Editor: Yang Hy
Quý Vi bước ra từ nhà vệ sinh, không kìm được cười khổ. Đúng là có những chuyện khéo đến mức trớ trêu. Cô cúi đầu xoa bụng dưới, định xuống lầu giục hai đứa nhỏ tắm rửa đi ngủ sớm. Cô cũng cần nghỉ ngơi sớm, ngày mai bận rộn cả ngày. Còn Cố Trí Viễn, anh ấy lớn rồi, chắc không cần cô phải lo đâu.
Lúc xuống lầu, cô đụng ngay Cố Trí Viễn vừa tắm xong, tóc tai còn đang nhỏ nước. Cô hơi ngạc nhiên: "Anh về lúc nào thế?"
"Anh vừa mới về." Lúc nói chuyện, ánh mắt Cố Trí Viễn dán c.h.ặ.t lên người cô. Cảm nhận được sự nóng bỏng trong ánh nhìn của anh, Quý Vi không tự chủ được mà cụp mắt xuống.
"Thế anh lau tóc trước đi, để em bảo tụi nhỏ đi tắm." Quý Vi nói rồi lách qua người anh đi gọi hai đứa trẻ.
Biết mai phải đi học nên hai đứa nhỏ rất nghe lời khi bị giục. Cố Thần An còn bảo: "Mẹ tắm cho em trước đi, xong xuôi con tắm sau ạ."
"Được rồi, để mẹ xuống bếp xem nước nôi thế nào." Quý Vi nói rồi đi vào bếp, cô cảm giác ánh mắt nóng rực kia vẫn luôn dõi theo mình.
Cố Trí Viễn vừa dùng khăn lau tóc vừa nhìn về phía nhà bếp. Cố Thần An sán lại gần: "Bố ơi, lát nữa bố pha nước tắm cho con nhé?"
"Tất nhiên là được rồi." Cố Trí Viễn cúi đầu nhìn cậu nhóc đang áp sát mình, cười hỏi: "Con còn muốn nói gì nữa à?"
"Bố không quên chuyện đã hứa với tụi con chứ ạ?" Cố Thần An gặng hỏi.
"Đương nhiên là không rồi, mai bố sẽ đi cùng các con đến trường." Quý Vi là giáo viên chủ nhiệm, ngày mai chắc không lo xuể cho tụi nhỏ, nên anh phải đưa chúng đi.
"Bố không quên là được ạ." Nhận được câu trả lời chắc chắn, Cố Thần An mới hài lòng.
Tóc khô được bảy phần, Cố Trí Viễn không lau nữa. Anh quay người đi vào phòng khách, định mang đồ đạc vừa mua lên lầu. Nghĩ đến chuyện có thể xảy ra lát nữa, cả người anh cứ rạo rực, hưng phấn hẳn lên.
Khi hai đứa nhỏ đã ngoan ngoãn về phòng mình, Quý Vi cũng đã nằm lên giường. Còn Cố Trí Viễn thì đang dọn dẹp "bãi chiến trường" sau khi Cố Thần An tắm xong. Dù biết tối nay sẽ chẳng xảy ra chuyện gì, nhưng tim Quý Vi vẫn đập thình thịch. Tiếng bước chân truyền đến từ ngoài cửa càng khiến hơi thở cô trở nên dồn dập.
Cố Trí Viễn xoay nắm cửa, cửa nhanh ch.óng mở ra. Anh liếc mắt là thấy ngay người đang nằm trên giường, bèn quay lại nhẹ nhàng khép cửa, sau đó bước nhanh đến bên giường: "Em ngủ rồi à?"
Quý Vi nén xúc động muốn trợn trắng mắt, sao người này cũng bắt đầu nói mấy câu thừa thãi thế nhỉ: "Sắp ngủ rồi, anh cũng ngủ sớm đi."
Cố Trí Viễn cúi đầu không nói gì, anh không chắc câu nói của cô có phải là lời mời gọi hay không. Anh do dự trèo lên từ cuối giường, rồi nằm xuống sát bên cạnh cô. Lần này, giữa hai người không còn "vạch ranh giới" nào nữa, cánh tay anh áp sát vào vai cô, cả hai đều cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của đối phương.
Sau khi anh nằm xuống, Quý Vi liền xoay người lại, rúc vào lòng anh cọ cọ, giọng điệu tùy ý: "Chuyến này đi có vất vả không anh?"
"Cũng bình thường, có người đi cùng đỡ vất hơn." Khoảnh khắc cô áp sát lại, cả người Cố Trí Viễn cứng đờ, nhưng anh lại chẳng nỡ đẩy cô ra.
"Lần này anh không có quà cho ba mẹ con em à?" Quý Vi trêu chọc.
"Có chứ, mai anh đưa cho." Lúc nói câu này Cố Trí Viễn hơi chột dạ, vừa về đến nhà trong đầu anh toàn hình bóng cô, quên béng mất chuyện quà cáp.
"Vâng, quà cáp không vội. Sáng mai anh chịu khó dậy sớm nấu cơm nhé, mấy ngày tới người em không được khỏe, không muốn dậy sớm." Quý Vi đưa ra lời gợi ý ngầm.
"Không khỏe? Em thấy khó chịu ở đâu à?" Cố Trí Viễn nói xong, trong đầu chợt nhớ đến chuyện tháng trước anh từng nấu nước đường đỏ cho cô.
"Tháng nào cũng thế mà anh, qua mấy ngày là hết thôi." Quý Vi vừa nói vừa ngáp một cái, đến tháng đúng là dễ buồn ngủ thật.
Lúc này d.ục vọng trong lòng Cố Trí Viễn đã tan biến sạch sẽ, anh định ngồi dậy đi nấu nước đường đỏ cho cô, nhưng vừa mới cử động đã bị Quý Vi ngăn lại: "Không cần nấu nước đường đỏ đâu, em không muốn uống."
"Thế em có đau bụng không?" Cố Trí Viễn vừa hỏi vừa do dự muốn đưa tay giúp cô xoa dịu cơn đau.
"Giờ thì không đau, chỉ thấy hơi khó chịu thôi." Cụ thể khó chịu thế nào thì cô cũng không biết miêu tả ra sao.
"Vậy anh có thể làm gì không?" Cố Trí Viễn không muốn cứ nằm trơ mắt nhìn thế này.
"Anh cứ ở đây là được rồi, không cần làm gì đâu. À đúng rồi, cái thứ em bảo anh chuẩn bị, anh chuẩn bị chưa?" Quý Vi bất ngờ hỏi.
Nhớ đến món đồ mình vừa mang lên lầu, Cố Trí Viễn khẽ đáp: "Anh chuẩn bị rồi."
Không biết nghĩ đến cái gì, Quý Vi bỗng cười khẽ: "Tối nay không dùng đến được, anh có thấy thất vọng không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Không có." Cố Trí Viễn phủ nhận ngay lập tức.
"Thế thì khả năng kiềm chế của anh giỏi thật đấy, em thì lại thấy hơi thất vọng đây này." Quý Vi nói xong hừ nhẹ một tiếng, rồi định rút người ra khỏi lòng anh.
"Thật ra cũng có chút hụt hẫng, nhưng sức khỏe của em là quan trọng nhất." Cố Trí Viễn vươn tay ôm cô trở lại vào lòng. Hai người gần như dán c.h.ặ.t vào nhau, cảm nhận được nhiệt độ nóng hổi của cơ thể anh và cả thứ gì đó đang chạm vào bụng dưới mình, Quý Vi bỗng thấy xấu hổ. Nhiệt độ trong phòng như tăng vọt, Cố Trí Viễn chợt cười khẽ, ghé sát cô hỏi: "Sao thế? Sợ à?"
"Đương nhiên là không rồi, chỉ là cảm thấy hơi tiếc nuối thôi." Quý Vi cũng không hẳn là nói dối, suy cho cùng ai chẳng có nhu cầu sinh lý.
"Ngủ đi em, sau này thời gian còn dài mà." Cố Trí Viễn nghiêng đầu hôn nhẹ lên trán cô.
"Anh nói thế làm như em vội vàng lắm ấy." Quý Vi có chút bất mãn.
"Là anh nóng vội, nếu thấy khó chịu ở đâu em nhớ bảo anh nhé." Cố Trí Viễn vừa nói vừa nắm lấy bàn tay cô.
"Vâng, em ngủ đây, mai còn phải bận rộn cả ngày nữa." Quý Vi nhắm mắt lại, cơn buồn ngủ ập đến khiến cô không thể chống đỡ thêm được nữa.
"Ngủ đi em." Cố Trí Viễn nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, hệt như cách cô hay dỗ Lộ Lộ ngủ. Chẳng bao lâu sau, cô đã chìm vào giấc ngủ.
Còn anh thì chẳng buồn ngủ chút nào, "chỗ nào đó" trên cơ thể càng "đứng nghiêm" thẳng tắp. Anh không khỏi cười khổ. Cô nằm gọn trong lòng anh, anh thậm chí cảm nhận được nhịp thở của cô. Đối với anh, đây đúng là sự t.r.a t.ấ.n ngọt ngào. D.ục vọng vừa tan biến nay lại cuộn trào trở lại. Anh nghĩ, đêm nay chắc mình mất ngủ rồi.
Quý Vi ngủ không quá say. Hai người nằm quá gần khiến cô thấy hơi nóng, cô tự giác trở mình nằm dịch ra phía ngoài một chút. Nhưng chỉ một lát sau lại cảm thấy như bị ai đó kéo vào lòng. Cứ qua lại vài lần như thế, Quý Vi vốn ngủ không sâu liền tỉnh giấc. Cảm nhận được nhiệt độ cơ thể nóng hổi đáng kinh ngạc của người phía sau, cô khẽ hỏi: "Anh khó chịu lắm à?"
Nói xong cô mới nhận ra giọng mình hơi khàn. Người đang ngẩng đầu đếm cừu trong đầu nghe thấy giọng cô thì hơi bất ngờ: "Em dậy rồi à?"
"Vâng, anh thấy khó chịu lắm đúng không?" Quý Vi hỏi lại lần nữa, không quên nhích lại gần anh, khoảng cách gần đến mức cô chỉ cần ngẩng đầu là có thể c.ắ.n vào cằm anh.
"Một chút." Cố Trí Viễn nghĩ, hay là đi tắm nước lạnh, cứ thế này chắc làm phiền cô ngủ mất.
"Để em giúp anh." Quý Vi nói rồi đưa tay xuống phía dưới. Cố Trí Viễn hừ nhẹ một tiếng, anh không ngờ "giúp" trong lời Quý Vi là ý này.
Khoảng thời gian tiếp theo đối với Cố Trí Viễn mà nói là cực kỳ sung sướng, dù Quý Vi chỉ dùng tay. Ngay từ lần đầu gặp mặt, anh đã phát hiện tay cô rất đẹp, mười ngón thon dài, nhìn là biết đôi tay sinh ra để cầm phấn hoặc chơi đàn piano. Nhưng giờ phút này, đôi tay ấy đang giúp anh giải tỏa, nghĩ đến đây, Cố Trí Viễn càng cảm thấy hưng phấn hơn.
Không biết qua bao lâu, màn "giúp đỡ" này cuối cùng cũng kết thúc. Quý Vi nói với giọng oán trách: "Lần sau em không thèm làm người tốt nữa đâu."
"Người tốt sẽ được báo đáp mà, xin cô giáo Quý hãy tiếp tục phát huy lòng tốt, để anh đi lấy nước nóng lên cho em rửa tay." Người đàn ông sau khi được thỏa mãn liền trở nên ngoan ngoãn lạ thường.
"Vâng, anh đi nhanh đi, em buồn ngủ lắm rồi." Quý Vi vừa nói vừa ngáp. Trời biết là cô chỉ muốn giúp anh đỡ khó chịu thôi, không ngờ giờ người khó chịu lại là cô. Tuy nhiên nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, trong đầu cô thoáng qua một cái trộm nghĩ về "chuyện ấy" trong tương lai, mặt cô lại nóng bừng lên. Mãi đến khi tiếng bước chân ngoài cửa vang lên, cô mới vội vàng nhắm mắt giả vờ ngủ.
Ký ức cuối cùng của Quý Vi chỉ dừng lại ở việc Cố Trí Viễn cầm tay cô đặt vào chậu nước, sau đó anh tỉ mỉ rửa sạch cho cô. Chuyện sau đó thế nào cô hoàn toàn không nhớ nữa vì đã ngủ thiếp đi mất rồi.
Cố Trí Viễn tỉ mỉ rửa sạch từng kẽ ngón tay cho cô. Nghĩ đến chuyện vừa xảy ra, cơ thể anh lại bắt đầu rạo rực. Người trên giường đã ngủ say, anh lau khô tay cho cô, ánh mắt dừng lại trên đôi môi đỏ mọng, cuối cùng lấy hết can đảm cúi xuống hôn nhẹ lên đó. Sợ làm cô tỉnh giấc, anh nhanh ch.óng tách ra. Cảm nhận hơi ấm còn vương trên môi, ánh mắt anh tràn ngập sự thỏa mãn. Anh dọn dẹp xong xuôi rồi quay lại nằm xuống bên cạnh cô, cảm thấy quanh mình toàn là mùi hương của cô, cuối cùng cũng mãn nguyện nhắm mắt ngủ.
Sáng hôm sau khi Quý Vi tỉnh dậy, trong phòng chỉ còn lại mình cô. Cô vươn vai duỗi người, lắc lắc cổ tay, tay vẫn còn hơi mỏi. Những hình ảnh tối qua cứ tua đi tua lại trong đầu, cô lầm bầm một câu gì đó mà chỉ mình cô hiểu được.
Cô đang cúi đầu xem giờ thì tiếng gõ cửa và giọng Lộ Lộ vang lên: "Mẹ ơi, ăn cơm thôi ạ."
Hôm nay là ngày khai giảng nên giọng Lộ Lộ rất có khí thế. Đợi cô bé đẩy cửa vào, Quý Vi mới phát hiện hai b.í.m tóc của con một bên cao một bên thấp. Cô cười hỏi: "Lộ Lộ, là anh hai tết tóc cho con à?"
"Không ạ, là bố đấy, đau lắm ạ." Lộ Lộ sờ sờ b.í.m tóc, giọng đầy vẻ chê bai, nhưng nghĩ đến mấy cái kẹo bố hứa cho, cô bé lại thấy hình như cũng không đau lắm.
"Bố chải cho con á?" Lần này đến lượt Quý Vi ngạc nhiên.
"Vâng, bố bảo để cho mẹ ngủ thêm chút nữa." Lộ Lộ nói xong mới nhớ ra nhiệm vụ lên lầu của mình, bèn giục cô mau dậy xuống ăn cơm.
"Được rồi, mẹ dậy ngay đây." Quý Vi bật dậy khỏi giường, hôm nay cô phải đến trường sớm.
Lộ Lộ hoàn thành nhiệm vụ liền chạy tót xuống lầu. Nghĩ đến lát nữa bố và anh hai sẽ đi cùng mình đến nhà trẻ, cô bé thấy thật kỳ diệu.
Lúc Quý Vi xuống lầu, ba bố con đã ngồi bên bàn ăn đợi sẵn. Đợi cô ngồi xuống, ánh mắt Cố Trí Viễn dừng lại trên tay cô, sau đó cô nghe thấy anh hỏi: "Tay còn mỏi không em?"