Chíp chíp! Phùng Nhuế đều nghe không hiểu lời tôi, cô ấy coi như phế rồi, tôi muốn đi cùng cô.
Việc kiểm tra ra vào Khu an toàn Giang Thành vốn đã rất nghiêm ngặt, mấy ngày nay chỉ e càng nghiêm ngặt hơn. Tang Xán Xán thì có thể đi đường tắt, nhưng nếu muốn mang theo Phùng Nhuế, quả thực là một vấn đề nan giải. Tuy nhiên cũng không phải không có cách.
Cô lấy ra tập bản đồ đã thu thập trước đó, lật đến trang Giang Thành, hỏi Phùng Nhuế: “Cô có biết tường bao Khu an toàn Giang Thành chỗ nào mỏng nhất không?”
“Tường bao mỏng nhất?” Phùng Nhuế bưng tập bản đồ xem một lúc, chìa tay về phía cô: “Có b.út không?”
Tang Xán Xán đưa một cây b.út bi, Phùng Nhuế nghiên cứu một hồi, vẽ đại khái phạm vi Khu an toàn Giang Thành lên bản đồ, rồi dùng vòng tròn khoanh trọng điểm vài đoạn.
Tang Xán Xán cầm bản đồ xem rất nghiêm túc, Phùng Nhuế ngạc nhiên hỏi: “Cô không phải định húc thẳng vào tường ra ngoài chứ? Cho dù là tường cũ cũng không dễ húc đổ đâu nhé.”
Người húc tường đương nhiên không phải là cô, Tang Xán Xán nhìn Phùng Nhuế, giọng điệu vô cùng nghiêm túc: “Tôi có thể tin tưởng cô không?”
Nếu cô không đeo mặt nạ và kính râm, trực tiếp nhìn thẳng vào mắt người ta thì hẳn là có sức thuyết phục hơn, tiếc là cô không làm được.
Phùng Nhuế nhún vai: “Cô thích tin hay không thì tùy, dù sao tôi cái bộ dạng quỷ quái này, sống cũng chẳng có ý nghĩa gì lớn. Cô cứu tôi hai lần, cái mạng này cô muốn lấy cứ việc lấy về.”
Tang Xán Xán còn chưa nói gì, Phùng Nhuế tiếp tục: “Nói thế này đi, tôi không người thân bạn bè, cô độc một mình, không vướng bận cũng không có điểm yếu, nỗi đau đứt tay cắt thịt cũng đã nếm trải rồi. Tôi đến sống c.h.ế.t còn chẳng quan tâm, đối với những thứ khác cũng chẳng có hứng thú, cô thử nói xem, tôi có lý do gì để phản bội cô?”
Cái đó thì chưa chắc, “không phải tộc ta ắt có lòng khác” chính là lý do lớn nhất. Tang Xán Xán do dự một lát, tháo găng tay bên phải ra, rồi xắn tay áo bên phải lên, để lộ khúc xương trắng hếu sáng bóng: “Nếu tôi là như thế này thì sao?”
Kể từ khi biến thành tang thi, cô ở trước mặt bất kỳ ai cũng đều che che giấu giấu, cho dù gặp lại bạn cũ cũng không thể lộ thân phận, đôi khi nghĩ lại cũng rất khó chịu. Lần này dứt khoát đ.á.n.h cược một phen đi.
Nếu Phùng Nhuế phản bội cô, cô tin mình có khả năng xử lý tốt. Nếu Phùng Nhuế không phản bội, cô nói không chừng có thể thu hoạch được một... đồng bạn có thể thẳng thắn đối đãi.
“Á đù,” Phùng Nhuế kinh ngạc há hốc mồm, “Lão Tang, cánh tay này của cô lợi hại đấy, cô cũng bị cải tạo à?”
Đã quyết định rồi, Tang Xán Xán dứt khoát tháo luôn găng tay trái, sau đó cởi áo choàng, tháo khẩu trang kính râm, gỡ mặt nạ silicon, cởi bỏ quần áo trên người, hoàn hoàn chỉnh chỉnh để lộ ra một bộ khung xương.
Phùng Nhuế hoàn toàn nhìn đến ngây người, mắt không chớp lấy một cái, mất một hai phút mới tìm lại được giọng nói của mình, nói chuyện cũng lắp ba lắp bắp: “Lão, Lão Tang, cô, cô rốt cuộc là tình huống gì? Dị năng đặc biệt? Người xương? Cô còn là người không?”
Tiểu Bát ở bên cạnh khinh bỉ kêu một tiếng. Chiu chiu. Thật không có kiến thức, tôi đã thấy từ lâu rồi.
Tang Xán Xán dang tay: “Tôi cũng không biết tôi bây giờ tính là gì, đại khái có thể là tang thi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tang thi?” Phùng Nhuế càng thêm kinh ngạc, “Tang thi có thể lanh lợi như cô? Thế thì nhân loại còn đường sống à.”
Tang Xán Xán hướng hai hốc mắt trống rỗng về phía cô ta: “Tang thi cũng đang tiến hóa, sau này nói không chừng đều có thể lanh lợi như tôi. Cô nếu lo lắng cho tương lai nhân loại, có thể đi tố giác tôi.”
Tuy nhiên chỉ cần cô ta có ý nghĩ như vậy, bọn họ chính là kẻ thù.
“Tôi lo cái rắm ấy,” Phùng Nhuế mất sức ngồi phịch xuống giường, “Còn tố giác, là tự dâng mình cho bọn họ bắt thì có. Nhân loại đâu có coi tôi là người, tôi lo cái gì cho tương lai của bọn họ, tất cả hủy diệt hết đi càng tốt.”
Phùng Nhuế ở phòng thí nghiệm chịu không ít t.r.a t.ấ.n, đau khổ đều là do con người mang lại, không biến thành một kẻ chống đối loài người cực đoan đã là nể mặt lắm rồi. Cái gì mà vận mệnh cộng đồng, cái gì mà đạo đức trách nhiệm, sớm đã bị cô ta vứt lên chín tầng mây. Cho dù Tang Xán Xán là tang thi, cô ấy cứu mình từ tay con người hai lần, đó cũng là một con tang thi tốt, so với những kẻ lòng mang quỷ t.h.a.i kia, thậm chí so với đại bộ phận con người, đều tốt hơn nhiều.
Phùng Nhuế rất nhanh đã quyết định lập trường của mình.
“Nhưng mà bộ dạng này của cô ngầu thật đấy, hơi giống cái gì trong phim ấy nhỉ... Đúng rồi, Ma Tốc Độ!”
Phùng Nhuế hồi phục lại từ cơn chấn động, ngược lại nảy sinh hứng thú với bộ khung xương của Tang Xán Xán.
“Cô bây giờ còn cần ăn cơm uống nước không? Không có mắt không có tai, rốt cuộc nhìn nghe kiểu gì? Cũng không có dây thanh quản, sao còn nói chuyện được?...”
Phùng Nhuế trước đây cũng là nhân viên nghiên cứu khoa học, giờ bị Tang Xán Xán khơi dậy lòng hiếu kỳ, câu hỏi cứ nối tiếp nhau, có những câu Tang Xán Xán bản thân cũng chỉ biết lơ mơ, cũng lười giải thích từng cái một.
“Mấy cái này để sau hãy nói, rốt cuộc cô có muốn rời khỏi khu an toàn không?”
“Muốn chứ, đương nhiên muốn,” Phùng Nhuế vẫn nhìn chằm chằm Tang Xán Xán đ.á.n.h giá với ánh mắt rực lửa, “Cô nói đi, cô có cách gì ra ngoài? Tôi thì không nói làm gì, bộ dạng này của cô không qua được cửa kiểm tra an ninh đâu, mà nói chứ rốt cuộc cô vào khu an toàn kiểu gì thế, người kiểm tra mù hết rồi à?”
Thế là Tang Xán Xán lại làm ra một hành động khiến người ta trợn mắt há mồm.
Cô ngay trước mặt Phùng Nhuế, tháo rời tay chân và thân mình của mình ra, thu vào Kho hệ thống, chỉ để lại một cái đầu lâu, sau đó cử động xương hàm nói: “Cô tìm cách đưa đầu của tôi ra khỏi khu an toàn, tôi sẽ tạo cơ hội cho cô ra ngoài.”
Lần này đến cả Tiểu Bát cũng kinh ngạc đến cứng đờ, Phùng Nhuế càng là chỉ vào Tang Xán Xán “cô cô cô” kêu một hồi lâu, mới khó khăn nói ra câu hoàn chỉnh: “Cô thế này cũng được?! Tháo ra rồi còn lắp lại được không?!”
Tang Xán Xán bèn diễn tập lại thao tác lắp lại tứ chi cho bọn họ xem một lần. Phùng Nhuế cạn lời, giơ ngón tay cái với cô: “Coi như cô lợi hại.”