Trở Thành Tang Thi Tôi Bán Hàng Ở Tận Thế

Chương 264



Cô từng thấy bộ dạng Tang Xán Xán đồng thời thao túng một đàn Tang thi lớn, nghi ngờ là cô đã ra tay giúp đỡ nhân loại.

Tuy nhiên Tang Xán Xán còn nghi hoặc hơn cả cô.

Tang Xán Xán không những không làm gì cả, thậm chí còn kinh ngạc phát hiện, cô hình như ngược lại bị ai đó làm gì rồi. Cô ngày càng cảm nhận rõ ràng, vị trí hội tụ của làn sóng Tang thi ở trung tâm thành phố, dường như có một sự tồn tại đặc biệt, đang phát ra tiếng gọi với cô, khiến cô theo bản năng muốn tiến lại gần đó.

Từ trước đến nay luôn là Tang Xán Xán muốn làm gì thì làm với Tang thi, Tang thi nhìn thấy cô là bỏ chạy. Bây giờ cô đã thăng lên Cấp 5, cơ bản không có Tang thi nào có thể gây ảnh hưởng đến cô. Nhưng sự triệu hoán mà cô nhận được lại là sao? Lẽ nào ở trung tâm thành phố đã tiến hóa ra một con Tang thi Cấp 6 thậm chí trên Cấp 6?

Hỏi Hệ thống, Hệ thống cũng không đưa ra lời giải đáp. Thời gian từng phút từng giây trôi qua, sức mạnh triệu hoán mà Tang Xán Xán cảm nhận được ngày càng mãnh liệt, cô cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa.

Phùng Nhuế đang kiễng chân nhìn ngó xung quanh, nghe thấy giọng cô bất giác sững sờ: “Vào thành phố? Cô muốn vào đó làm gì? Bên trong toàn là Tang thi mà.”

“Tôi chính là muốn đi tìm Tang thi, giúp tôi nghĩ cách đi.”

Bây giờ gần như toàn bộ thành phố đều bị các Dị năng giả và quân đội nhân loại phân tán bao vây lại, không cho một người nào vào, cũng không cho một con Tang thi nào ra. Ngộ nhỡ có người tự tiện xông vào làm kinh động Tang thi, mang đến biến cố cho trận chiến thì phiền phức to. Cho dù Phùng Nhuế ỷ vào thân phận giở thói đặc quyền, cũng không thể tùy tiện ra vào.

Nhưng Phùng Nhuế cũng biết, Tang Xán Xán sẽ không vô cớ đưa ra yêu cầu làm khó người khác như vậy, không do dự nhiều liền đồng ý: “Được, để tôi nghĩ cách.”

Cô suy nghĩ một chút, đeo ba lô, tìm đến Đại đội trưởng đội chi viện của Khu an toàn trung ương là Hạ Dĩnh.

“Đội trưởng Hạ, bây giờ rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, tôi có thể đưa em gái tôi đến bên kia xem một chút không?” Cô chỉ về hướng lối vào đường cao tốc dẫn vào thành phố, “Tôi và em gái hồi nhỏ từng sống ở thành phố này vài năm, sau này nhà xảy ra chuyện mới chuyển đi, có chút nhớ quê hương rồi, muốn qua đó xem bây giờ thay đổi có lớn không.”

Đây là yêu cầu ly kỳ gì vậy, Hạ Dĩnh khẽ nhíu mày: “Em gái cô? Cô ấy đang ở đâu?”

Phùng Nhuế móc cái đầu lâu của Tang Xán Xán từ trong ba lô ra, nghiêm túc giơ lên trước mặt Hạ Dĩnh: “Ở đây, cô ấy chính là em gái tôi.”

Hạ Dĩnh:?

Cô cũng là nhận được sự sắp xếp tạm thời của cấp trên, mới để Phùng Nhuế đi theo đội ngũ chi viện do mình dẫn dắt cùng đến chiến trường. Đối với vị “Đại ông chủ Trạm dịch” gần đây rất được chú ý ở Khu an toàn trung ương này, cô hiểu biết không nhiều.

Vài tháng trước, Hạ Dĩnh từng nhận chỉ thị của cấp trên, dẫn đội đến vài Khu an toàn nơi Trạm dịch xuất hiện đầu tiên, tiến hành điều tra trong nhiều ngày, mục đích cũng là để điều tra rõ thân phận của chủ nhân đứng sau Trạm dịch.

Sau khi điều tra thực tế, kết luận mà cô rút ra là, công nghệ mà bản thân Trạm dịch sở hữu vượt xa trình độ khoa học kỹ thuật của thế giới hiện tại. Đứng sau nó chưa chắc đã có một chủ nhân tồn tại thực sự, cho dù có, sự tồn tại đó cũng chưa chắc đã là nhân loại. Vì vậy trước khi có sự chuẩn bị vẹn toàn, tốt nhất đừng làm những việc có thể chọc giận nó, cũng đừng tùy tiện dò hỏi về nó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau này cấp trên dường như cũng chấp nhận báo cáo của cô, quả nhiên không còn rầm rộ đi dò hỏi chủ nhân Trạm dịch nữa. Ai ngờ cô ta lại tự mình chủ động đứng ra.

Bây giờ nhìn thấy Phùng Nhuế đứng trước mặt mình, ôm một cái đầu lâu gọi là em gái, Hạ Dĩnh mạc danh kỳ diệu cảm thấy có chút vỡ mộng. Nói tốt là cao thâm khó lường cơ mà.

“... Cô ấy bộ dạng thế này, phải xem thế nào?”

Phùng Nhuế nháy mắt với Hạ Dĩnh: “Ây da, chúng tôi là chị em ruột, tâm linh tương thông mà, tôi xem cũng bằng cô ấy xem rồi, Đội trưởng Hạ cô đừng bắt bẻ từng chữ như vậy chứ.”

Hạ Dĩnh: “... Đứng từ xa xem thì được, không được lại quá gần, chúng tôi phải đảm bảo an toàn cho cô.”

Khi cấp trên giao Phùng Nhuế cho Hạ Dĩnh, cũng tiện thể dặn dò cô, chỉ cần không phải là vấn đề nguyên tắc tuyệt đối không thể phá vỡ, đối với mọi yêu cầu không quá đáng của Phùng Nhuế, cô đều phải cố gắng đáp ứng.

Dù sao vị ông chủ này gần đây vừa phối hợp với sự sắp xếp của Khu an toàn trung ương, một hơi mở thêm nhiều Trạm dịch, cũng giúp nhân loại chiếm được nhiều ưu thế hơn trong cuộc chiến với Tang thi. Ngộ nhỡ làm cô ta không hài lòng, tức giận đóng cửa toàn bộ Trạm dịch, thì tổn thất quá lớn.

Phùng Nhuế thuận nước đẩy thuyền leo lên luôn: “Được, đứng từ xa xem thì đứng từ xa xem, chúng ta đi ngay bây giờ sao?”

Để không xảy ra hỗn loạn trong chiến đấu, đội nào phụ trách khu vực nào đều đã được phân công xong xuôi. Chỉ có nhân vật cấp Đại đội trưởng như Hạ Dĩnh mới có thể đi xuyên qua các khu vực. Không có cô dẫn đi, Phùng Nhuế một mình không thể tự tiện rời đi.

Hạ Dĩnh hơi do dự, vẫn quyết định làm theo quy củ: “Đợi một chút, trong tay cô... em gái cô cần phải làm một cuộc kiểm tra quét. Vùng ngoại ô đã bố trí không ít thiết bị liên lạc và v.ũ k.h.í công nghệ cao, bất kỳ thứ gì có thể gây nhiễu tín hiệu đều không được mang qua đó.”

“Kiểm tra? Ồ, được, được thôi.”

Phùng Nhuế hơi hoảng, cô cũng không chắc cái đầu lâu này của Lão Tang có thể vượt qua kiểm tra quét hay không. Nhưng Tang Xán Xán không lên tiếng nhắc nhở cô, chắc là không sao đâu.

Hạ Dĩnh gọi một tiếng đội viên: “Lâm Duyệt, bê máy quét qua đây.”

Cô gái tên Lâm Duyệt rất nhanh đã bê đến một chiếc máy quét chế tạo đặc biệt. Cỗ máy vuông vức to lớn, nhìn ít nhất cũng phải 2, 3 trăm cân, cô ấy lại xách lên nhẹ nhàng thoải mái.

Lâm Duyệt đưa tay về phía Phùng Nhuế: “Đưa thứ cần kiểm tra cho tôi một chút.”

“Đừng nói bậy nhé, cô ấy không phải là thứ gì, cô ấy là em gái tôi,” Phùng Nhuế đưa cái đầu lâu của Tang Xán Xán qua, “Lúc kiểm tra cô cẩn thận một chút, đừng để va đập sứt mẻ, kiểm tra xong mau trả lại cho tôi.”