Trở Thành Tang Thi Tôi Bán Hàng Ở Tận Thế

Chương 212



Phùng Nhuế nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe xen vào: “Bây giờ đến miếng rau tươi còn chẳng được ăn, bà ấy lấy đâu ra đồ làm dưa muối?”

“Ơ, em chưa nói với các chị chuyện này ạ?”

Tiểu Tuệ chớp chớp mắt: “Rau là tự trồng ra đấy ạ, căn cứ bọn em rất nhiều người trước đây làm ruộng, sau trận mưa trước đó, đất không phải đã sạch hơn rồi sao, họ liền tự làm một mảnh ruộng thí nghiệm, trồng ra được mấy loại rau ngắn ngày, như cải thìa, rau muống, rau chân vịt các loại, mười mấy ngày là lớn rồi, thu hoạch được không ít, mọi người cũng không nỡ ăn, có người liền mang đi muối định để dành ăn dần.

“Nhưng trồng được mỗi lứa rau đó thôi, về sau trồng lại đều vừa nảy mầm là c.h.ế.t, lương thực cũng hoàn toàn không trồng được, bất kể là khoai lang khoai tây hay lúa nước.”

Đây là một thông tin hoàn toàn mới đối với Tang Xán Xán, đang định tiếp tục truy hỏi thì phía trước truyền đến tiếng Dì Quyên: “Sao các vị cũng đến đây?”

Tiểu Tuệ đưa các cô đi đến trước cửa một hộ gia đình có nhà vệ sinh khác ở gần đó, Dì Quyên và mấy người khác trong căn cứ cũng vừa khéo đang ở đây.

Tiểu Tuệ giải thích: “Các chị ấy muốn tìm hiểu xem ở đâu còn có nhà vệ sinh, sau này sử dụng cũng tiện, em liền đưa các chị ấy qua đây.”

“Ồ ồ,” Dì Quyên gật đầu thấu hiểu, “Nhưng mấy cái nhà vệ sinh này sau này đều không dùng được nữa, cháu vẫn nên đưa các chị ấy ra nhà vệ sinh công cộng bên ngoài đi.”

Tiểu Tuệ ngơ ngác: “Sao lại không dùng được nữa ạ?”

Một người đàn ông trung niên đứng cạnh Dì Quyên nghiêm túc nói: “Những người đột t.ử trong căn cứ nhà họ đều có nhà vệ sinh, trước khi tra rõ nguyên nhân cụ thể, chúng ta phải tránh mọi rủi ro, những nhà vệ sinh này đều không được dùng nữa, lát nữa chú sẽ cho người đến lấp bằng.”

Tiểu Tuệ vẻ mặt chấn động kiểu “vậy mà còn có chuyện lạ đời này”: “Bác Trưởng trấn, bác nói đột t.ử có liên quan đến nhà vệ sinh? Sao có thể chứ ạ?”

Người đàn ông trung niên cũng chính là Trưởng trấn sa sầm mặt với cô bé: “Có thể hay không không phải cháu nói, cũng không phải chú nói, dù sao cái gì tránh được thì tránh, đợi xảy ra chuyện thì muộn rồi.”

Chủ nhà đứng bên cạnh cũng gật đầu lia lịa: “Đúng đúng đúng, Trưởng trấn nói đúng, không cần bác tìm người đến động tay, tôi lập tức lấp cái hố xí này ngay.”

Ông ta đào hố xí trong nhà thuần túy là lười đi xa, ham tiện lợi thôi, nếu sớm biết hố xí và đột t.ử có liên quan, ông ta thà tiêu chảy ra quần cũng thà không cần cái hố xí này a.

Tang Xán Xán xen vào: “Có thể cho tôi vào nhà vệ sinh xem thử không?”

“Nhà vệ sinh có gì mà xem?” Dì Quyên khó hiểu.

“Thì xem qua loa thôi, tìm hiểu xem nhà vệ sinh xây thế nào, sau này tự xây nhà có thể dùng đến.”

Dì Quyên: “... Được, cô muốn xem thì xem đi, đừng lại gần quá nhé, thối lắm đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tang Xán Xán đi vào nhà vệ sinh của nhà này, môi Trưởng trấn mấp máy, ông ta đã biết tầm quan trọng của hai người Tang Xán Xán từ chỗ Dì Quyên, cuối cùng vẫn không ngăn cản.

“Hệ thống, trong nhà vệ sinh nhà này có khuẩn lạc vi sinh vật biến dị mà mày nói không?” Tang Xán Xán hỏi trong đầu.

[Hệ thống không dò tìm thấy khuẩn lạc liên quan.]

Vậy là không phải tất cả nhà vệ sinh đều tồn tại loại khuẩn lạc biến dị đó, cũng không phải tất cả những gia đình có nhà vệ sinh đều sẽ gặp nguy hiểm “đột t.ử”, nhà vệ sinh chỉ là điều kiện cần chứ không phải điều kiện đủ để khuẩn lạc biến dị xuất hiện.

Tang Xán Xán điềm nhiên như không bước ra ngoài, cô đương nhiên sẽ không nói kết quả dò tìm của Hệ thống cho người khác, cũng sẽ không lắm miệng bảo nhà vệ sinh nhà này không cần lấp.

Phùng Nhuế liếc xéo cô đầy ẩn ý: “Thế nào, học được cách xây nhà vệ sinh chưa?”

Cô còn nghiêm túc gật đầu: “Học được rồi.”

Thực ra mấy cái nhà vệ sinh tự chế dân gian này chẳng có kỹ thuật gì đáng nói, chính là đào cái hố trên đất, bên trên hố đặt hai tấm ván gỗ dài trái phải làm chỗ đặt chân, đại khái là dùng được rồi, cầu kỳ hơn chút thì bên trên đậy thêm cái nắp che mùi thối. Hai nhà đi trước đó đều có nắp đậy, còn nhà này thì không.

Tiếp theo Dì Quyên và Trưởng trấn mấy người lại đi đến vài hộ gia đình có nhà vệ sinh khác trong căn cứ, dặn dò họ lấp bằng nhà vệ sinh, Tang Xán Xán tìm đủ mọi cớ, cũng đi theo xem vài nhà, chỉ có một hộ gia đình trong nhà vệ sinh tồn tại khuẩn lạc vi sinh vật biến dị ở trạng thái ngủ đông, những nhà khác đều không có.

Nhà vệ sinh công cộng bên ngoài cô cũng đi xem rồi, cũng không phát hiện khuẩn lạc.

Tiếp theo cần tìm ra điểm chung giữa những hộ gia đình có khuẩn lạc biến dị trong nhà vệ sinh, điều này liên quan đến nguồn gốc của khuẩn lạc biến dị, đồng thời, còn cần tìm ra điều kiện then chốt khiến khuẩn lạc biến dị chấm dứt ngủ đông và hoạt động trở lại.

Tuy nhiên những thứ này cũng không cần vội vàng điều tra rõ trong một ngày.

Ngày hôm nay hết trạm rác lại đến đủ loại nhà vệ sinh, cho dù Tang Xán Xán không phải là người, đối với những mùi vị khiến người ta khó chịu đó cũng hơi buồn nôn, Phùng Nhuế tình trạng còn nghiêm trọng hơn, sau khi về đến căn nhà Dì Quyên sắp xếp cho các cô, nằm trên giường hai mắt bắt đầu quay mòng mòng.

“Tôi nếu phạm tội tày đình gì, có thể để pháp luật trừng trị tôi, tại sao lại bắt tôi phải đi theo cô chạy sô nhà vệ sinh từ sáng đến tối chứ, chạy không nổi nữa, thực sự chạy không nổi nữa rồi!”

Ở Khu an toàn Giang Thành, Trần Hạo Văn ỷ vào việc Phùng Nhuế không dễ c.h.ế.t, đã thực hiện đủ loại thí nghiệm cải tạo trên người cô, có những thí nghiệm ngay cả bản thân Phùng Nhuế cũng mơ hồ không rõ, nhưng cô có thể cảm nhận được, chức năng cơ thể của mình quả thực rất khác so với người bình thường.

Ví dụ như cô cực kỳ nhạy cảm với các loại mùi, nhất là mùi tiêu cực, Phùng Nhuế thậm chí nghi ngờ, có phải Trần Hạo Văn đã cấy ghép tế bào tổ chức của ch.ó lên người cô hay không, tiếc là tên họ Trần đã c.h.ế.t, giờ cũng không thể xác nhận.

Thực ra Tang Xán Xán từ trong tập tài liệu ghi chép thí nghiệm tìm thấy ở mật thất tầng 9 tòa nhà thực nghiệm Khu an toàn Giang Thành, có báo cáo ghi chép về các loại thí nghiệm đối với Phùng Nhuế, nhưng Phùng Nhuế không biết sự tồn tại của báo cáo, cho dù biết rồi cũng chỉ là tự mình khó chịu thôi, chẳng có lợi ích gì, Tang Xán Xán cũng quên nói với cô ấy.