Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế

Chương 2: Tôi muốn cưới càng sớm càng tốt



Editor: Yang Hy

Thằng bé Cố Thần An sướng quá, cứ nắm c.h.ặ.t lấy tay bố nó là Cố Trí Viễn mà lắc. Trái ngược với vẻ cuống quýt của con trai, Cố Trí Viễn trông lại rất bình tĩnh. Thật ra, chẳng đợi dì Vương giới thiệu thì anh cũng đã biết Quý Vi là cô giáo mà Thần An cứ nhắc suốt ngày rồi, đó cũng là lý do anh chịu đi xem mắt lần này.

Dì Vương dù biết Quý Vi là giáo viên của Thần An, nhưng thấy thằng bé phấn khích thế này thì cũng hơi bất ngờ. Dì cười rạng rỡ: "Thần An có vẻ quý cô Quý quá nhỉ!"

"Cô Quý là chủ nhiệm lớp con mà, cả lớp ai cũng quý cô hết ạ." Cố Thần An gật đầu chào Quý Vi, rồi còn lôi trong túi ra một chiếc kẹo mút đưa cho bé Lộ Lộ, nịnh nọt: "Em ăn kẹo đi này."

Lộ Lộ nhìn cái kẹo rồi lại ngước lên nhìn mẹ, thấy mẹ gật đầu mới dám nhận. Con bé cũng không quên lễ phép: "Em cảm ơn anh."

Cố Thần An xua tay rối rít: "Không có gì đâu." Lúc này, Cố Trí Viễn cũng đưa con b.úp bê đã chuẩn bị sẵn cho Lộ Lộ rồi giải thích với Quý Vi: "Đây là quà gặp mặt cho bé."

Quý Vi nhớ lại kiếp trước cũng có chuyện này, lúc đó cô từ chối rồi còn giằng con b.úp bê từ tay Lộ Lộ để trả lại, làm con bé cứ tiếc mãi. Ngặt nỗi bây giờ cô lại chẳng chuẩn bị quà gì cho Thần An. May mà dì Vương tinh ý, nói đỡ cho cô: "Trường bao nhiêu giáo viên mà cô Quý lại đúng là chủ nhiệm của Thần An, đúng là cái duyên trời định." Nói xong, dì Vương giới thiệu qua lại vài câu rồi kiếm cớ rút lui để dành không gian riêng cho hai người.

Có dì Vương ở đó thì họ chẳng có mấy cơ hội mở lời. Dì vừa đi, Cố Trí Viễn đã chủ động lên tiếng rất chân thành: "Hoàn cảnh của tôi thì dì Vương chắc cũng nói qua rồi, cô Quý có muốn tìm hiểu thêm gì nữa không?"

Quý Vi ngước lên, lần đầu tiên nhìn kỹ người đàn ông này. Anh có đôi lông mày rậm, mắt sáng, trông rất điển trai, nhưng đường nét khuôn mặt hơi sắc sảo nên tạo cảm giác hơi lạnh lùng. Thế nhưng khi anh cất lời thì vẻ ngoài lại trở nên ôn hòa hẳn. Kiếp trước cô không nhớ rõ chi tiết lắm vì lúc đó từ chối ngay lập tức, nhưng giờ nhìn Thần An đang chơi cùng Lộ Lộ, cô lại nảy ra ý định khác. Cô nhìn thẳng vào mắt anh rồi hỏi: "Tôi có thể biết lý do anh và vợ cũ ly hôn không?"

Kiếp trước cô quan tâm Thần An vì cậu bé là trẻ đơn thân, nhưng lên lớp bốn cậu bé đã chuyển trường lên thành phố. Dù từ trấn Vũ An lên thành phố chỉ mất nửa tiếng đi xe nhưng trừ những lúc Thần An về thăm cô, họ gần như chẳng bao giờ gặp mặt, nên cô chẳng biết gì về gia đình anh cả.

"Trước đây tôi ở trong quân đội suốt, hai vợ chồng xa nhau lâu ngày nên tình cảm nhạt nhẽo rồi ly hôn thôi." Cố Trí Viễn giải thích.

"Thì ra là vậy." Quý Vi gật đầu. Trước khi đi, dì Vương có kể là vợ cũ anh không hợp với nhà chồng, hay cằn nhằn chuyện phải nuôi con một mình nên anh mới quyết định phục viên về quê. Ai ngờ vừa lo xong thủ tục thì vợ cũ lại quay lại với người yêu cũ thời cấp hai rồi đòi ly hôn. Dì Vương toàn nói lỗi tại nhà gái, nhưng thấy anh không đổ hết tội lên đầu vợ cũ, cô cũng có ấn tượng tốt hơn về anh.

Cố Trí Viễn thấy cô im lặng thì cũng hơi lo, anh lại chủ động bộc bạch: "Cô Quý này, hiện tôi đang làm ở chi cục thuế, công việc hay phải đi xuống các xã nên bận lắm, không chăm lo cho Thần An chu đáo được. Mục đích tôi muốn tìm người kết hôn cũng là hy vọng có người phụ giúp chăm sóc con cái. Tất nhiên là tôi sẽ tìm cách điều chỉnh công việc, nhưng cụ thể bao giờ thì tôi chưa rõ. Trước mắt, tôi có thể đưa hết thẻ lương cho cô, mọi việc trong nhà cô toàn quyền sắp xếp. Như thế thì cô thấy có chấp nhận được không?"

Quý Vi thầm nghĩ anh này đúng là thật thà. Những lời này mà nói ở hai mươi năm sau thì chắc chắn bị mắng là "kiếm bảo mẫu miễn phí" ngay. Nhưng ở thời này, ai cũng nghĩ thế cả, tái hôn chẳng qua là tìm người để cùng gánh vác cuộc sống. Xét việc anh sẵn lòng giao thẻ lương cho cô, đây hẳn là một "đối tác" không tồi. Người ta hay bảo "rổ rá cạp lại" thì thường đề phòng nhau, nhưng anh thế này là đã rất thành thật rồi.

Thấy cô im lặng, Cố Trí Viễn cũng không thất vọng, vì chính anh cũng thấy thế là hơi bất công cho cô. Anh đang định bụng nếu không được thì sẽ thuê người chăm Thần An rồi tính sau. Bỗng nhiên, Thần An đang chơi với Lộ Lộ chạy vội lại chỗ Quý Vi, giọng cuống quýt: "Cô Quý ơi, nếu cô chịu làm mẹ con, con với bố sẽ đối xử thật tốt với cô và em, thật đấy ạ!"

Nhìn ánh mắt khẩn thiết của cậu bé, Quý Vi lại nhớ tới lúc cậu liều mình đẩy cô ra khỏi đầu xe tải, lòng cô bỗng mềm nhũn: "Được!"

"Cô Quý, cô đồng ý với con rồi nhé?" Cố Thần An sướng rơn.

"Cứ coi là vậy đi, nhưng trước đó cô với bố con còn phải tìm hiểu nhau đã." Quý Vi mỉm cười xoa đầu cậu bé. Cô tự nhủ coi như đây là cách trả ơn, đồng thời cũng tìm cho mình một người đồng hành. Dù sao cũng chỉ là kết hôn thôi mà, vả lại nhà Cố Trí Viễn không ở đây, cô sẽ không phải sống chung với bố mẹ chồng. Theo lời anh nói thì anh cũng ít khi ở nhà, cuộc sống của cô sau này chỉ có thêm Thần An, lại có thêm một khoản thu nhập hằng tháng, tính ra cũng là một thỏa thuận hời đấy chứ?

"Thế cô đừng đổi ý nhé?" Cố Thần An bỗng lo lắng.

"Chỉ cần bé Lộ Lộ không phản đối thì cô sẽ không đổi ý đâu." Quý Vi nhìn con gái bằng ánh mắt dịu dàng. Cố Trí Viễn thấy vậy cũng hồi hộp nhìn theo bé gái.

Cố Thần An vội vàng quay sang hỏi Lộ Lộ: "Em ơi, em có muốn bố anh làm bố của em không?"

Lộ Lộ tuy mới ba tuổi nhưng cũng biết là ai cũng có bố, chỉ mỗi mình là không. Con bé ôm c.h.ặ.t b.úp bê, gật đầu với Thần An. Cái chú này tặng b.úp bê cho bé, anh này lại chịu chơi với bé, bé thích cả hai.

"Cô Quý nhìn này, em Lộ Lộ đồng ý rồi!" Thần An hò reo.

"Thần An, con dẫn em ra kia chơi đi." Cố Trí Viễn bảo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Dạ vâng." Tuy hơi tiếc nhưng Thần An vốn ngoan ngoãn nên vẫn dắt Lộ Lộ ra chỗ khác chơi.

Bàn ăn chỉ còn hai người, Cố Trí Viễn nhìn Quý Vi, giọng nghiêm túc: "Nếu cô Quý đã đồng ý thì cô có yêu cầu gì không, trong khả năng của tôi thì tôi nhất định sẽ đáp ứng."

"Tôi cũng giống anh thôi, mong Lộ Lộ có được tình thương của bố, ngoài ra thì không có yêu cầu gì khác." Lý do trả ơn thì chắc chắn là cô không thể nói ra rồi.

"Chuyện đó cô cứ yên tâm, hai đứa nhỏ tôi sẽ đối xử công bằng như nhau." Cố Trí Viễn hứa chắc nịch.

"Tôi cũng sẽ cố gắng đối xử công bằng với hai đứa." Quý Vi gật đầu. Đã quyết định thế này thì cô chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho Thần An.

"Tôi mới chuyển công tác về, việc ở cơ quan bận lắm, nên tôi muốn chuyện cưới xin tiến hành càng sớm càng tốt. Nói thế này hơi đường đột, nhưng đó là mong muốn thật lòng của tôi." Cố Trí Viễn thẳng thắn luôn.

Nghĩ đến tình cảnh ở nhà hiện tại, Quý Vi thản nhiên: "Tôi thế nào cũng được."

Thấy cô gật đầu, Cố Trí Viễn thở phào, rồi nói tiếp: "Vậy yêu cầu về đám cưới thế nào hả cô Quý? Tôi không phải người ở đây, nghe nói chính sách chia nhà của đơn vị sắp bị bãi bỏ, mà có không bỏ thì chẳng biết bao giờ mới đến lượt tôi. Để tiện cho Thần An đi học, tôi đang thuê một cái nhà gần trường, trong tay tôi có một khoản tiền, có thể mua nhà luôn." Với suy nghĩ của anh, đàn ông cưới vợ thì phải lo được cái ăn cái mặc, nhà cửa đàng hoàng.

Lời của anh làm Quý Vi thấy hài lòng thêm vài phần. Cô lắc đầu: "Tạm thời chưa cần mua nhà đâu." Cô định sẽ mua nhà trên thành phố, còn ở đây thì mua đất tự xây, vài năm nữa đất cát khó mua lắm, nhưng chuyện này cô cũng chưa vội nói với anh.

Cố Trí Viễn ngẩn người một lát rồi gật đầu: "Vậy tôi nghe theo cô Quý."

Sự phối hợp của anh làm cô càng vừa ý hơn: "Vậy ngày kia chúng ta đi đăng ký kết hôn luôn nhé?"

Lần này đến lượt Cố Trí Viễn kinh ngạc thật sự. Tuy anh bảo cưới sớm nhưng thế này thì đúng là thần tốc. Dù vậy anh vẫn gật đầu: "Vậy ngày mai tôi dắt Thần An sang nhà thưa chuyện với người lớn."

Quý Vi định từ chối vì cô nghĩ cưới xin là việc của cô, chẳng liên quan gì đến nhà ngoại. Nhưng nghĩ lại hiện giờ cô vẫn chưa xích mích với gia đình, trong mắt người ngoài thì nhà mẹ đẻ vẫn đang bao bọc cô. Thôi thì nhân dịp đám cưới này mà vạch rõ giới hạn luôn, để sau này chẳng ai bắt bẻ được cô điều gì. Cô nhìn anh rồi nói: "Vâng, ngày mai anh cứ cùng dì Vương qua nhé. Thôi, mình ăn cơm đi."

Thấy cô vẫy tay gọi hai đứa trẻ, Cố Trí Viễn khẽ mỉm cười. Anh rất thích cái tính cách dứt khoát, làm việc nhanh gọn này của cô.

Cả hai đều là người thẳng tính nên bữa cơm diễn ra khá vui vẻ. Lúc ra về, Quý Vi chìa tay ra với Cố Trí Viễn: "Hợp tác vui vẻ, vậy hẹn anh ngày mai nhé?"

Hợp tác vui vẻ? Cố Trí Viễn nhẩm lại bốn chữ này. Đúng thật, nói là kết hôn nhưng họ giống như đang cùng chung tay làm ăn vậy. Anh nhìn con trai đang hớn hở bên cạnh, khóe môi cũng cong lên. Bao năm qua, người anh thấy nợ nhất chính là Thần An, chỉ cần thằng bé vui là được.

Quý Vi khéo léo từ chối lời đề nghị đưa về của anh, rồi dắt tay Lộ Lộ đi bộ về nhà. Lộ Lộ ôm khư khư con b.úp bê, miệng cứ liến thoắng kể đủ thứ chuyện với mẹ. Thấy con quấn quýt mình như vậy, Quý Vi thầm cảm ơn ông trời đã cho mình cơ hội làm lại từ đầu.

Hai mẹ con về đến nhà đúng lúc cả nhà đang ăn cơm. Thấy chỉ có hai mẹ con cô về, Lý Thù Huệ — em dâu cô — lập tức xị mặt xuống. Lại không thành rồi à?

"Vi Vi, con với cậu Cố nói chuyện sao rồi, cậu ấy không đưa hai mẹ con về à?" Bà Chu không thấy bóng dáng ai khác thì gặng hỏi. Bà đã biết ngay là con bé này dắt theo Lộ Lộ là chẳng có ý tốt gì mà.

Quý Vi đứng ở cửa, nhìn thấu hết biểu cảm của mọi người: sự khó chịu của em dâu, cái nhìn khinh khỉnh của cậu em trai, vẻ giận dữ của bố và sự nóng ruột của mẹ. À, còn có cả thằng cháu bốn tuổi đang nhìn chằm chằm vào con b.úp bê trên tay Lộ Lộ với vẻ thèm thuồng. Thằng bé quát Lộ Lộ: "Tạ Lộ Nghiên, đưa con b.úp bê kia cho tao!"

Nếu là ngày thường, Lộ Lộ sẽ đưa ngay, nhưng con b.úp bê này bé rất thích, lại có mẹ ở bên nên bé ôm c.h.ặ.t lấy nó rồi lắc đầu: "Không, đây là của chị."

Thằng bé Quý Thông bốn tuổi ở nhà vốn là "ông tướng", thấy Lộ Lộ dám từ chối thì ngẩn người ra một lát, rồi lao tới, miệng lẩm bẩm: "Cái đồ ăn bám này, đưa đây cho tao!"

Nghe thấy thế, mặt Quý Vi lạnh tanh. Một đứa trẻ bốn tuổi sao biết được từ "ăn bám" nếu không phải ngày thường hay nghe người lớn nói. Cô đứng chắn trước mặt Lộ Lộ, lạnh lùng hỏi Quý Thông: "Thông Thông, ai nói với cháu Lộ Lộ là đồ ăn bám hả?"