Editor: Yang Hy
Với yêu cầu của Phương Tình, Thiếp Ngôn Phi đương nhiên không từ chối, nhưng hắn vẫn liếc cô ta một cái đầy sốt ruột: "Biết rồi, em đi chuẩn bị chút đồ ăn đi."
"Vâng." Phương Tình đáp một cách miễn cưỡng, nhưng khi quay người đi, ý cười trong mắt cô ta gần như tràn cả ra ngoài.
Cứ thế, Thiếp Ngôn Phi nối lại liên lạc với đám bạn xấu. Đúng như Phương Tình dự đoán, chúng nhanh ch.óng cấu kết với nhau để làm chuyện xấu. Đây chính là kết quả mà cô ta mong đợi.
Bên này, Cố Trí Viễn còn chưa kịp nghĩ cách tống cổ Thiếp Ngôn Phi khỏi Ngũ An thì đã nhận được tin hắn bị bắt vì tội trộm cắp.
"Bị bắt nhanh thế á?" Quý Vi cảm thấy tên này cũng "tài" thật, mới về được bao lâu mà đã được vào trại ăn cơm miễn phí rồi.
"Bọn chúng không có tiền, lại lười lao động, đây chắc là cách kiếm tiền nhanh nhất rồi." Cố Trí Viễn nói xong liền nhìn Quý Vi. Hôm gặp Thiếp Ngôn Phi về, anh đã kể ngay cho cô nghe, phần vì không muốn giấu giếm, phần vì muốn nhắc nhở cô cẩn thận. Giờ mối nguy hiểm này đã được loại bỏ, anh cũng thở phào nhẹ nhõm: "Vào đấy cũng tốt, đỡ phải lo anh ta làm bậy."
"Cũng đúng." Dù Quý Vi rất cẩn thận, nhưng làm gì có ai phòng trộm được cả nghìn ngày. Quan trọng nhất là cô sợ hắn ra tay với bọn trẻ. Giờ hắn vào tù rồi, đối với gia đình cô lại là chuyện tốt.
"Vụ này chắc có bàn tay của Phương Tình. Đợi khi cô ta nhận được tin từ tòa án, anh đoán đó cũng là lúc cô ta lén lút rời đi." Cố Trí Viễn khá hiểu Phương Tình, cô ta thà trốn chui trốn lủi còn hơn là phải trả lại tiền và đóng tiền cấp dưỡng cho Thần An. Trong mắt cô ta, tiền bạc quan trọng hơn rất nhiều thứ.
"Xem ra những ngày tháng ở nơi đất khách quê người của họ cũng chẳng tốt đẹp gì." Nếu không thì hai người cũng chẳng đến mức trở mặt thành thù.
"Mấy năm nay họ quen thói ngồi mát ăn bát vàng rồi. Lúc có tiền thì ngọt ngào tình cảm, nhưng hễ đụng đến vấn đề tiền bạc là kiểu gì cũng sinh chuyện. Anh chỉ không ngờ là lại sớm thế này thôi." Giọng Cố Trí Viễn mang theo sự lạnh lùng hiếm thấy. Bảo anh hoàn toàn không oán hận hai kẻ đó là nói dối.
"Lần này cô ta đi chắc là đi thật rồi nhỉ? Cứ đi đi về về thế này người lớn thì không sao, em chỉ sợ cô ta gieo hy vọng cho Thần An rồi lại làm thằng bé thất vọng thôi." Đây là điều Quý Vi lo lắng nhất.
"Dù cô ta có quay lại thì lúc đó chắc nhà mình cũng chuyển đi rồi. À đúng rồi, có tin tốt quên chưa kể với em." Nhắc đến tin tốt, cả người Cố Trí Viễn toát lên vẻ vui sướng.
"Liên quan đến mảnh đất kia hả anh?" Quý Vi tò mò nhìn anh.
"Đúng rồi, anh Lữ lấy được mảnh đất đó rồi, giờ đang chạy vạy lo các thủ tục khác." Đợi giấy tờ xong xuôi là họ có thể bắt tay vào khai phá lĩnh vực mới rồi.
"Thế thì đúng là tin tốt thật, có cần ăn mừng không anh?" Thật ra là Quý Vi muốn ăn mừng một chút. Chuyện cô có khả năng được thuyên chuyển công tác cô chưa nói với ai, định đợi thành công rồi mới báo tin vui.
"Đợi thủ tục xong xuôi hết, lúc đó ba nhà mình sẽ tổ chức ăn mừng linh đình một thể." Giọng Cố Trí Viễn tràn đầy mong đợi. Ngày trước ba người họ từng mạnh miệng tuyên bố sẽ làm nên trò trống gì đó, giờ đây những lời nói hào hùng năm xưa đang dần trở thành hiện thực.
"Cũng được, tiện thể cho bọn nhỏ tụ tập chơi đùa luôn."
Trong lúc hai vợ chồng bàn tính chuyện tụ họp, thì bên kia, Phương Tình đang hả hê vì chuyện Thiếp Ngôn Phi bị bắt. Trong mắt cô ta, không còn vật cản đường này, cô ta có thể làm được rất nhiều việc. Nhưng chưa kịp đi tìm Cố Thần An, cô ta đã nhận được trát hầu tòa.
Phương Tình thật sự không ngờ Cố Trí Viễn lại kiện mình. Đòi tiền cấp dưỡng thì thôi đi, đằng này lại còn đòi cả số tiền tiết kiệm của gia đình trước đây nữa. Cô ta thầm c.h.ử.i rủa trong lòng. Cô ta biết rõ vụ kiện này mình không có cửa thắng, nên nhanh ch.óng đưa ra quyết định: Rời khỏi đây trước đã tính sau. Anh đã vì tiền mà kiện cô ta, thì khả năng tái hôn coi như bị Quý Vi chặn đứng rồi.
Nghĩ đến Quý Vi, Phương Tình lại thấy không cam lòng. Cố Trí Viễn lạnh lùng là thế mà lại dịu dàng với cô như vậy. Nếu ngày xưa anh không lạnh nhạt với cô ta thì cô ta đâu có nghe lời đường mật của Thiếp Ngôn Phi? Trong mắt Phương Tình, việc cô ta ngoại tình tuy là sai, nhưng tất cả cũng là tại Cố Trí Viễn. Nếu anh có thể như những người đàn ông khác, lúc nào cũng ở bên cạnh cô ta, thì cô ta đâu có chọn Thiếp Ngôn Phi?
Có lẽ để chọc tức họ, trước khi đi Phương Tình còn để lại một bức thư cho Cố Thần An ở phòng bảo vệ trường. Trong thư, đầu tiên cô ta xin lỗi con, sau đó kể lể những nỗi khổ cực khi làm dâu nhà họ Cố, cuối cùng còn nhắn nhủ rằng cô ta rời đi là do bị Cố Trí Viễn và Quý Vi ép bức, đợi khi nào kiếm được tiền cô ta sẽ quay lại thăm con.
Quý Vi liếc nhìn tờ giấy viết thư trên bàn, rồi quay sang Cố Thần An, dịu dàng hỏi: "Thần An, con nghĩ sao về chuyện này?"
"Mẹ ơi, con biết bà ta đang cố tình chia rẽ, chuyện ngày xưa con đều nhớ hết ạ." Cố Thần An nói rất nghiêm túc. Chính cậu bé là người chủ động đưa bức thư cho Quý Vi xem.
"Thật ra câu cuối cùng cô ấy nói cũng không sai đâu. Cô ấy rời khỏi Ngũ An, ở một mức độ nào đó cũng có thể coi là do mẹ và bố con ép đi." Quý Vi chỉ vào mấy dòng cuối thư.
"Bà ta đi càng tốt, con thật sự không muốn nhìn thấy bà ta nữa." Cố Thần An bày tỏ thái độ không quan tâm.
Quý Vi vẫn kiên nhẫn giải thích cho con hiểu thế nào là "ép đi" trong lời của Phương Tình. Cô không muốn chuyện này trở thành cái gai trong lòng mọi người sau này. Cuối cùng, cô nhìn Cố Thần An và nói tiếp: "Vụ kiện này chúng ta nắm chắc phần thắng trăm phần trăm, nên cô ấy không muốn ra tòa, chỉ còn cách bỏ trốn thôi."
Cố Thần An nhìn cô vẻ hiểu mà như không hiểu, cuối cùng chốt lại: "Bà ta trước giờ có chịu bỏ tiền cho con đâu."
Thấy con có vẻ buồn bã, Quý Vi không kìm được xoa đầu cậu bé: "Không sao đâu con, cô ấy không muốn chi tiền cho con thì bố mẹ sẽ lo cho con."
"Con biết mà mẹ." Cố Thần An cúi đầu nhìn tờ giấy viết thư hơi nhàu nhĩ trên bàn, cậu bé hiểu tại sao mẹ lại giải thích cặn kẽ như vậy.
"Ừ, chuyện này đợi bố con về chắc chắn sẽ nói chuyện thêm với con." Hôm qua Cố Trí Viễn lại đến công ty vận tải rồi.
"Dạ. À đúng rồi mẹ, đề thi học sinh giỏi lần trước mẹ đưa, hôm nay con làm xong rồi ạ." Cố Thần An nhanh ch.óng chuyển chủ đề sang chuyện học tập.
"Nhanh thế á?" Quý Vi ngạc nhiên.
"Thì mẹ bảo phải làm nhiều đề mới thạo mà." Cố Thần An gãi đầu, vẻ mặt hơi ngượng ngùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Đúng là thế thật. Con mang bài đây mẹ xem, tiện thể chấm điểm luôn cho." Quý Vi ra hiệu cho cậu bé đi lấy bài thi.
Lần này Phương Tình đã đi thật, đi hẳn, cuộc sống nhanh ch.óng trở lại quỹ đạo bình yên vốn có. Quý Vi vẫn luôn chờ tin tốt từ phía Lữ Song Tài, nhưng phải đợi thêm một tháng nữa, khi mọi thủ tục giấy tờ hoàn tất thì thời gian đã bước sang tháng năm.
Nhìn tờ lịch để bàn, Quý Vi bỗng thấy hơi hoảng hốt, vậy mà cô đã trọng sinh được gần một năm rồi.
Trong một năm qua, cô đã thoát khỏi nhà họ Quý, đưa Lộ Lộ ra ở riêng, sau đó tái hôn với Cố Trí Viễn. Giờ đây cuộc sống của họ đang ngày càng khấm khá, mở ra một khởi đầu hoàn toàn khác so với kiếp trước.
"Mẹ ơi, con mặc thế này có đẹp không ạ?" Lộ Lộ xúng xính trong chiếc váy mới chạy ào đến.
"Đẹp lắm." Quý Vi cười khen ngợi. Tuy Lộ Lộ vẫn đang học mẫu giáo nhưng cô nhóc ngày càng điệu đà, biết làm đỏm. Hai tháng nay, cả cô bé và Cố Thần An đều cao lên trông thấy.
"Anh hai bảo không đẹp ạ." Lộ Lộ hậm hực chỉ tay về phía Cố Thần An đang ngồi đằng kia.
"Là do anh hai không có mắt thẩm mỹ đấy." Quý Vi đoán chắc hai anh em lại có xích mích gì đó nên Cố Thần An mới cố tình chọc tức em gái, chứ bình thường cậu bé là người "cuồng" em gái nhất nhà.
"Đúng ạ, anh hai không có mắt thẩm mỹ." Lộ Lộ hừ một tiếng, rồi lại tiếp tục xoay người ngắm nghía chiếc váy mới.
"Ai lại chọc giận Lộ Lộ nhà mình thế này, cái mỏ chu ra treo được cả cái bình dầu rồi kìa." Cố Trí Viễn đi tới trêu chọc con gái.
Quý Vi lườm anh một cái, người này đúng là chuyên gia "đổ thêm dầu vào lửa", cô vừa mới dỗ xong thì anh lại khơi ra. Y như rằng, chút vui vẻ vừa nhen nhóm của Lộ Lộ tắt ngúm, cô bé nhân cơ hội mách lẻo: "Tại anh hai đấy ạ, anh hai đáng ghét lắm."
"Ồ, hai anh em cãi nhau à? Chuyện lạ à nha." Cố Trí Viễn ngạc nhiên.
"Anh đừng có châm dầu vào lửa nữa." Quý Vi trừng mắt nhìn anh.
"Anh thấy lạ thật mà. Bình thường hai đứa dính nhau như sam, thế mà cũng cãi nhau được." Cố Trí Viễn tò mò thực sự.
"Yên tâm đi, không quá nửa tiếng là lại làm hòa ngay ấy mà." Quý Vi thì thấy chuyện này quá bình thường.
"Thật á?" Cố Trí Viễn nhìn về phía Cố Thần An.
"Đương nhiên, thế này mới tốt chứ, anh em nào mà chẳng cãi nhau." Quý Vi cảm thấy như vậy rất tốt. Nếu lúc nào cũng êm đềm không cãi vã, chứng tỏ có một người luôn phải nhẫn nhịn bao dung, và Cố Thần An chính là người luôn bao dung cho Lộ Lộ. Từ sau sự việc Phương Tình quay về rồi bỏ đi, Cố Thần An dần dần bộc lộ tính cách trẻ con của mình hơn. Trong mắt Quý Vi, đây là chuyện tốt, suy cho cùng cậu bé vẫn chỉ là một đứa trẻ, không cần phải quá hiểu chuyện đến thế.
"Cũng phải." Cố Trí Viễn ngẫm nghĩ, thấy vợ nói có lý.
Chưa đầy năm phút sau, Cố Thần An cầm mấy viên kẹo đi đến bên cạnh Lộ Lộ. Ban đầu Lộ Lộ còn làm kiêu, Cố Thần An bèn giả vờ cầm kẹo bỏ đi. Cô nhóc thấy thế liền cuống lên: "Anh hai, đợi đã!"
Quý Vi hất hàm về phía hai đứa trẻ, Cố Trí Viễn bật cười khẽ, ghé sát vào tai cô thì thầm: "Đúng là cô giáo Quý hiểu tụi nhỏ nhất, anh xin bái phục."
"Đương nhiên rồi." Khóe môi cong lên để lộ tâm trạng vui vẻ của cô.
Cố Trí Viễn cũng cười theo, rồi thông báo cho cô một tin tốt khác: "Thủ tục xong hết rồi, anh Lữ đi xem thầy, bảo tuần sau là ngày đẹp để khởi công đấy em."
"Nghĩa là tuần sau bắt đầu động thổ rồi ạ?" Quý Vi ngạc nhiên. Nếu thuận lợi thì sang năm có thể mở bán rồi.
Năm 95 của kiếp trước, cô đã bỏ lỡ cơ hội mua nhà trả góp 0 đồng. Năm 95 của kiếp này, cô sẽ cùng họ thúc đẩy khái niệm "trả góp 0 đồng" này. Trong một thoáng, Quý Vi cảm thán sự kỳ diệu của số phận.
"Đúng vậy, tuần sau bắt đầu làm. Cuối tuần này được nghỉ, nhà mình sang nhà anh Lữ ăn mừng nhé." Lúc nói chuyện, ánh mắt Cố Trí Viễn dừng lại trên khuôn mặt cô. Mới mấy ngày không gặp mà cảm giác da dẻ cô lại trắng trẻo hồng hào hơn trước rồi.
"Vâng. À, qua một thời gian nữa em cũng có tin vui muốn báo cho anh đấy." Nhớ đến tin tức chủ nhiệm vừa tiết lộ sáng nay, Quý Vi cảm thấy rất vui.
"Không nói luôn bây giờ được à?" Cố Trí Viễn nhướng mày nhìn cô.
"Tạm thời giữ bí mật đã." Quý Vi ra vẻ thần bí.
"Với anh mà cũng phải bí mật á?" Cố Trí Viễn ghé sát lại gần, khoảng cách giữa hai người giờ chưa đến một nắm tay.
"Tại sao anh lại được hưởng đặc quyền chứ?" Quý Vi ngẩng đầu, hơi lùi lại một bước.
Nào ngờ người trước mặt lại tiến thêm một bước. Lần này, thứ ghé sát lại không phải là gương mặt anh, mà là một bàn tay đang xòe ra.
Trong lòng bàn tay anh, một chiếc nhẫn đang nằm yên ở đó.
Quý Vi ngạc nhiên nhìn anh: "Sao tự nhiên anh lại mua cái này thế?"
"Nể tình món quà này, cô giáo Quý có thể bật mí cho anh biết trước được không?" Cố Trí Viễn không trả lời câu hỏi của cô, chỉ nhìn cô chằm chằm, sự nóng bỏng trong đáy mắt như sắp trào ra ngoài.