Editor: Yang Hy
Vừa lúc đó hai đứa trẻ đi tới. Cố Thần An đứng cạnh Trương Tiểu Quân trông như cây giá đỗ bên cạnh củ khoai tây, Trương Tiểu Quân to gấp rưỡi Cố Thần An là ít.
Thấy con trai đến, Miêu Tiểu Lan vội vén áo con lên, chỉ vào vết bầm tím ở bụng: "Tiểu Quân, con nói cho mọi người biết đi, ai làm con bị thế này?"
"Là Cố Thần An làm ạ." Thật ra Trương Tiểu Quân cũng chẳng nhớ rõ, có khi là lúc tan học nó tự va vào cạnh bàn cũng nên.
"Đấy mọi người nghe chưa, trẻ con không biết nói dối đâu!" Miêu Tiểu Lan thở phào nhẹ nhõm.
"Trương Tiểu Quân, con có thể kể lại tại sao hôm qua hai đứa đ.á.n.h nhau không? Và những vết xước trên mặt, trên tay Thần An là do con cào đúng không? Hôm qua con cũng thấy chảy m.á.u rồi mà?" Quý Vi hỏi thẳng.
"Là con cào ạ. Hôm qua tại con c.h.ử.i nó trước, xong nó túm áo con bảo cấm nói nữa, con đẩy nó ra rồi hai đứa đ.á.n.h nhau. Nhưng mà tụi con xin lỗi nhau rồi mà, cô Quý bảo chuyện qua rồi cơ mà?" Trương Tiểu Quân cuống lên, tưởng Quý Vi định lôi chuyện cũ ra phạt tiếp.
"Đấy, đã giải quyết xong rồi thì Miêu Tiểu Lan này còn sang đây ăn vạ cái gì?" Một người trong đám đông lên tiếng.
"Dì ấy muốn ăn vạ nhà con! Rõ ràng là Trương Tiểu Quân c.h.ử.i bố mẹ con trước, con đâu có bắt nạt bạn ấy." Cố Thần An mếu máo.
"Mẹ em Tiểu Quân này, đầu đuôi câu chuyện tụi nhỏ đã nói rõ rồi đấy. Bây giờ chị có thấy mình cần phải xin lỗi Thần An vì những lời lẽ lúc nãy không?" Quý Vi nhìn chằm chằm vào Miêu Tiểu Lan.
"Cô bắt tôi xin lỗi cái đồ của nợ này á?" Miêu Tiểu Lan buột miệng gọi Thần An bằng cái biệt danh miệt thị mà chị ta vẫn hay dùng sau lưng. Hồi định gả em gái cho Cố Trí Viễn, chị ta vốn đã coi Cố Thần An là cái gai trong mắt rồi.
Hai chữ "của nợ" như nhát d.a.o cứa vào lòng Cố Thần An, nước mắt cậu bé trào ra. Cậu nhớ lại người đàn bà kia trước đây cũng hay gọi cậu như thế, lúc nào cũng bảo cậu là gánh nặng của bà ta.
"Xin lỗi ngay!" Cố Trí Viễn gằn giọng, bước tới gần Miêu Tiểu Lan.
Miêu Tiểu Lan định vặc lại nhưng bắt gặp ánh mắt sắc lẹm như d.a.o cau của Cố Trí Viễn thì run b.ắ.n lên, miệng lắp bắp: "Thì... thì hiểu lầm thôi mà. Làm gì có chuyện người lớn phải đi xin lỗi trẻ con bao giờ."
"Nói sai, làm sai thì phải xin lỗi, đó là đạo lý ở đời. Người lớn lại càng phải làm gương cho trẻ con noi theo. Chị vừa vu khống con tôi bắt nạt con chị, chị có nghĩ đến việc thằng bé tổn thương thế nào không? Chị có biết vì câu nói của chị mà thằng bé sẽ phải chịu bao nhiêu ánh mắt soi mói không? Một câu 'hiểu lầm' nhẹ tênh của chị mà xóa bỏ được hết sao?" Quý Vi dứt khoát không nhượng bộ.
Nước mắt Cố Thần An tuôn rơi lã chã. Không phải vì tủi thân, mà vì cảm động. Chưa từng có ai đứng ra bảo vệ cậu như thế này. Nếu là người đàn bà kia, chắc chắn cậu đã ăn mấy cái tát rồi. Trong mắt bà ta, người ngoài luôn đúng, chỉ có cậu là sai.
Ban đầu mọi người xung quanh cũng thấy Quý Vi hơi làm quá, thời này làm gì có chuyện bắt người lớn xin lỗi trẻ con. Nhưng nghe cô phân tích, họ lại thấy rất có lý. Ai mà nghe được mấy lời đồn đại kiểu đó chắc chắn sẽ dặn con mình tránh xa Cố Thần An ra.
Miêu Tiểu Lan không muốn xin lỗi chút nào, nhưng Cố Trí Viễn cứ nhìn chòng chọc, chồng chị ta lại làm ăn buôn bán, nhỡ tên họ Cố này thù vặt gây khó dễ thì phiền. Chị ta đành lí nhí: "Thần An à... xin lỗi cháu nhé, là dì hiểu lầm cháu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lời xin lỗi qua loa lấy lệ khiến Quý Vi chưa hài lòng lắm, nhưng Miêu Tiểu Lan nói xong đã lôi con chạy biến mất tiêu. Mọi người xung quanh cũng thấy thế là được rồi nên tản dần. Quý Vi đành nén cục tức lại, quay sang xin lỗi mọi người: "Xin lỗi đã để các bác các cô chê cười. Chắc tại bệnh nghề nghiệp nên đụng đến chuyện trẻ con là tôi hay nghiêm trọng hóa vấn đề. Tôi cứ nghĩ mình là người lớn còn chẳng chịu nổi bị oan ức, thì tụi nhỏ cũng vậy thôi."
Thời đại này quan niệm "cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy" vẫn còn nặng nề, bố mẹ sai con cái cũng phải chịu. Nhưng câu nói của Quý Vi khiến nhiều người phải suy ngẫm. Ai mà chẳng từng trải qua tuổi thơ, ai mà chẳng từng ấm ức vì bị oan mà không dám cãi lại cha mẹ. Giờ đây chính họ lại đang lặp lại điều đó với con cái mình sao? Một chuyện cỏn con nhưng lại khiến bao nhiêu người phải trăn trở.
Đợi mọi người về hết, Quý Vi quay lại thì thấy Cố Thần An vẫn đang khóc. Cô vội hỏi: "Sao thế con? Vẫn thấy dì ấy xin lỗi chưa chân thành hả?"
Cố Thần An lắc đầu, lao vào ôm chầm lấy hông cô: "Mẹ ơi, mẹ giỏi quá! Mẹ bắt được mẹ bạn Tiểu Quân xin lỗi con thật kìa!" Đây là điều trong mơ cậu cũng không dám nghĩ tới, vậy mà mẹ đã làm được.
Cố Trí Viễn đứng bên cạnh chứng kiến tất cả, sự lạnh lùng trong đáy mắt dần tan biến, thay vào đó là sự nể phục mà chính anh cũng không nhận ra. Vụ bắt xin lỗi này anh cũng chưa từng nghĩ tới. Anh cũng giống như bao người khác, nghĩ giải quyết xong hiểu lầm là được, mà quên mất vết sẹo trong lòng đứa trẻ. Anh tự trách mình, đúng là anh làm bố vẫn chưa đủ tốt.
"Làm sai thì phải xin lỗi, đó là lẽ đương nhiên con ạ. Kể cả là mẹ hay bố con làm sai, nói sai điều gì thì cũng phải xin lỗi tụi con." Quý Vi nói câu này là cố ý nhắc khéo Cố Trí Viễn. Theo định kiến của cô về cánh nhà binh thì thường hay mắc bệnh gia trưởng, dù hiện tại thấy anh khá ổn nhưng cứ phải "tiêm phòng" trước cho chắc.
Cố Thần An sững sờ. Cậu nhớ lại lần bị người đàn bà kia đ.á.n.h thừa sống thiếu ch.ết vì mất tiền. Mặc kệ cậu có giải thích thế nào bà ta cũng không tin, dùng cành cây nhỏ quất cậu đến chảy cả m.á.u. Đến lúc bà ta tìm thấy tiền trong gối mình, bà ta cũng chẳng thèm nói với cậu một câu xin lỗi nào.
Thấy con ngẩn ngơ, Quý Vi xoa đầu hỏi: "Sao thế con?"
Cố Thần An lắc đầu không nói, cậu chỉ một lần nữa nhận ra rằng: Hóa ra giữa người với người lại có sự khác biệt lớn đến thế.
"Không sao thì con dắt em đi làm bài tập đi." Quý Vi vỗ nhẹ vào vai cậu nhóc.
Đợi hai đứa trẻ vào nhà, Cố Trí Viễn bước lại gần cô: "Cảm ơn em. Cảm ơn em đã bảo vệ Thần An. Em làm mẹ tốt hơn anh nhiều." Giọng anh thoáng chút chua xót.
"Lần đầu làm cha mẹ ai chẳng có thiếu sót hả anh, sau này mình cứ từ từ sửa đổi và hoàn thiện là được mà." Giống như cô bây giờ, được mọi người khen ngợi, nhưng đó là kinh nghiệm đổi bằng bao nhiêu tủi hờn của Lộ Lộ kiếp trước. Nghĩ đến con gái kiếp trước, sống mũi Quý Vi lại cay cay.
Cố Trí Viễn thấy cô nói xong là quay lưng đi thẳng vào bếp thì hơi nhíu mày. Anh cứ thấy câu nói của cô có gì đó là lạ, nhưng không tài nào nghĩ ra được là lạ ở chỗ nào.
Quý Vi nhanh ch.óng bị "đuổi" ra khỏi bếp vì Cố Trí Viễn giành phần nấu nướng. Cô cũng chẳng nài nỉ, dù sao chuẩn bị cho tiết dự giờ cũng hòm hòm rồi. Cô tranh thủ lên gác mang bộ chăn ga gối nệm đồng nghiệp tặng xuống, định bụng giặt qua một nước rồi phơi cho khô để dùng luôn.
Lúc Cố Trí Viễn nấu nướng xong xuôi bước ra thì thấy cô đang phơi bộ chăn ga đỏ rực. Màu đỏ hỷ làm anh thoáng ngẩn ngơ. Quý Vi thấy thế bèn giải thích: "Quà cưới đồng nghiệp tặng chúng ta đấy anh."
Cố Trí Viễn gật đầu, rồi nhắc đến chuyện tụ tập tối thứ bảy: "Mấy người đó là đồng đội cũ của anh, hồi anh mới phục viên về họ giúp đỡ anh nhiều lắm. Thứ bảy anh xin về sớm được, cơm nước để anh lo cho."
"Thế mấy hôm nay anh đi làm, tranh thủ lúc đi chợ phiên ở dưới xã mua ít hoa quả, bánh kẹo về nhé, hôm đó còn tiếp đãi tụi trẻ con nữa." Quý Vi nhắc nhở.