Trở Thành Tang Thi Tôi Bán Hàng Ở Tận Thế

Chương 192



Thi thể để hai ngày, đã bắt đầu bốc mùi, đám đông vây xem bên cạnh đều theo bản năng lùi lại vài bước. Trần Vĩnh Kiệt cũng cau mày không vui: “Chu chủ nhiệm, bà đang làm cái gì vậy?”

Hắn chán ghét xua tay, ra hiệu cho thuộc hạ phía sau: “Thi thể đã bắt đầu thối rữa, rất có thể lây truyền dịch bệnh, mau mang đi xử lý.”

Nhưng đám thuộc hạ cũng không biết là do kích thích quá lớn chưa phản ứng kịp, hay là vì sự xúi giục của Đổng Thanh Bình và trạm dịch ban nãy mà nảy sinh tâm lý phản nghịch, thế mà lại không lập tức hành động theo chỉ thị của hắn. Mà Chu chủ nhiệm lại lên tiếng lần nữa.

“Khu trưởng cũng không cần vội vã hủy thi diệt tích, cho dù đốt hết t.h.i t.h.ể, trong tay tôi cũng có bằng chứng khác.”

Nói rồi bà lại đứng thẳng người, hướng về phía đám đông vây xem: “Các người nhất định rất tò mò đúng không, bọn họ c.h.ế.t thế nào, tôi lại tại sao phải tìm Khu trưởng đòi công đạo. Bởi vì Khu trưởng và đứa cháu trai tốt của hắn, bọn họ chính là hung thủ g.i.ế.c người!”

Chuyện gì thế này? Đám đông vây xem thì thầm bàn tán. Chu chủ nhiệm lại nhìn về phía Đổng Thanh Bình đang thong dong ngồi xem náo nhiệt bên cạnh: “Vị này chắc là Đổng đội trưởng, nghe danh đã lâu. Chuyện này xảy ra lúc đó Đổng đội trưởng cũng có mặt tại hiện trường, hy vọng anh có thể làm chứng.”

Cũng có liên quan đến hắn? Đổng Thanh Bình nhướng mày, ra hiệu cho Chu chủ nhiệm nói tiếp.

Mặc dù Trần Vĩnh Kiệt không rõ Chu chủ nhiệm cụ thể muốn nói gì, nhưng trực giác mách bảo hắn nhất định phải ngăn cản: “Ta nói lại lần nữa, chúng ta hiện tại đang phá án, nếu Chu chủ nhiệm nhất định phải cản trở việc công, ta chỉ có thể mời bà rời đi trước.”

Hắn lại ra hiệu bằng mắt cho thuộc hạ, lần này cuối cùng cũng có người đáp lại, hai bảo vệ nhanh ch.óng đi đến bên cạnh Chu chủ nhiệm, làm bộ muốn bắt bà. Còn chưa chạm vào người, trên người Chu chủ nhiệm đột nhiên vang lên một tràng âm thanh ồn ào, tiếp đó là tiếng bước chân người, sau đó lại là một tràng tiếng la hét ch.ói tai.

Trên người Chu chủ nhiệm mang theo một chiếc b.út ghi âm, bà mở loa ngoài ghi âm, âm thanh truyền ra khiến người định bắt bà theo bản năng dừng tay lại.

“A a a!”

“Thế mà lại có tang thi thật!”

“Chẳng lẽ không phải tin đồn, Trần tiến sĩ thực sự mang tang thi vào đây!”

“Khu trưởng, rốt cuộc ngài có biết chuyện này không?”...

“Đại ca, đó là đại ca!”...

“Khu trưởng, không phải ngài nói Lão Hình sau khi biến thành tang thi đã bị tiêu diệt rồi sao? Tại sao anh ấy lại ở đây? Tất cả chuyện này rốt cuộc là thế nào!”

Âm thanh cuối cùng nghe ra được là của Trần Vĩnh Kiệt, chỉ có bốn chữ bình thản: “Một kẻ cũng không chừa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Âm lượng b.út ghi âm không lớn, nhưng khi tiếng la hét vừa xuất hiện, những người khác xung quanh đã theo bản năng im lặng, người đứng gần về cơ bản đều nghe rõ nội dung ghi âm, người đứng xa hơn cũng rất nhanh nghe ngóng được nội dung từ người khác.

Mặc dù không biết bối cảnh trước sau không thể khôi phục hoàn chỉnh sự việc, nhưng chỉ dựa vào những từ khóa như tang thi, Trần tiến sĩ, Lão Hình, cùng với câu “một kẻ cũng không chừa” cuối cùng của Trần Vĩnh Kiệt, người có trí tưởng tượng phong phú chút cũng có thể đoán ra đại khái một số thứ.

Phát xong đoạn ghi âm này, Chu chủ nhiệm lại nhìn về phía Trần Vĩnh Kiệt: “Khu trưởng, xin ngài giải thích một chút về nội dung đoạn ghi âm này.”

Đổng Thanh Bình bên cạnh lập tức tiếp lời: “Không đúng nha, trong đoạn ghi âm này cũng thu cả giọng của tôi, lúc đó tôi có mặt tại hiện trường, tôi có thể làm chứng, nội dung ghi âm không có bất kỳ sự giả mạo nào.”

Trong lòng Đổng Thanh Bình cũng hưng phấn vô cùng, hắn vốn tưởng chỉ có thể dùng trạm dịch làm mồi nhử, từ từ làm suy yếu lực lượng trong tay Trần Vĩnh Kiệt. Vị Chu chủ nhiệm này lợi hại thật đấy, thế mà nắm được bằng chứng chấn động như vậy, hơn nữa nhìn biểu cảm nhất định phải thắng của bà ấy, trong tay chắc chắn còn có bằng chứng then chốt hơn. Cái náo nhiệt này hắn đương nhiên phải góp vui rồi.

Tuy nhiên cho dù Đổng Thanh Bình đứng ra chỉ nhận, Trần Vĩnh Kiệt vẫn không định thừa nhận: “Vụ án trên người Đổng đội trưởng còn chưa giải quyết, lời khai của ngươi e là không đủ tin cậy. Cho dù nội dung ghi âm không giả mạo, một đoạn ghi âm không đầu không đuôi cũng không đủ để chứng minh bất cứ điều gì.”

Chu chủ nhiệm đợi chính là câu nói này của hắn: “Khu trưởng cho rằng ghi âm không đáng tin, vậy thì video thì sao, video hiện trường có đầy đủ nguyên nhân kết quả chi tiết thì sao? Khu trưởng đã không thẹn với lương tâm, chắc cũng không ngại tôi mở video trước mặt mọi người chứ.”

Bà ta thế mà còn có video!

Trần Vĩnh Kiệt sa sầm mặt: “Công việc khu an toàn bận rộn, ta không rảnh phối hợp với mấy trò nhàm chán của các người.”

Hắn ngầm ra hiệu cho thuộc hạ, bảo bọn họ mau ch.óng bắt Chu chủ nhiệm lại, không cho bà ta cơ hội tiếp tục nói chuyện. Tuy nhiên lúc này Trịnh Hề Ngữ và một dị năng giả cấp 3 khác cũng theo sự ra hiệu của Đổng Thanh Bình bảo vệ Chu chủ nhiệm, ngăn cản những người khác lại gần.

“Khu trưởng ngài nói thế là không đúng rồi, Chu chủ nhiệm đều vu khống đến trên đầu ngài rồi, sao có thể nói là trò nhàm chán được.”

Đổng Thanh Bình đứng dậy đi về phía Trần Vĩnh Kiệt, nụ cười trên mặt ch.ói mắt vô cùng: “Dù sao chuyện Khu trưởng chưa làm bà ấy cũng không bịa ra được bằng chứng, Chu chủ nhiệm muốn chiếu video, thì cứ để bà ấy chiếu đi. Mắt mọi người đều sáng như tuyết, chỉ cần video có giả mạo nhất định sẽ nhìn ra, tuyệt đối sẽ không để Khu trưởng chịu chút oan ức nào, mọi người nói có phải không?”

Trần Vĩnh Kiệt hận không thể tát mạnh hắn một cái cho câm miệng, đám đông vây xem lại cứ thích nghe người ta nói những lời này, lập tức hưởng ứng nhiệt liệt.

“Đúng vậy, cho bà ấy chiếu!”

“Chiếu video, chiếu video!”

Từ sáng đến giờ, số lượng người vây quanh trạm dịch đã tăng lên cả vạn người, trong trong ngoài ngoài chi chít người, mấy con đường gần đó đều bị chặn kín. Bọn họ đồng thanh hô hào, Trần Vĩnh Kiệt thậm chí cảm nhận được một loại khí thế khó mà chống đỡ, ngọn lửa giận trong lòng bắt đầu hóa thành sự lạnh lẽo.