Editor: Yang Hy
Thấy anh im lặng, Quý Vi liếc anh một cái: "Anh thấy làm thế không hay à?"
"Đâu có, anh đi cùng em nhé?" Nói xong Cố Trí Viễn nhìn cái chân bó bột với ánh mắt đầy trách móc, chắc chắn nó lại cản trở anh rồi. Y như rằng, Quý Vi từ chối ngay: "Chân anh chưa khỏi, đi lại vì mấy người đó làm gì cho mệt. Em mang qua chủ yếu để chọc tức họ thôi, nghĩ cũng tiếc quả dưa thật."
"Không tiếc đâu em, dưa này mình được cho mà, không mất tiền. Lấy đồ miễn phí đổi lấy tâm trạng vui vẻ thì quá hời rồi." Cố Trí Viễn nói giọng nghiêm túc.
"Anh nói có lý. Thôi em đi nhanh còn về trước khi tụi nhỏ tan học." Quý Vi xách giỏ dưa đi luôn. Cố Trí Viễn nhìn theo bóng lưng cô, muốn nói gì đó lại thôi. Anh sợ cô bị họ làm khó dễ, nhưng chưa kịp mở lời thì cô đã chạy mất rồi.
Cuộc sống ở thị trấn nhỏ rất bình yên, mọi người hầu như đều quen biết nhau. Thấy Quý Vi xách dưa hấu đi ngoài đường, ai cũng cười hỏi thăm: "Vi Vi, đi đâu đấy em?"
"Em sang nhà bố mẹ. Chiến hữu của anh Viễn gửi biếu quả dưa to, nghe bảo ngon lắm nên em mang sang cho bố mẹ nếm thử." Giọng Quý Vi đon đả, vui vẻ. Trước đây cô cứ nghĩ lòng hiếu thảo của mình không cần chứng minh cho ai thấy, chỉ cần bố mẹ hiểu là được. Sống lại một đời cô mới biết mình sai quá sai.
Nhà họ Cố cách nhà họ Quý không xa, nhưng Quý Vi đi rất chậm, kiên nhẫn lặp lại câu trả lời ban nãy với từng người hỏi thăm, rồi cười nói chào tạm biệt. Đi xa rồi vẫn còn nghe tiếng người ta tấm tắc: "Con bé Vi khổ thân thật, bố mẹ đối xử tệ thế mà vẫn cứ nhớ đến ông bà ấy."
"Chứ còn gì nữa, vợ chồng ông Quý đúng là hồ đồ." Quý Vi nhếch mép cười. Ngày trước cô cứ nghĩ miệng lưỡi thế gian không quan trọng, đến khi bị dư luận nhấn chìm cô mới thấm thía nó quan trọng đến mức nào. Thế nên người còn chưa đến nơi mà nhà họ Quý đã biết tin cô sắp mang dưa hấu sang biếu rồi.
"Chị ta khôn thật đấy, người chưa thấy đâu mà tiếng thơm đã bay khắp xóm rồi." Lý Thù Tuệ bĩu môi, cô ta thừa biết Quý Vi chỉ giỏi làm màu.
Chu Tú Trân lườm con dâu: "Tí nữa con Vi về cấm cô mở miệng đấy." Trong mắt hai ông bà, hành động này của Quý Vi chính là xuống nước làm hòa. Chu Tú Trân còn ra hiệu cho Quý Đại Hải lát nữa đừng làm cao quá kẻo khó nói chuyện, dù sao Quý Vi bây giờ cũng không dễ bắt nạt như xưa nữa.
Quý Đại Hải hừ lạnh: "Giờ đứa làm cao là nó chứ không phải chúng ta."
Vừa dứt lời thì Quý Vi xách giỏ dưa bước vào. Quý Thắng Chu nói giọng đầy mỉa mai: "Gớm, cô giáo Quý hôm nay rồng đến nhà tôm cơ đấy?"
Quý Vi coi như không nghe thấy, lấy quả dưa đặt trước mặt Chu Tú Trân: "Chiến hữu của anh Viễn chở từ tỉnh ngoài về, anh ấy bảo con mang sang biếu bố mẹ nếm thử."
"Gióng trống khua chiêng mãi mới mang được quả dưa sang, đúng là kiết xác." Quý Thắng Chu cười khẩy, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. Rõ ràng là không có phần cho nhà cậu ta rồi. Tất nhiên cậu ta chẳng thèm quả dưa này, chỉ cay cú vì Cố Trí Viễn không coi cậu ta ra gì.
"Có phải cho chú đâu, liên quan quái gì đến chú." Quý Vi cười lạnh, Quý Thắng Chu đúng là điển hình của loại ch.ó ăn mãi không no.
"Vi Vi, sao lại nói em thế? Đã có lòng sang đây thì tối nay bảo cả Tiểu Cố sang ăn bữa cơm." Chu Tú Trân dịu giọng mời mọc.
"Thôi khỏi ăn uống gì mẹ ạ, lát con còn phải mang dưa sang cho nhà bác cả với anh hai nữa." Quý Vi nói xong vẫy tay chào, để lại Chu Tú Trân đứng ngẩn tò te, không tin vào tai mình: "Nó... nó có ý gì thế?"
"Ý là nếu không sợ người ngoài dị nghị thì chị ta cũng chẳng thèm sang đây đâu. Giờ người ta coi nhà bác cả với anh hai còn thân hơn nhà mình đấy." Giọng Quý Thắng Chu chua loét. Cậu ta biết ngay mà, Quý Vi coi thường cậu ta từ lâu rồi, nói thì bố mẹ không tin, giờ lòi cái đuôi cáo ra rồi đấy!
Quý Đại Hải nãy giờ vẫn chờ con gái xuống nước, tức giận đập mạnh cái tẩu t.h.u.ố.c xuống bàn, trừng mắt quát Quý Thắng Chu đang lải nhải không ngừng: "Mày bớt mồm đi thì ch.ết à? Chuyện lần trước vốn là mày sai, chị mày về không biết nói được câu nào t.ử tế à?"
"Bố không thấy chị ta vênh mặt lên tận trời rồi à? Con nói t.ử tế thì có ích gì?" Quý Thắng Chu cãi lại.
"Con muốn ăn dưa hấu." Trong lúc cả nhà đang cãi nhau ỏm tỏi, chỉ có Quý Thông nhìn chằm chằm quả dưa hấu mà chảy nước miếng.
Đi xa rồi Quý Vi vẫn còn nghe loáng thoáng tiếng cãi vã vọng lại, cô gật đầu hài lòng, quả dưa hôm nay không uổng phí rồi. Cô sang nhà bác cả, bác gái đon đả mời: "Vi Vi, vào nhà ngồi chơi cháu."
"Bác gái ơi, cháu còn phải đi đón tụi nhỏ. Bạn anh Viễn mang dưa hấu ở tỉnh về biếu, cháu để phần bác một quả. Lát nữa bác đi đón bọn nhỏ, tiện đường ghé qua nhà cháu lấy về ăn thử nhé. Lần trước anh hai giúp đỡ mà cháu còn chưa kịp cảm ơn anh ấy." Quý Vi nắm tay bác gái nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Người một nhà cả khách sáo làm gì, để cho tụi nhỏ ăn đi." Bác gái vỗ vỗ tay cô.
"Bác đừng khách sáo với cháu, bác cứ coi như là thương cháu đi. Bác mà không qua lấy, cháu lại phải mang sang tận đây, bác thương cháu vất vả đi lại có được không ạ?" Quý Vi nũng nịu.
Bác gái thoáng ngạc nhiên, con bé này đổi tính nết rồi, trước đây có bao giờ biết nói mấy lời ngọt ngào thế đâu. Bà nghĩ ở nhà còn ít rau tươi với gói bánh gạo hôm nọ mua trên phố, lát nữa mang qua cho cháu nó luôn thể. Bà gật đầu: "Được rồi, cháu đã nói thế thì lát bác qua lấy."
"Vâng, cháu về thay quần áo rồi đi đón con đây. Bác đón bọn nhỏ xong cứ qua thẳng nhà cháu nhé, anh Viễn ở nhà đấy ạ." Quý Vi nói rồi xin phép ra về.
"Ừ, cháu về thay đồ đi." Bác gái nhìn theo bóng lưng Quý Vi mãi, con bé thay đổi thế này là tốt, chứ cứ giữ cái tính ngày xưa thì chỉ có thiệt thân thôi.
Quý Vi chưa về đến nhà, Cố Trí Viễn đã nghe thấy tiếng cô hát véo von. Khóe môi anh không nhịn được cong lên, xem ra chuyến đi này thu hoạch lớn lắm đây.
"Em đi đón con đây. Lát nữa bác gái qua lấy dưa, em chưa về kịp thì anh đưa bác ấy nhé." Quý Vi bê một quả dưa đặt ở chỗ dễ thấy nhất.
"Không mang cho đồng nghiệp em à?" Cố Trí Viễn hỏi.
"Lát nữa em mang, giờ đông người lắm. Em đi thay cái áo đã." Quý Vi không phải viện cớ, cô vừa phát hiện áo bị dính nước dưa hấu, chắc lúc ăn ở nhà anh Lữ bị rớt vào.
Ở cổng trường, Quý Vi gặp bác gái đang đón con anh hai. Thằng bé học lớp 5 rồi nên chẳng hứng thú chơi với Thần An và Lộ Lộ. Thấy Cố Thần An tò mò nhìn, Quý Vi giới thiệu: "Đây là anh Tiểu Hổ con ạ."
"Con trai cậu Cố đấy à, trông ngoan nhỉ." Bác gái vừa nói vừa quan sát Cố Thần An.
"Vâng, thằng bé ngoan lắm ạ." Quý Vi cười gật đầu. Về đến nhà, thấy túi đồ bác gái mang sang, cô mới biết đó là quà lại quả. Quý Vi vừa cảm thán bác gái chu đáo, vừa thất vọng về gia đình mình. Đấy, người bình thường ai cũng biết có qua có lại, chứ đâu như bố mẹ cô, chỉ biết đòi hỏi. Cô đưa dưa hấu cho bác gái rồi tiễn hai bà cháu ra cổng. Bác gái nhìn quanh quất, thấy không có ai mới ghé tai dặn dò: "Vi Vi này, cháu phải tranh thủ sinh lấy một đứa con đi, không thì cậu Cố chỉ lo cho con riêng, không đồng lòng với cháu đâu."
Quý Vi dở khóc dở cười, đành gật đầu cho qua chuyện: "Cháu biết rồi ạ."
"Đừng trách bác nhiều chuyện, nhưng vợ chồng mà không có con chung, nó sẽ chỉ nghĩ đến con vợ trước thôi, thế cũng không tốt cho Lộ Lộ đâu." Bác gái bình thường cũng biết giữ ý tứ, nhưng thấy đôi vợ chồng trẻ mới cưới, lại nghe em dâu suốt ngày ca cẩm con gái không về nhà, bạc tình bạc nghĩa, chắc là chưa nói cho chúng nó biết mấy chuyện này, nên bà mới phải lên tiếng nhắc nhở.
"Không đâu bác, cháu biết bác muốn tốt cho cháu mà." Quý Vi gật đầu, dù cô không định sinh thêm con nhưng cô hiểu bác gái thật lòng quan tâm mình.
"Được rồi, cháu hiểu là được. Bác về đây, cảm ơn cháu vẫn còn nhớ đến bác nhé. Tiểu Hổ, chào cô đi con." Bác gái bảo đứa cháu chào cô.
"Vâng, hai bà cháu đi đường cẩn thận ạ." Quý Vi vẫy tay chào, nhìn theo bóng lưng hai người họ mà ngẩn ngơ.
Thật ra cô mang dưa hấu sang cũng chẳng phải vì thật lòng thương nhớ gì họ, mục đích chính là để "dằn mặt" nhà mẹ đẻ. Nhưng cuối cùng, người hụt hẫng lại là cô. Đến bác gái cả đời đấu đá với mẹ cô còn hiểu đạo lý có qua có lại mới toại lòng nhau, chẳng lẽ mẹ cô lại không hiểu? Chẳng qua là bà ấy giả vờ hồ đồ thôi. Ngay cả lúc nãy bà ấy vẫn còn cố gắng tẩy trắng cho Quý Thắng Chu, ép cô phải làm hòa.
"Mẹ ơi, bố cắt dưa xong rồi, mẹ vào nhanh đi ạ." Giọng nói vui vẻ của Cố Thần An kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ. Quý Vi vỗ vỗ đầu mình, chắc hôm nay ăn no quá nên mới có thời gian đứng đây mà sầu não rồi.
"Mẹ vào ngay đây." Cô rũ bỏ hết mớ suy nghĩ rối rắm trong đầu.
"Ngọt quá đi." Lộ Lộ ăn một miếng, mắt sáng rực lên vì sung sướng, lần đầu tiên con bé được ăn dưa hấu ngon thế này.
"Ngon quá mẹ ơi, dưa này bố mẹ mới mua hôm nay ạ?" Cố Thần An tò mò hỏi.
"Không đâu, bác Lữ mang sang cho đấy." Cố Trí Viễn vừa nói vừa liếc nhìn Quý Vi. Cô hiểu ý anh ngay, chuyện hai người lên thành phố phải giấu kín, không thì hai đứa nhỏ lại nhặng xị lên đòi đi theo.