Editor: Yang Hy
"Cô Quý ơi, cô đổi ý rồi ạ? Tối nay cô sang đây ở luôn nhé?" Cố Thần An hớn hở hỏi.
"Không phải đâu, cô sang nói chuyện với bố con một lát. Thần An này, con dắt em Lộ Lộ ra ngoài chơi một tí được không?" Quý Vi hỏi thằng bé.
"Dạ được chứ ạ! Lộ Lộ ơi, anh dắt em đi xem phòng của em nhé." Nãy giờ hai bố con cũng chẳng nghỉ tay, đã tranh thủ dọn dẹp sạch sẽ một căn phòng trống khác trong nhà rồi.
Đợi hai đứa nhỏ đi khuất, Cố Trí Viễn tiến lại gần một bước mới sực nhận ra mình vẫn còn đang đeo tạp dề. Anh trầm giọng hỏi: "Cô Quý sang lúc này là có chuyện gì cần dặn dò sao?"
"Mai chắc mình chưa đi đăng ký được đâu." Quý Vi nhíu mày nhìn anh. Cô quên khuấy mất chuyện này, chẳng lẽ anh cũng không biết?
"Tại sao?" Đôi bàn tay đang siết c.h.ặ.t của Cố Trí Viễn bỗng khựng lại. Cô ấy hối hận thật rồi sao?
"Đăng ký kết hôn phải có ảnh thẻ, mà mình đã chụp đâu. Nên mai thôi không cần xin nghỉ nữa anh ạ." Quý Vi nói rồi thở dài một tiếng.
Nghe câu đó, sợi dây thần kinh đang căng như dây đàn trong người Cố Trí Viễn mới hoàn toàn giãn ra. Anh cũng chẳng hiểu sao mình lại phản ứng mạnh thế, nhưng vẫn trả lời cô ngay: "Đã lỡ xin nghỉ rồi thì cứ theo kế hoạch đi. Mình lên thành phố sắm sửa ít đồ."
Quý Vi lưỡng lự một chút, nhưng nghĩ đến ánh mắt mong chờ của hai đứa nhỏ khi nghe chuyện được lên thành phố chơi, cô không nỡ làm chúng thất vọng nên gật đầu: "Cũng được ạ."
"Tiện thể mai chụp ảnh luôn, rồi hôm nào đi lấy giấy sau?" Cố Trí Viễn vẫn không quên chuyện đăng ký.
"Vâng, để mai chụp xong rồi tính." Chuyện đăng ký thì về huyện làm là được, nên chụp ảnh ở đâu cũng thế thôi.
"Được rồi. Mẹ con cô ăn gì chưa? Tôi với Thần An đang nấu cơm, hay hai mẹ con ở lại ăn luôn nhé?" Cố Trí Viễn thử mở lời mời.
"Tôi phải về nhà bố mẹ đẻ một chuyến." Quý Vi lắc đầu.
Cố Trí Viễn chớp ngay lấy thời cơ: "Vậy cứ để Lộ Lộ lại đây chơi."
Nghĩ đến việc lát nữa về nhà nói chuyện có thể sẽ chẳng vui vẻ gì, Quý Vi không từ chối: "Thế thì làm phiền anh và Thần An nhé."
"Có gì mà phiền đâu." Cố Trí Viễn xua tay.
Dặn dò Lộ Lộ xong, Quý Vi đi thẳng về nhà bố mẹ. Thấy cô về có một mình, bà Chu liền hỏi: "Cái Lộ Lộ đâu? Sao không dắt nó về cùng?"
"Con để bé chơi bên nhà họ Cố rồi." Quý Vi nói xong thì liếc nhìn Quý Thông đang thấy cô là lủi mất tích, xem ra lời đe dọa hôm qua có tác dụng thật.
"Giờ thì chị gớm rồi, tin tưởng người ta quá nhỉ." Bà Chu nói giọng mỉa mai.
"Bên đó người ta chẳng bao giờ bảo Lộ Lộ là đồ ăn bám, con có gì mà không yên tâm." Quý Vi thản nhiên đáp lại.
"Chị cứ lải nhải mãi thế không thấy mệt à? Có mỗi một câu nói mà chị cứ làm như cháy nhà đến nơi ấy!" Bà Chu bắt đầu nổi cáu. Chuyện trẻ con đùa nhau một câu mà nó cứ phải sừng sộ lên thế à?
"Sao lại không ạ? Nếu mọi người đã coi Lộ Lộ là đồ ăn bám, thì tiền lương mấy năm qua con đưa mẹ, mẹ trả lại cho con đi? Chẳng lẽ bắt con vừa mất tiền, vừa để con gái mình chịu tiếng xấu à?" Quý Vi chìa tay ra trước mặt mẹ. Cô biết thừa bà sẽ không đưa, nhưng làm thế để dằn mặt họ cũng tốt.
"Tôi thấy chị điên thật rồi." Bà Chu vừa lầm bầm c.h.ử.i vừa đi thẳng vào trong.
"Nhìn cái gì mà nhìn, nhìn nữa là chị bắt nôn hết những gì đã ăn của chị ra đấy." Quý Vi lườm vợ chồng Quý Thắng Chu đang đứng hóng chuyện.
Đợi Quý Vi ra sân sau, Lý Thù Huệ mới ấm ức: "Chị ta lần này cứng thế là vì cậy sắp lấy chồng, không cần đến người nhà nữa chứ gì?"
"Em không nên nói mấy câu đó trước mặt thằng Thông." Thấy thái độ của Quý Vi thế kia, Quý Thắng Chu biết cửa nhờ vả Cố Trí Viễn sau này chắc hẹp rồi, hắn quay sang trách vợ.
"Quý Thắng Chu, anh có còn là đàn ông không hả? Chuyện đó mình tôi nói chắc? Giờ có chuyện thì anh đổ hết lên đầu tôi là sao?" Lý Thù Huệ cũng nổi khùng lên. Ngày thường cả nhà đối xử với con bé đó thế nào ai chẳng biết, giờ lại đổ hết cho cô ta?
Mặc kệ hai vợ chồng họ cãi nhau, Quý Vi đi thẳng ra sân sau tìm ông Quý Đại Hải đang nằm trên ghế mây: "Bố ạ, mai con với anh Trí Viễn lên thành phố sắm đồ. Tiền lương con đưa hết cho nhà mình rồi, chẳng lẽ mai con lại đi tay không với người ta?"
"Cưới xin sắm sửa là việc của nhà trai chứ, chị cần gì tiền?" Ông Quý gõ gõ tẩu t.h.u.ố.c, liếc nhìn cô đầy vẻ dửng dưng.
"Được thôi. Nếu giờ bố mẹ đã không muốn chi tiền, thì sau này đừng có trách con bạc bẽo không lo cho bố mẹ." Quý Vi cũng nói giọng bình thản như không.
"Quý Vi! Chúng tôi đã đồng ý cho chị không lấy sính lễ rồi, chị đừng có mà được đằng chân lân đằng đầu!" Ông Quý trừng mắt nhìn con gái.
"Hai năm qua lương con không nhiều thì ít, cứ tính rẻ mỗi tháng ba trăm, hai năm là bảy nghìn hai. Trong đó bố mẹ tiêu cho Lộ Lộ được bao nhiêu? Trước đây con không nói vì nghĩ là người một nhà, nhưng nếu mọi người đã coi mẹ con con là người ngoài, thì sau này con cũng sẽ đối xử với mọi người y như vậy. Bố ạ, làm người thì đừng có tham cả đôi đường thế." Quý Vi lạnh lùng nhìn ông Quý.
"Quý Vi! Sao con dám nói chuyện với bố như thế hả?" Bà Chu từ đâu lao ra mắng con.
"Con chỉ nói sự thật thôi. Cứ vậy đi, số tiền đó coi như con biếu trước để bố mẹ dưỡng già, sau này có việc gì bố mẹ cứ tìm Quý Thắng Chu mà lo." Quý Vi nói xong thì quay lưng đi luôn, chẳng buồn nhìn lại. Cô biết thừa tiền đã vào túi họ thì không đòi lại được, chuyến này về cốt yếu là để vạch rõ ranh giới thôi.
Nhìn cái bóng con gái đi xa dần, bà Chu có chút do dự nhìn chồng: "Hay là... mình đưa cho nó một ít?"
"Đưa cái gì mà đưa! Nó đủ lông đủ cánh rồi nên muốn làm loạn đấy, đứa con nào mà chẳng thế?" Ông Quý vừa nói vừa rít t.h.u.ố.c liên tục.
"Nhỡ sau này nó mặc kệ nhà mình thật thì sao?" Bà Chu cứ cảm thấy Quý Vi mấy ngày nay lạ lắm.
"Nó dám!" Ông Quý đập mạnh tẩu t.h.u.ố.c xuống, quát to.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ra khỏi nhà họ Quý, dù không đòi được tiền nhưng Quý Vi cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Tiền bạc mất thì kiếm lại được, chứ dây dưa với họ mới là lãng phí thời gian.
Lúc cô quay lại nhà họ Cố, ba bố con vẫn đang ăn cơm tối. Thấy bóng cô ở cửa, Cố Trí Viễn bảo con trai: "Thần An, vào xới cho cô Quý bát cơm đi con."
"Dạ!" Thần An hớn hở chạy tót vào bếp. Bé Lộ Lộ thì chạy lại ôm chân mẹ: "Mẹ ơi, ăn cơm thôi."
"Cô ngồi xuống ăn cùng tụi nhỏ một chút đi." Cố Trí Viễn nói giọng không cho phép từ chối.
Nghĩ đến việc vài ngày nữa cũng thành người một nhà, Quý Vi ngồi xuống cạnh Lộ Lộ. Bữa cơm có hai món mặn, một món xào và một bát canh. Ở thời này, tiêu chuẩn thế này là rất khá rồi.
"Cơm của cô đây ạ." Thần An lễ phép đưa bát cho cô.
"Cô cảm ơn Thần An nhé."
"Không có gì đâu cô. Cô ăn thử món này đi, ngon cực!" Cậu bé Thần An hơi thẹn thùng, chỉ vào đĩa thịt viên kho tàu để đ.á.n.h trống lảng.
"Được rồi." Quý Vi mỉm cười. Cô nhận ra các món ăn hôm nay đều nấu theo khẩu vị của Lộ Lộ, điều này làm cô càng thêm ưng ý với người bạn đồng hành này.
"Mẹ ơi, mẹ ăn đi." Lộ Lộ cầm thìa, trông con bé ăn rất ngon lành.
Bữa cơm diễn ra rất vui vẻ, nhất là Cố Trí Viễn, đây đúng là cảnh tượng gia đình mà anh hằng mơ ước. Ăn xong, Cố Thần An nhìn Quý Vi hỏi: "Cô Quý ơi, bố con nấu ăn ngon không ạ?" Trong trí nhớ của cậu, người phụ nữ kia chưa bao giờ nấu cho cậu bé một bữa nào ngon thế này.
"Ngon lắm con ạ." Quý Vi gật đầu khen thật lòng.
"Thế sau này cô cưới bố con rồi, cứ để bố nấu cho cô ăn hằng ngày nhé." Thần An hớn hở nói về chuyện kết hôn.
Kiếp trước Quý Vi bị giục cưới nhiều rồi, nhưng đây là lần đầu nghe một đứa trẻ bảy tuổi nói thế. Cô bật cười, thoải mái đáp: "Được thôi!"
Cố Trí Viễn ngồi bên cạnh nghe hai người nói chuyện, vẻ lạnh lùng thường ngày cũng dần tan biến.
"Muộn rồi, mẹ con tôi về đây." Trời đã sầm tối, Quý Vi đứng dậy chào tạm biệt.
"Để tôi đưa hai mẹ con về." Cố Trí Viễn đứng lên theo.
"Con cũng đi nữa!" Cố Thần An vội vàng đòi theo.
Lần này Quý Vi không từ chối, dù sao sớm muộn gì họ cũng là vợ chồng, là đối tác chính thức của nhau mà.
Từ nhà anh sang trường chỉ cách một con phố. Đến cổng trường, Cố Thần An lưu luyến vẫy tay: "Chào cô Quý, chào em Lộ Lộ, mai gặp lại nhé."
"Mai gặp lại ạ!" Lộ Lộ cũng cười vẫy tay.
Về đến phòng, Quý Vi ngồi xuống hỏi con: "Nay ăn cơm bên nhà anh Thần An con thấy vui không?"
"Vui ạ, không có ai tranh đồ ăn với con hết." Lộ Lộ nghĩ một lúc rồi gật đầu cái rụp.
"Thế sau này mình dọn sang ở cùng bố con anh ấy, con thấy được không?" Quý Vi từ tốn hỏi ý kiến con.
"Thế con có được ngủ cùng mẹ nữa không ạ?" Lộ Lộ ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên hỏi.
"Tất nhiên là được chứ." Quý Vi khẳng định chắc chắn. Với cô, cuộc hôn nhân này là hợp tác đôi bên cùng có lợi, nên sẽ khác với những cặp vợ chồng bình thường.
"Thế thì được ạ." Lộ Lộ đồng ý rồi ngáp một cái dài. Hôm nay chạy nhảy nhiều nên con bé đã buồn ngủ lắm rồi.
"Đi lấy nước với mẹ nào, rửa ráy sạch sẽ rồi mới đi ngủ nhé."
…
"Bố ơi, mai mình lên thành phố mua đồ cưới cho bố với cô Quý hả bố?" Bên nhà họ Cố, hai bố con cũng đang to nhỏ với nhau.
"Ừ." Cố Trí Viễn đáp gọn lỏn.
"Thế bố định mua gì ạ?" Cố Thần An hỏi tiếp.
Câu này làm Cố Trí Viễn bí lù. Anh cứ nghĩ mai để Quý Vi chọn đồ rồi anh trả tiền là xong, chứ mua gì cụ thể thì anh thật sự không biết.
Thấy bố im lặng, Cố Thần An cuống lên: "Bố ơi, chẳng lẽ bố tiếc tiền ạ?"
"Gì cơ?" Cố Trí Viễn ngớ người.
"Cưới là phải mua quần áo mới, giày mới này, rồi cả đồng hồ với trang sức vàng nữa chứ. Bố phải mua hết cho cô Quý đấy!" Thần An vừa nói vừa đếm đốt ngón tay.
Cố Trí Viễn bật cười: "Con mà cũng biết mấy cái này à?"
"Con biết chứ! Người phụ nữ kia toàn nói thế mà. Bà ấy bảo đợi tiền bố gửi về sắm đủ mấy thứ đó là bà ấy sẽ cưới người đàn ông kia luôn." Thần An nói xong bỗng thấy hối hận. Dù còn nhỏ nhưng cậu bé cũng lờ mờ hiểu rằng nhắc lại chuyện này lúc này là không hay chút nào.