩ đã là một chuyện rập khuôn sến súa rồi."

"Ơ cái cô này, sao chẳng lý lẽ gì thế?" Marco Polo đuổi theo: "Có gì thì từ từ nói, cái thói hở một tí là bỏ đi này không tốt đâu nhé. Sau này về sống chung không được thế này đâu, ngoài tôi ra chẳng ai chịu nổi cái tính này của cô đâu."

"Tôi cũng chẳng bắt anh phải chịu đựng tính cách của tôi, là anh tự nguyện đấy chứ." Thái Đình tức muốn c.h.ế.t, sầm sập bước vào văn phòng của mình rồi đóng sầm cửa lại. Marco Polo không chịu bỏ qua, cứ đứng ngoài gõ cửa rầm rầm: "Cô mở cửa ra, chúng ta nói cho ra ngô ra khoai một lần đi."

Thái Đình mặc kệ anh ta.

Marco Polo cứ gõ cửa không ngừng khiến đồng nghiệp đi ngang qua đều vây lại xem, có người nhanh miệng đã chạy đi báo ngay cho Tô Tiêu Tiêu.

Tô Tiêu Tiêu vừa cùng Lục Cảnh Hựu tham gia lễ cắt băng khánh thành tòa nhà văn phòng ở ngoại ô do Công nghệ Tam Nguyên thi công. Sau một ngày dài bận rộn, cô đang cùng Đinh Lâm Ngọc bàn bạc việc chuyển toàn bộ nhân viên kinh doanh vào văn phòng mới. Nghe tin Marco Polo và Thái Đình lại-lại-lại cãi nhau, hai người đã quá quen với cảnh này. Tô Tiêu Tiêu thản nhiên nói: "Cứ kệ cho họ cãi, đợi tôi bận xong có khi họ lại hết cãi nhau rồi."

"Hai người đó đúng là một cặp oan gia ngõ hẹp." Đinh Lâm Ngọc cũng chẳng để tâm. Hiện tại Cửu Châu Thiên Niên đang tập trung bố trí tại các trung tâm thương mại lớn, lại đúng dịp tòa nhà văn phòng khai trương, cô và Tô Tiêu Tiêu đã làm việc thông suốt một tháng nay không nghỉ ngày nào.

Hơn nữa thời gian này công ty cũng rất bận. Hệ thống cửa hàng càng nhiều thì nhu cầu hàng hóa càng lớn. Tuy chưa đến dịp lễ mùng 1 tháng 5 nhưng các mẫu mùa hè đã bắt đầu ra mắt, đơn hàng đã xếp lịch đến tận cuối năm. Hai cái người kia vẫn còn tâm trạng để cãi nhau đúng là thừa năng lượng thật.

"Nếu mọi người không có ý kiến gì, chúng ta sẽ điều chỉnh theo phương án này, cần triển khai nhanh ch.óng để các cửa hàng kịp thời luân chuyển hàng hóa." Tô Tiêu Tiêu xem điện thoại, thấy tin nhắn của Trần Quế Lan hỏi khi nào về nhà, cô vội nhắn lại: "Nhà mình có chuyện gì sao mẹ? Thừa Ngật đâu ạ?"

"Nhà không có việc gì cả, Thừa Ngật đang xem tivi, mẹ chỉ hỏi xem bao giờ con về thôi." Bà Trần Quế Lan không gọi điện vì sợ ảnh hưởng công việc của con gái: "Mẹ làm món sườn xào chua ngọt con thích nhất đây, về sớm chút kẻo nguội mất ngon. Đúng rồi, Cảnh Hựu đi đón con rồi đấy, đang trên đường rồi."

"Vâng, con biết rồi ạ." Tô Tiêu Tiêu xem lại kế hoạch làm việc rồi nói với Đinh Lâm Ngọc: "Các chi tiết cụ thể giao lại cho chị nhé, hôm nay em phải tan làm sớm, mẹ em làm sườn xào chua ngọt rồi."

"Món sườn bác làm là ngon nhất quả đất." Đinh Lâm Ngọc vẫn luôn thòm thèm: "Hôm nào rảnh chị nhất định phải sang ăn ké mới được."

"Vương Hoa biết chị cũng thích món đó nên đã đặc biệt xin mẹ em bí kíp rồi, anh ấy bảo sau này sẽ làm cho chị ăn." Tô Tiêu Tiêu đứng dậy đi lấy nước: "Nhà cửa cũng sắm sửa xong rồi, hai người cũng nên tính chuyện cưới xin đi thôi."

"Chị với Vương Hoa bàn rồi, qua năm mới sẽ tổ chức." Đinh Lâm Ngọc mỉm cười dịu dàng.

Ngày hôm sau, khi Tô Tiêu Tiêu đi làm thì nhận được hai tin nhắn xin nghỉ phép, một của Marco Polo, một của Thái Đình. Cả hai đều bảo không khỏe nên không đi làm. Thái Đình nhắn: "Có việc gì thì tìm Marco Polo." Marco Polo lại nhắn: "Có việc gì thì tìm Thái Đình, tài liệu của tôi đều để chỗ cô ấy cả."

Nhìn là biết ngay hai người này không ở cùng nhau, ai xin nghỉ đường nấy. Tô Tiêu Tiêu cạn lời, gọi điện cho cả hai bảo lên văn phòng gặp cô một chuyến.

Thái Đình đến trước, vốn cô đang ở phòng trên tầng bốn nên chỉ mất chưa đầy ba phút là xuống đến tầng hai. Marco Polo thì xưa nay chẳng bao giờ có khái niệm thời gian, anh ta bảo đang ăn sáng bên ngoài, phải một tiếng nữa mới về tới công ty.

Tranh thủ lúc này, Tô Tiêu Tiêu trò chuyện với Thái Đình. Dù ngày nào cũng ở công ty nhưng cô không có thời gian tán gẫu, hầu như chỉ xử lý việc gấp rồi lại cùng Đinh Lâm Ngọc đi đàm phán hoặc kiểm tra cửa hàng. Tô Tiêu Tiêu muốn nhanh ch.óng ổn định hệ thống cửa hàng để đẩy mạnh quảng bá, nâng tầm hình ảnh thương hiệu Cửu Châu Thiên Niên.

"Xin lỗi Tiêu Tiêu, em bận rộn thế mà vẫn phải để em lo lắng chuyện của chị." Thái Đình rất áy náy: "Thực ra cũng không có gì to tát, chị chỉ muốn bình tâm lại chút thôi. Chị dặn Vương Hiểu Vũ rồi, xưởng có việc gì thì gọi điện cho chị."

"Em biết hai năm nay chị chưa được nghỉ ngơi ngày nào, nhưng có những chuyện trốn tránh mãi không được." Tô Tiêu Tiêu là người từng trải, nhìn tin nhắn là hiểu ngay vấn đề. "Chúng ta làm việc là để sống, nhưng nếu cuộc sống không như ý thì làm việc cũng chẳng còn hứng thú. Chị và Marco Polo bên nhau bao nhiêu năm nay, bọn em đều thấy rõ cả. Thế này đi, em cho hai người nghỉ phép một tháng, đi đâu đó mà thư giãn."

"Không cần đâu, thật sự không sao mà." Thái Đình đã hoàn toàn bình tĩnh lại: "Công ty đang bận, sao chị nghỉ được. Chuyện của chị với anh ấy tớ tự xử lý được, em đừng lo, giờ chị đi làm ngay đây."

"Hai năm tới công ty lúc nào cũng sẽ bận thôi." Tô Tiêu Tiêu nghiêm túc nhìn bạn: "Thái Đình, em nói thật đấy, không đùa đâu. Chị cũng không còn nhỏ nữa, nên cân nhắc chuyện đại sự của mình đi."

"Đấy thấy chưa, Tô tổng cũng nói vậy mà, chỉ có mỗi mình cô là cứ giả điếc trốn tránh thôi." Marco Polo đẩy cửa bước vào, nghiêm túc nói với Thái Đình: "Hôm qua là tôi sai, tôi sẽ bù đắp cho cô một buổi lễ thật trang trọng, nhưng đợt nghỉ phép này chúng ta nhất định phải nghỉ."

Nói rồi anh ta nhìn sang Tô Tiêu Tiêu, Tô Tiêu Tiêu gật đầu: "Được thôi."

"Vậy quyết định thế đi, mai chúng ta về nhà cô trước, sau đó về nhà tôi." Marco Polo trịnh trọng nói với Thái Đình: "Đi đi về về là vừa hết một tháng."

"Huyện Giao chào đón các bạn." Tô Tiêu Tiêu hiểu ý, đứng dậy vỗ vai Thái Đình cười bảo: "Em bảo kế toán ứng trước lương và thưởng cho chị, về quê thăm nhà đi!"

Thực ra Thái Đình cũng có cảm tình với Marco Polo. Chỉ vì ngày nào họ cũng cãi nhau nên trông có vẻ không hợp, nhưng Tô Tiêu Tiêu hiểu rõ lòng bạn mình.

Hôm sau, Thái Đình thu xếp đồ đạc cùng Marco Polo về huyện Giao. Vừa ra khỏi cửa hai người lại cãi nhau. Marco Polo đòi đi máy bay cho nhanh, Thái Đình khăng khăng đòi đi tàu hỏa: "Lần nào tôi về quê cũng đi tàu, tôi chưa đi máy bay bao giờ và cũng chẳng muốn đi. Anh không thích thì có thể không đi."

"Tàu thì tàu." Marco Polo không kiên trì nữa. Suốt dọc đường hai người chẳng nói với nhau câu nào. Marco Polo như muốn làm hòa, mua nước cho cô rồi bảo: "Thôi mà, lúc trước là tôi sai, cô đừng thế nữa, không thì về nhà người thân lại tưởng tôi bắt nạt cô."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Anh lúc nào chẳng bắt nạt tôi." Thái Đình bỗng đỏ hoe mắt: "Anh lúc nào cũng chỉ biết mình mình, chẳng bao giờ nghĩ đến cảm xúc của người khác, kể cả tôi. Cứ mở mồm ra là 'không rập khuôn', nhưng có cô gái nào mà không thích được cầu hôn, được coi trọng chứ..."

Cô vẫn không thể nào quên được cảnh tượng Lục Cảnh Hựu cầu hôn Tô Tiêu Tiêu ở Hồ Ngạn năm đó. Lúc ấy cô đã nghĩ, giá mà có ai đó cũng đặt mình vào vị trí quan trọng như thế thì tốt biết mấy, kể cả người đó có bàn tay trắng đi chăng nữa. Vả lại, một người đàn ông đối tốt với phụ nữ thế nào cô đều thấy cả, như Lục Cảnh Hựu đối với Tô Tiêu Tiêu, cô chưa từng thấy ai cưng chiều vợ như thế, từ lúc chưa cưới đến lúc cưới xong vẫn nhất mực như vậy, chưa bao giờ thay đổi.

"Tôi tưởng cô cũng cá tính giống tôi, không cần mấy thứ đó." Marco Polo cảm thấy cách đàn ông tỏ tình với phụ nữ xưa nay đều rập khuôn như một, không đáng để học theo. Anh vốn rất coi thường việc đó, nhưng không ngờ Thái Đình lại thích.

"Anh không cần nhưng không có nghĩa là tôi không cần." Sâu trong thâm tâm Thái Đình luôn có chút tự ti, nhưng với Marco Polo thì lại rất khác. Hai người từ lúc quen nhau đã cãi nhau như c.h.é.m chả, chẳng nể nang gì. Hai năm nay vì cãi nhau với Marco Polo mà tài ăn nói của cô cũng tăng tiến vượt bậc, đến mức muốn giả làm thục nữ trước mặt anh ta cũng không nổi nữa.

Thực tế là họ chưa bao giờ phải diễn trước mặt nhau, ngay từ đầu đã đối đãi bằng bộ mặt thật nhất. Trước đây chưa dính dáng đến tình cảm nên họ thấy rất hiểu nhau. Giờ động đến chuyện yêu đương, Marco Polo vẫn vậy, chỉ có Thái Đình là thay đổi, trở nên hay lo được lo mất. Nhưng cô cứ giữ trong lòng thì rất khó chịu, nên quyết định nói thẳng: "Nếu anh thấy tôi không xứng đáng được nhận những điều đó, thì anh cũng chẳng cần về nhà với tôi làm gì."

"Nếu cô cần, dĩ nhiên tôi sẵn lòng làm." Marco Polo không chút do dự nhìn cô: "Sau này cô có yêu cầu gì cứ bảo tôi, mọi chuyện đều có thể thương lượng mà."

"Không phải chuyện gì cũng nhất thiết phải qua sự đồng ý của tôi mới được, quan trọng là anh có muốn vì tôi mà tâm huyết hay không thôi." Thái Đình chẳng hiểu nổi mạch não của Marco Polo, chỉ muốn bổ đầu anh ta ra xem trong đó chứa cái gì. Chẳng lẽ chuyện cầu hôn cũng phải bàn bạc xin phép cô sao?

Cô cũng không phải người quá chấp nhặt, nhưng cái kiểu tỏ tình của Marco Polo khiến cô bất mãn. Đâu có ai theo đuổi con gái nhà người ta mà huỵch toẹt bảo muốn về thăm nhạc phụ nhạc mẫu bao giờ.

Sau hai ngày xóc nảy, họ cũng về tới Thái Gia Trang. Thái Gia Trang là một ngôi làng nhỏ trên núi với hơn một trăm hộ dân. Thái Đình thường chỉ về nhà dịp Tết. Người trong làng đều biết Thái Đình làm việc ở Thủ đô kiếm được rất nhiều tiền, giúp nhà xây được nhà lớn, mua máy kéo, xe tải, cuộc sống ngày càng đi lên.

Giờ không phải lễ Tết mà tự nhiên Thái Đình dẫn một thanh niên ăn mặc thời thượng về khiến cả làng xôn xao. Tin tức truyền đi nhanh ch.óng, người già trẻ nhỏ trong làng kéo đến đầy ngõ, ngó nghiêng xem chàng trai Thái Đình dẫn về là ai. May mà Marco Polo mặt dày, chẳng hề sợ những ánh mắt tò mò, anh cứ đứng ngoài cổng chia t.h.u.ố.c lá, tán gẫu chuyện phiếm với dân làng.

Bố mẹ Thái Đình rất hài lòng về Marco Polo, vì họ thấy anh là người thành phố, ăn mặc sành điệu lại mang theo bao nhiêu quà cáp, chắc chắn nhà phải có điều kiện, sau này sẽ không để con gái họ chịu thiệt. Hơn nữa, sau này anh còn có thể giúp Thái Đình chu cấp cho gia đình và cậu em trai của cô.

Chỉ sau hai ngày, Marco Polo đã thân thiết với bố mẹ Thái Đình. Anh gần như đáp ứng mọi yêu cầu của hai ông bà, họ nói gì anh cũng vâng. Nào là lo công việc cho em trai Thái Đình, nào là tìm đối tượng cho cậu ta, anh đều nhận lời hết.

Thái Đình ngược lại thấy không vui. Ngay trước mặt Marco Polo, cô nói với bố mẹ rằng em trai đã lớn rồi, việc của mình thì tự mình làm, không nên trông chờ vào cô, càng không nên trông chờ vào Marco Polo. Mẹ Thái Đình nghe xong liền sầm mặt: "Con là chị, con không lo cho nó thì ai lo? Bố mẹ vất vả nuôi con khôn lớn, không có công cũng có đức, sao chuyện của em mà con lại không màng?"

"Mẹ, con nghỉ học từ năm mười sáu tuổi, đi làm quần quật kiếm được đồng nào đều gửi về cho bố mẹ cả. Đầu tiên là nuôi nó ăn học, nhưng chính nó không có chí, lên cấp ba là lo yêu đương chẳng học hành gì nên mới không đỗ đại học. Giờ công việc không ra hồn, bố mẹ lại quay sang trông chờ vào con..." Thái Đình tức phát khóc: "Căn nhà này, cái xe kia, cái gì không phải do tiền của con mua? Tại sao công việc của nó cứ hơi không vừa ý là nó bỏ việc, rồi ở nhà ăn không ngồi rồi, hằng tháng chỉ chờ con gửi lương về nuôi?"

"Chị, chẳng qua cũng chỉ tiêu của chị vài đồng bạc thôi mà!" Thái Vĩ nghe chị nói thế thì bực bội: "Chị có biết cái ca làm của em mệt thế nào không? Từ tám giờ sáng đến tám giờ tối, cuối tuần chỉ được nghỉ một ngày. Mệt như thế mà lương có năm trăm tệ, là chị thì chị cũng chẳng chịu nổi đâu."

"Hừ, việc gì mà chẳng mệt?" Thái Đình cười lạnh: "Cậu tưởng tôi sướng lắm à? Lúc chúng tôi đóng hàng phải thức trắng đêm, ngay cả Tô tổng của chúng tôi còn thường xuyên bận đến nửa đêm, cái ca tám giờ đến tám giờ của cậu thấm tháp gì?"

"Vì chị quen rồi thôi!" Thái Vĩ chẳng hề nhận thức được lỗi sai của mình, trái lại còn lý sự: "Vả lại lương của chị cũng đâu phải năm trăm, mà là ba ngàn tệ. Nếu ông chủ trả chị năm trăm chắc chắn chị cũng chẳng làm đâu."

"Tôi kiếm được năm trăm hay ba ngàn đều là mồ hôi nước mắt của tôi, tại sao phải đưa cho cậu?" Thái Đình càng nghe càng lộn ruột: "Nếu cậu đã không có chí tiến thủ như thế thì tôi cũng chẳng việc gì phải bỏ công ra nữa. Từ giờ tôi sẽ không gửi tiền về nuôi cậu nữa đâu. Cậu có chân có tay, tự đi mà kiếm lấy."

"Đình Đình, mẹ vất vả nuôi con lớn thế này, không ngờ lại nuôi ra một đứa con bạc bẽo." Mẹ Thái Đình nghe con gái bảo không gửi tiền về nữa thì nổi trận lôi đình: "Giờ con có năng lực rồi nên coi khinh bố mẹ, coi khinh cả em trai phải không? Sớm biết thế này bố mẹ chẳng cho con lên Thủ đô làm gì, thà gả con sớm cho mấy nhà gần đây, còn hơn để con nảy sinh nhiều tâm tính thế này..."

"Bố mẹ, chẳng lẽ bố mẹ nuôi con chỉ để con đi làm nuôi cả nhà thôi sao?" Thái Đình càng thêm thất vọng: "Con rốt cuộc có phải con ruột của bố mẹ không vậy?"

"Chị, nếu chị về chỉ để làm bố mẹ tức giận thì sau này chị đừng về nữa." Thái Vĩ càng gắt hơn: "Cái nhà nghèo này không chứa nổi chị đâu."

"Đi, chúng ta đi ngay bây giờ." Marco Polo không nghe nổi nữa, anh thu dọn hành lý, kéo vali rồi dắt Thái Đình đi thẳng: "Xin lỗi, tôi không biết gia đình cô lại như thế này. Sau này chúng ta sẽ không bao giờ quay lại đây nữa."

"Anh dựa vào cái gì mà dắt chị tôi đi?" Thái Vĩ đang lúc bực bội, thấy Marco Polo thì trướng mắt, không chịu để anh đưa Thái Đình đi.

"Dựa vào việc tôi là người yêu của chị cậu, tôi sẽ đưa cô ấy đi." Marco Polo chẳng hề sợ Thái Vĩ, rút điện thoại ra cảnh cáo: "Cậu mà dám cản tôi là tôi báo cảnh sát đấy, không tin cậu cứ thử xem."

Nghe đến báo cảnh sát, Thái Vĩ lập tức chùn bước. "Đều là người nhà cả, có gì thì từ từ nói." Mẹ Thái Đình cũng xuống nước, cười xòa bảo: "Hai chị em chúng nó từ nhỏ đã thế rồi, cãi nhau rồi vài ba ngày là lại thôi ấy mà."

"Sau này Đình Đình đã có tôi, sẽ không giống như trước nữa." Thái độ của Marco Polo rất cứng rắn: "Mọi người hãy khách sáo với cô ấy một chút. Nếu không, sau này ngôi nhà của chúng tôi sẽ không bao giờ chào đón mọi người đâu."

"Chị, em sai rồi." Thái Vĩ lập tức xin lỗi.

Thái Đình lòng đầy tủi thân, không thèm chấp nhận lời xin lỗi đó, ngay trong ngày hôm đó cô đã cùng Marco Polo thu dọn hành lý quay về Thủ đô.

Trên đường đi, cô hiếm khi dịu dàng, tựa vào vai Marco Polo nói: "Bao nhiêu năm qua, cuối cùng tôi cũng nói ra được những lời trong lòng với họ. Tuy bực mình nhưng lòng lại thấy nhẹ nhõm vô cùng."

"Họ dù sao cũng là người thân của cô, sau này chuyện gì nên giúp thì giúp, còn chuyện gì không nên thì tuyệt đối không được giúp." Marco Polo nhìn qua là biết chuyện nhà Thái Đình là thế nào: "Họ chỉ là quen với việc cô hy sinh nên mới không biết xót xa cho cô. Nhưng không sao, sau này có tôi xót xa cho cô rồi."

"Cảm ơn anh." Thái Đình cảm thấy lòng mình bỗng chốc bình lặng lại: "Thật ra tôi cũng không nhất thiết phải bắt bố mẹ xót xa cho mình, tôi chỉ mong họ có thể thấu hiểu cho tôi thay vì cứ mù quáng bắt tôi chu cấp cho em trai. Tôi cũng là con của họ mà..."

"Tôi biết, tôi hiểu mà!" Marco Polo nắm c.h.ặ.t t.a.y cô: "Sau này có tôi cùng cô đối mặt với những chuyện này, cô không phải lo lắng gì hết. Tôi sẽ không để ai bắt nạt cô đâu, hãy tin tôi."

"Tôi tin anh." Thái Đình đột nhiên cảm thấy lễ cầu hôn hay gì đó cũng không còn quá quan trọng nữa. Quan trọng là, anh hiểu cô.