Lê Thư Hân:
"Tối họ không sắp xếp chỗ ở cho mọi người à?"
Thiệu Lăng:
"Ngày thường thì có, nhưng lúc đi và về họ nói là để tiết kiệm thời gian, thực chất là để tiết kiệm hai ngày tiền phòng. Ai bảo chúng ta ham rẻ, được như vậy đã là tốt lắm rồi."
Anh nhìn quanh rồi hỏi:
"Con trai anh đâu?"
Lê Thư Hân:
"Chị cả đang trông ở nhà. Em đi đón anh nên không muốn mang nó theo."
Thiệu Lăng gật đầu:
"Không mang theo cũng phải, anh thấy người nào người nấy trên xe cũng sắp bốc mùi rồi, đừng để ám mùi con trai anh."
Anh tò mò hỏi:
"Tô Tuyết Liên, sao cô cũng đến đây?"
Tô Tuyết Liên:
"..."
Cô ấy nói:
"Tôi đến để trả trẻ con, mấy hôm nay con của chị họ tôi gửi ở chỗ tôi."
Nghe vậy, Thiệu Lăng mới nhớ ra có chuyện này, anh đã nghe loáng thoáng trong đoàn nhưng không để tâm.
Lúc này anh cười nói:
"Vậy thì cô xui xẻo thật."
Tô Tuyết Liên có chút ngượng ngùng. Nhưng cô ấy cũng biết Thiệu Lăng nói thật. Mấy ngày nay, cô ấy thực sự mệt mỏi cả về thể chất lẫn tinh thần, đến nói thêm một câu cũng không muốn.
Cô thậm chí còn nghĩ, sau này mình kết hôn nhất định sẽ không sinh con, trẻ con phiền phức quá.
"Thằng nhóc con nhà chị họ cô tay chân không sạch sẽ, nhân phẩm cũng chẳng ra gì. Chị họ cô với bà nội nó thì dạy dỗ được cái gì tốt đẹp? Ba mẹ ruột của Tô Tuyết Kiều còn chẳng thèm quan tâm, cô lại đi làm người tốt."
Tô Tuyết Liên càng thêm xấu hổ.
Lê Thư Hân:
"Anh im đi, lải nhải không yên là thế nào."
Thiệu Lăng:
"Thì cũng đúng, chẳng liên quan đến anh."
Tô Tuyết Liên khẽ thở dài:
"Tôi thật sự không ngờ đứa bé này lại như vậy."
Xem ra, cô cũng thực sự không chịu nổi đứa bé này.
Lẽ ra cô không nên nói xấu người khác nhưng cùng một thôn, ai cũng biết rõ về nhau. Thằng nhóc đó là loại ch.ó chê mèo ghét, ai cũng biết.
Tô Tuyết Liên nói:
"Đứa bé này mà không dạy dỗ lại thì sau này hỏng mất."
"Tôi thấy cũng chẳng có ai dạy đâu."
Tô Tuyết Liên nhất thời không nói nên lời. Đúng vậy, chị họ cô ta căn bản không quan tâm đến con, còn bà Hồ thì cưng chiều cháu vô điều kiện...
Trừ khi có biến cố lớn nào đó, nếu không đứa trẻ này rất khó thay đổi.
Cô ấy nói:
"Tôi vẫn phải khuyên nhủ họ."
Lê Thư Hân:
"Cô không khuyên nổi đâu."
Đúng là lời thật mất lòng.
Tô Tuyết Liên thở dài một hơi.
Nhưng rất nhanh, cô lại nói:
"Cái hội thảo quản lý tài chính trong thôn, tôi thấy không đáng tin chút nào. Mọi người đừng tham gia, để tôi nói với bác bí thư một tiếng."
Thiệu Lăng và Lê Thư Hân liếc nhìn nhau. Lê Thư Hân nghĩ, đúng vậy Tô Tuyết Liên chính là người như thế, dù không phải chuyện của mình thì cô ấy vẫn sẵn lòng lo chuyện bao đồng.
Cô ấy rất có tinh thần nghĩa hiệp. Hai trong ba người bạn trai cũ của Tô Tuyết Liên đều chia tay vì không hợp quan điểm sống. Người chồng sau này cô ấy cưới cũng là một người trượng nghĩa.
“Bác bí thư chắc cũng biết tỏng trong lòng rồi. Cô cũng đừng can thiệp sâu quá, lại rước thêm phiền phức vào người.”
Lê Thư Hân nói.
"Những chuyện này trong thôn tự nhiên sẽ có cách giải quyết, hơn nữa cô lo nhiều người ta cũng chẳng cảm ơn cô đâu, chỉ thấy cô đang cản đường phát tài của họ thôi."
Lúc này, Tô Tuyết Liên lại hỏi:
"Chuyện mấy miếng ngọc bội là sao vậy?"
Thiệu Lăng:
"Haizz, toàn là l.ừ.a đ.ả.o cả. Tôi đoán chẳng đáng bao nhiêu tiền nhưng họ cứ thích mua thì tôi chẳng lẽ cầm d.a.o cản? Tôi lại không phải ba họ. Tự họ vui là được rồi. Lúc đó chúng tôi đến một cửa hàng ngọc khí, giá đắt c.ắ.t c.ổ. Sau đó ông chủ ra, nói là ba ông ta sắp mừng thọ tám mươi mấy tuổi phải ăn mừng lớn, vừa hay chúng tôi đến đúng dịp nên muốn cho chúng tôi một ưu đãi. Rồi nói chuyện qua lại, lại biết mọi người là đồng hương, ông chủ đó bảo mình là người Lâm Thành thế là kéo gần khoảng cách ngay. Ông chủ vui quá vỗ đùi bôm bốp, tự nhận là dù có lỗ vốn cũng phải kết giao bằng hữu, thế là bán ngọc bội với giá giảm tới 95%."
Lê Thư Hân:
"Đúng là kịch bản muôn thuở của mấy cửa hàng mua sắm trong tour du lịch."
Cô tò mò hỏi:
"Vậy giảm giá 95% rồi thì còn bao nhiêu tiền?"
Thiệu Lăng:
"Ít nhất cũng vài nghìn tệ, như cái của bà Hồ được gọi là báu vật trấn tiệm, đắt lắm, hình như là ba mươi nghìn."
Lê Thư Hân lè lưỡi.
Cô không tin rằng chuyến du lịch này họ có thể mua được hàng thật.
Hơn nữa, thủ đô lại không phải nơi sản xuất ngọc, nếu nói là ở vùng Vân Nam... à, mà ngay cả ở những nơi đó thì vào cửa hàng trong tour du lịch cũng chẳng đáng tin.
Cứ nói đến tour du lịch theo đoàn, hình như nơi nào trên cả nước cũng bán ngọc, bán trang sức, bán trà.
Lê Thư Hân:
"Đúng là một cái bẫy lớn."
Cô cảm thán:
"Em cứ nghĩ chuyến đi lần này của mọi người chủ yếu là để chào bán sản phẩm quản lý tài chính, không ngờ những con cừu khác cũng không tha, vặt được lông là vặt."
Thiệu Lăng cười:
"Chắc chắn rồi, có tiền không kiếm là đồ ngốc. Chuyến này bọn anh thực ra chẳng đi được mấy điểm tham quan. Ngày nào về khách sạn cũng có lớp học kiến thức quản lý tài chính, buổi tối còn có mấy chuyên viên tư vấn đi gõ cửa từng phòng để tẩy não sâu. Mấy điểm tham quan ít ỏi cũng chủ yếu là để bán hàng. Em có tin được không? Đến Vạn Lý Trường Thành chúng tôi đi cũng là đồ giả."
"Cái gì?"
Lê Thư Hân kinh ngạc sững sờ nhìn Thiệu Lăng.
Tô Tuyết Liên ngồi ở ghế sau nghe vậy cũng bị sốc, nghi hoặc:
"Thứ đó mà cũng có giả à?"
"Có chứ, chúng tôi đi một đoạn trường thành 'dã chiến'. Cũng không thể nói là giả hoàn toàn, nhưng cũng chẳng phải thật hoàn toàn."
Lê Thư Hân: Hiểu rồi.
"Anh còn mua một ít trà nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lê Thư Hân:
"!!!"
Bị cô nói trúng phóc.
Quả nhiên là bộ ba l.ừ.a đ.ả.o kinh điển của các tour du lịch.
"Vậy mà anh cũng mua."
Thiệu Lăng:
"Thực ra anh biết thứ đó chỉ là moi tiền nhưng nếu anh không mua gì cả lại thành ra khác người. Em không biết đâu, trong đoàn không ai là không mua. Không mua trang sức ngọc phỉ thúy thì cũng mua trà. Anh không thể tỏ ra quá đặc biệt được."
Lê Thư Hân:
"???"
Tô Tuyết Liên:
"Anh không nên mua. Biết là giả mà vẫn mua, như vậy chỉ cổ vũ cho những người này thêm lộng hành, phải cho họ biết chúng ta không phải là người dễ bị lừa."
Thiệu Lăng:
"..."
Anh không thể nào nói chuyện được với Tô Tuyết Liên.
Tô Tuyết Liên:
"Chuyện này, tôi nhất định phải nói với bác bí thư, không thể để người trong thôn chúng ta bị lừa được. Tiền của mọi người đều là mồ hôi nước mắt kiếm được, phung phí như vậy sao được."
Thiệu Lăng:
"..."
Lê Thư Hân cười.
Xe chạy một mạch về Bằng Thành, Lê Thư Hân cho Tô Tuyết Liên xuống ở dưới lầu công ty.
Tô Tuyết Liên:
"Cảm ơn hai người."
Lê Thư Hân xua tay:
"Không có gì."
Hai bên chào tạm biệt, Lê Thư Hân lái xe đi.
Thiệu Lăng ngồi ở ghế phụ cười một tiếng,
"Tô Tuyết Liên đọc sách nhiều quá nên ngốc rồi à?"
Lê Thư Hân lại không đồng tình với cách nói của anh.
Cô chân thành nói:
"Cô ấy như vậy cũng không có gì không tốt. Một người lương thiện, có tinh thần nghĩa hiệp luôn tốt hơn là người xấu, anh nói có đúng không?"
Thiệu Lăng nhún vai.
Lê Thư Hân liếc nhìn anh, nói:
"Anh mua trà làm gì?"
Thiệu Lăng cười đầy ẩn ý, thầm nghĩ quả nhiên vẫn là vợ mình hiểu mình nhất. Biết anh sẽ không bao giờ tiêu tiền oan để người khác lợi dụng. Vừa rồi không hỏi là vì có Tô Tuyết Liên trên xe.
Cô nói:
"Anh có cần phải cười gian xảo vậy không? Anh định làm gì thế?"
Thiệu Lăng:
"Anh định mang biếu bác bí thư với bác trưởng thôn."
"Phụt!"
Lê Thư Hân suýt sặc.
Cô nói:
"Anh cũng cao tay thật."
Thiệu Lăng nói lý lẽ đàng hoàng:
"Không phải anh muốn thầu ngọn đồi hoang sao? Tuy anh đi theo thủ tục chính quy nhưng biếu các bác ấy chút trà uống cho nhanh việc hơn, đúng không? Hơn nữa bác bí thư nhờ anh xem xét tình hình thế nào, đây không phải là anh đang để bác ấy thực tế cảm nhận sao? Vì chuyện của bác ấy mà anh phải bỏ tiền thật bạc trắng ra mua đồ đấy."
Lê Thư Hân:
"..."
Cô cũng không biết phải trả lời thế nào.
Hai vợ chồng cuối cùng cũng lái xe về nhà. Lê Thư Hân vào nhà nhưng không thấy chị cả và cu con béo ú đâu.
Chu Vịnh Ni chắc là đi học rồi. Lớp học thêm của con bé gần đây mới khai giảng, giờ này chắc đang ở lớp.
Lê Thư Hân nhìn một vòng, thấy một mảnh giấy trên bàn, thì ra Lê Thư Bình đã đưa thằng bé ra ngoài mua đồ.
Thiệu Lăng và Lê Thư Hân không có gì lo lắng. Thiệu Lăng quăng đồ đạc xuống đất rồi trực tiếp bế ngang Lê Thư Hân lên.
"Á!"
Lê Thư Hân hét lên.
Thiệu Lăng:
"Anh hôi rình cả rồi, đi tắm thôi, em vào kỳ lưng giúp anh."
Lê Thư Hân la oai oái:
"Kỳ lưng thì kỳ lưng, anh bế em làm gì?"
Thiệu Lăng cười toe toét:
"Anh chưa nói đi tắm chung là may lắm rồi đấy, nào!"
Lê Thư Hân:
"Thiệu Lăng, anh thật là..."
Thiệu Lăng mặc kệ Lê Thư Hân la lối, bế cô vào phòng tắm. Không lâu sau, trong phòng tắm truyền ra những âm thanh…
Tắm thì phải tắm nhưng chuyện khác cũng không thể chậm trễ, đúng không?
Thiệu Lăng đi vắng bảy ngày, hai người quấn quýt lấy nhau. Nằm trong bồn tắm, Lê Thư Hân chọc vào cơ bắp của anh,
"Anh ngồi dậy đi, em kỳ lưng cho."
Thiệu Lăng lười biếng nhưng vẫn nghe lời.
Anh nói:
"Anh đúng là một người chồng tốt."
Lê Thư Hân nhướng mày:
"Sao cơ?"
Thiệu Lăng:
"Nghe lời em còn gì? Em không biết đâu, Thiệu Bằng, Bảo Căn bọn họ, chậc. Ra ngoài một chuyến... anh không cần nói em cũng hiểu."
Lê Thư Hân hiểu nhưng đó không phải người nhà cô, cô cũng không nhiều lời.
Lê Thư Hân:
"Vậy lần này tình hình cụ thể thế nào?"
Chuyện trai gái lăng nhăng không liên quan đến cô, cô quan tâm đến vụ l.ừ.a đ.ả.o hơn.
Còn cả... phóng viên Vương nữa.