Trở Thành Tang Thi Tôi Bán Hàng Ở Tận Thế

Chương 304



Cho nên Phùng Nhuế sớm đã có tính toán, tốt nhất là tìm một thế lực rắn độc địa phương của Khu an toàn trung ương hợp tác, để bọn họ sau khi tiến hành sàng lọc sơ bộ đối với người sống sót, lại từ đó chọn ra một nhóm người thích hợp nhất đưa ra lời mời.

Thế lực hợp tác này không thể là thế lực chính quyền Khu an toàn, cũng phải cố gắng tránh những thế lực dã tâm bừng bừng muốn làm lớn làm mạnh, tốt nhất là loại lẫn vào trong đám đông.

Đám người này ngược lại phù hợp yêu cầu, nếu nhân phẩm tạm được, có thể thử hợp tác.

Biểu hiện của Phùng Nhuế khiến ba người đàn ông đều có chút không hiểu ra sao.

Con cừu béo này bị làm sao vậy, cứ thế dâng mỡ đến miệng mèo cho người ta vặt lông sao, bọn họ không chiếm chút hời thì thật không nói nổi mà.

Đoạn Viễn Phong còn chưa kịp lên tiếng, Lão Chu đã hừ một tiếng rồi xông lên trước, làm ra vẻ hung thần ác sát với Phùng Nhuế: “Nếu đã bị cô phát hiện, ông đây cũng không giả vờ nữa. Đây là địa bàn của bọn tôi, nếu cô không muốn bị lột một lớp da, thì ngoan ngoãn giao vật tư ra đây!”

Tiểu Dương cũng hung hăng sấn tới: “Đúng thế, giao lương thực và nước ra đây, bọn tôi sẽ thả cô về!”

Đoạn Viễn Phong đi phía sau muốn cản người, nhưng lại vô tình động đến vết thương, đau đến mức rụt người lại, lời cũng không nói ra được, chỉ biết liên tục lắc đầu với Phùng Nhuế, muốn Phùng Nhuế đừng chấp nhặt với bọn họ.

Hai tên đàn em lại hoàn toàn không thấu hiểu được nỗi chua xót của đại ca, vẫn đang trợn mắt thổi râu với Phùng Nhuế.

“Giao vật tư ra đây, bọn tôi sẽ thả cô đi!”

Trong lòng Phùng Nhuế buồn cười, nhưng ngoài mặt lại trầm xuống: “Các người muốn bao nhiêu vật tư?”

“3.000 cân lương thực, và 30 tấn nước!” Đây là Lão Chu nói.

“4.000 cân lương thực, và 40 tấn nước!” Đây là Tiểu Dương nói.

Phát hiện đồng bọn có suy nghĩ không đồng nhất với mình, hai người lại chụm đầu vào nhau, thấp giọng bàn bạc.

Phùng Nhuế nhạt nhẽo liếc nhìn Đoạn Viễn Phong. Đối phương thấy bộ dạng bình chân như vại này của cô, cũng hiểu ra cô đang cố ý trêu chọc đám đàn em của mình, dứt khoát lười ngăn cản, mặc kệ bọn họ đi, có chịu thiệt thì mới nhớ lâu được.

Lão Chu và Tiểu Dương chỉ mất chưa đầy một phút đã bàn bạc xong: “Bọn tôi quyết định rồi, muốn 3.500 cân lương thực, và 35 tấn nước.”

Suy nghĩ không đồng nhất, vậy thì lấy số ở giữa là được.

Phùng Nhuế nhún vai: “Được thì được, nhưng người tôi bị các anh giữ ở đây, vật tư đều ở nhà, làm sao lấy cho các anh được?”

Đây đúng là một vấn đề, Lão Chu suy nghĩ một chút: “Vậy hay là, để Tiểu Dương đi đưa thư cho nhà cô?”

“Đưa thư thế nào? Nói tôi bị người ta bắt giữ, đòi tiền chuộc?”

“Đương nhiên là không được! Cô, cô cứ viết một bức thư, nói là giúp đỡ bạn bè, mượn chút vật tư cho bạn bè dùng khẩn cấp.”

Phùng Nhuế lắc đầu: “Trưởng bối nhà tôi xưa nay luôn cảnh giác, nếu không gặp được chính tôi, e rằng sẽ nghĩ là có l.ừ.a đ.ả.o. Không những không đưa vật tư, mà người của các anh cũng bị giữ lại.”

Lão Chu sững sờ: “Vậy phải làm sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bây giờ Phùng Nhuế hơi tin là bọn họ chưa từng làm chuyện xấu kiểu này rồi, thế này thì một chút thành thạo cũng không có.

Cô chủ động đưa ra một ý kiến: “Trong phim truyền hình mấy kẻ bắt cóc tống tiền, chẳng phải đều gửi chút đồ để chứng minh người đang trong tay bọn họ sao, ví dụ như c.h.ặ.t một ngón tay, hoặc cắt một cái tai gì đó, các anh có muốn thử không?”

“Chặt ngón tay? Sao cô lại tàn nhẫn thế?” Lão Chu trừng to hai mắt, rốt cuộc ai mới là kẻ bắt cóc đây, tình hình này không đúng rồi.

Đoạn Viễn Phong ở phía sau cuối cùng cũng dịu lại cơn đau nhói trước n.g.ự.c, đẩy hai tên đàn em ra: “Được rồi, ra chỗ khác đi, đừng có làm mất mặt nữa.”

Anh ta từ từ ngồi xuống một chiếc ghế khác trong phòng, áy náy cười với Phùng Nhuế: “Mấy người anh em của tôi có tâm làm tặc nhưng không có gan làm tặc, lại càng không có đầu óc đó, để cô chê cười rồi.”

Phùng Nhuế vắt chéo chân rung đùi, bộ dạng lưu manh cợt nhả: “Không, tôi thấy suy nghĩ của bọn họ rất hay.”

“Cái gì?” Đoạn Viễn Phong không khỏi kinh ngạc.

“Bắt người đòi tiền chuộc ấy, tôi thấy chiêu này có thể dùng được.”

Nói rồi, Phùng Nhuế vẫy tay với hai người Lão Chu: “Muốn vật tư không? Lương thực và nước đều có.”

Hai người đều không biết cô bán t.h.u.ố.c gì trong hồ lô, nhưng vẫn rất thành thật liên tục gật đầu: “Muốn!”

“Vậy thì đi kéo người cho tôi,” Phùng Nhuế đổi tư thế, ngồi tùy ý hơn một chút, “Tôi muốn một nhóm trẻ em dưới 10 tuổi, không giới hạn nam nữ, chỉ cần vượt qua thử thách đáp ứng yêu cầu, một đứa tôi cho các anh 100 cân lương thực, cộng thêm 1 tấn nước! Làm không?”

“Làm, đương nhiên là làm!”

Lão Chu và Tiểu Dương theo bản năng tranh nhau trả lời, nhưng vừa trả lời xong đã nhận ra có gì đó không đúng: “Khoan đã, cô cần nhiều đám nhóc tì như vậy làm gì? Bắt cóc buôn bán trẻ em là phạm pháp đấy!”

Ánh mắt Đoạn Viễn Phong nhìn cô cũng thêm vài phần cảnh giác.

Mấy người này xem ra vẫn còn chút lương tri, Phùng Nhuế cũng không giải thích: “Tôi tự nhiên có mục đích sử dụng của tôi, chỉ hỏi các anh có làm hay không?”

Người họ Phùng này một hơi đòi nhiều trẻ con như vậy, còn không biết định lấy đi làm chuyện tốt đẹp gì. Sau mạt thế những kẻ mất trí điên cuồng cũng không ít, vật tư lấy được bằng thủ đoạn hại người, bọn họ dùng cũng không yên tâm.

Lão Chu liên tục lắc đầu: “Không, không làm.”

Tiểu Dương cũng hừ một tiếng: “Chỉ có rác rưởi mới ra tay với trẻ con, không làm!”

“Thật sự không làm? Một người 100 cân lương thực, còn có nước nữa đấy?”

Phùng Nhuế tiếp tục dụ dỗ, hai người đều không d.a.o động, thậm chí còn cứng rắn lên: “Tiểu t.ử nhà cô gan cũng lớn đấy, dám ở chỗ bọn tôi nói những lời này, tôi gọi người của đội tuần tra đến ngay đây!”

Bọn họ càng kháng cự, Phùng Nhuế ngược lại càng yên tâm, nở một nụ cười không có ý tốt: “Các anh không làm cũng phải làm.”

Đoạn Viễn Phong thấy cô mày ngài thanh tú, miệng nói lời tàn nhẫn nhưng thần sắc lại không có nửa phần độc ác, đoán chừng cô lại đang trêu chọc người ta rồi, đành bất đắc dĩ xen vào: “Mấy người anh em này của tôi nhát gan, không chịu được dọa dẫm, người anh em họ Phùng đừng trêu bọn họ nữa, gọi đội tuần tra đến thật thì cũng phiền phức.”