Phóng viên Vương thực ra là một người rất khôn ngoan và luôn biết giữ chừng mực. Nhưng anh ta đã xem nhẹ đối tượng trước mắt là ai, một bà già nông thôn không học thức không văn hóa, ngang ngược và không có bất kỳ điểm giới hạn đạo đức nào.
Bà già túm c.h.ặ.t lấy anh ta, nói:
"Mày đừng hòng chạy."
Phóng viên Vương:
"Bà buông tay ra, buông tay tôi ra."
Bốp!
Bà Hồ lại tát thêm một cái.
Cơn tức lúc nãy dồn nén vì Thiệu Lăng giờ đều trút hết lên người phóng viên Vương.
Thiệu Lăng hét lớn:
"Phóng viên Vương, anh chạy mau đi, không thì bà ta đ.á.n.h c.h.ế.t anh đấy, bà già này không phải dạng vừa đâu."
Ông bí thư già:
"..."
Thiệu Kiệt:
"..."
Cậu đúng là đổ thêm dầu vào lửa.
Nhưng không biết phóng viên Vương nghĩ thế nào, anh ta thật sự giằng ra và bỏ chạy.
Cũng không trách anh ta làm vậy, ai bảo bà Hồ này cứ đ.á.n.h liên tiếp. Bị đ.á.n.h như vậy, phóng viên Vương cũng sợ có chuyện mà anh ta cũng không tiện đ.á.n.h trả.
Dù sao bà già này cũng lớn tuổi, nếu đ.á.n.h trả lại rước phiền phức vào người, chẳng khác nào tự tìm thêm một bà mẹ.
Phóng viên Vương chạy về phía trước, bà Hồ thấy vậy, ối giời, lại còn dám chạy.
Thế là một vòng rượt đuổi mới lại bắt đầu.
Phóng viên Vương dù sao cũng không phải là Thiệu Lăng, không rành đường ở thôn Thiệu Gia, hoảng hốt chạy bừa lại chạy vào phía sau ngôi trường tiểu học bỏ hoang gần đó.
Tuy không phải người thôn Thiệu Gia nhưng là người địa phương lại ở thôn Thang Khẩu không xa, nên phóng viên Vương biết ngôi trường này đã bỏ hoang.
Anh ta chạy như bay thấy bà già vẫn bám theo, phía sau còn có một đám người hóng chuyện cũng đuổi theo. Anh ta thầm c.h.ử.i cái đám người thôn Thiệu Gia này đúng là ch.ó má.
Lũ vô văn hóa này không biết làm sao mà được đền bù một khoản tiền lớn như vậy, đúng là ông trời không có mắt.
Anh ta không phải người có thể lực tốt, mới chạy một lát đã thở không ra hơi, thấy bà già kia vẫn còn đuổi theo anh ta liền trèo lên một dãy tấm bê tông đúc sẵn,
"Bà già kia, bà nói chuyện cho t.ử tế. Bà đừng qua đây!"
Ngày thường ăn nhậu quá độ, thể lực của anh ta còn không bằng một bà già.
Nếu không phải bà Hồ đã chạy một vòng lớn với Thiệu Lăng trước đó, có lẽ đã tóm được phóng viên Vương từ lâu.
Hiện tại hai người cũng không cách xa nhau là mấy.
Bà già hùng hổ, một bước nhảy lên tấm bê tông, la lớn:
"Thằng trộm cắp, đ.â.m người còn muốn chạy à? Hôm nay tao không đ.á.n.h cho mày ra bã, uy danh của bà Hồ này coi như vứt! Mày đừng chạy."
Bà ta dùng sức lao về phía trước.
Mọi người còn chưa kịp phản ứng, đã nghe một tiếng "rắc".
"Trời ơi!"
Một tiếng hét thất thanh, tấm bê tông gãy đôi.
Hai người trực tiếp rơi thẳng xuống.
Bõm!
"Má!"
Không biết ai đó hét lên một câu, sau đó hiện trường rơi vào một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc, sự im lặng như thể thời gian đã bị đóng băng.
"Ọe ọe, cứu mạng!"
"Á trời ơi!"
"Đồ trời đ.á.n.h..."
Rất nhanh, tiếng kêu la kép kinh thiên động địa đã "đánh thức" mọi người.
Thiệu Kiệt hét lên:
"Họ rơi xuống hố phân rồi!"
"Ôi trời đất ơi."
"Mẹ ơi, sao họ lại rơi xuống hố phân được chứ."
Phóng viên Vương và bà Hồ đều nghĩ đây là ngôi trường bỏ hoang hoàn toàn không để tâm, nhưng lại quên mất trường học tuy bỏ hoang nhưng nhà vệ sinh vẫn còn được sử dụng.
Nếu là trước khi có thông tin di dời, họ ngã xuống có lẽ cũng chẳng sao, không có gì nguy hiểm.
Bởi lúc đó hầm phân gần như đã được dọn sạch rất cạn.
Nhưng bây giờ thì khác.
Từ khi có tin thôn họ được di dời, thôn trở nên náo nhiệt hẳn lên. Hầu như ngày nào cũng có người thuê sân thể d.ụ.c của Ủy ban Thôn để tổ chức sự kiện. Người đông thì nhu cầu đi vệ sinh cũng nhiều, nhà vệ sinh này lại được sử dụng nhiều nhất.
Có thể tưởng tượng được, hố phân cũng chứa không ít "nội dung".
Vừa rồi hai người rơi xuống, b.ắ.n tung tóe cả nước phân.
Không ai ngờ sự việc lại diễn ra theo chiều hướng này.
Giữa ban ngày ban mặt, lại có thể xảy ra chuyện thần kỳ như vậy…rơi xuống hố phân.
Ông bí thư già hô:
"Mau xem thế nào!"
Chính ông lập tức tiến lên, vừa đến gần đã suýt nôn ọe.
Ông vội bịt miệng lùi lại vài bước. Những người khác cũng vậy, chỉ cần liếc một cái là biết cơm hôm nay ăn không vô rồi.
Ghê tởm quá đi mất!
Cả hai người đều rơi xuống. Nhưng nói c.h.ế.t đuối thì không đến nỗi vì nước phân chỉ ngập đến nửa người trên của họ.
Nhưng vì rơi xuống nên từ đầu đến chân ai nấy đều trông vô cùng hoành tráng.
Ngay cả khi đã rơi xuống hố phân, bà Hồ vẫn sợ tên kia chạy mất vẫn muốn giành phần thắng.
Bà ta lội trong hố phân, túm tóc phóng viên Vương la lớn:
"Cứu mạng! Cứu mạng! Mau kéo tôi lên!"
Bà ta còn nói thêm:
"Cứ để cái thằng trời đ.á.n.h này c.h.ế.t chìm trong nhà xí đi!"
Mọi người nhìn nhau, thật sự không biết ai nên ra tay.
Thiệu Lăng tiến lên một bước ngó vào xem.
Bé con mập mạp vội ngó đầu ra, đôi mắt to tròn, cái đầu tròn xoe đầy vẻ tò mò.
Chỉ có điều rất nhanh đứa trẻ ọe một tiếng.
Cậu bé còn nhỏ như vậy mà đã được chứng kiến một cảnh tượng hiếm có đến thế.
Đúng là một đứa trẻ có kiến thức sâu rộng.
Nhưng đứa trẻ không chịu nổi, dù còn nhỏ nhưng đã biết dùng tay bịt c.h.ặ.t cái mũi nhỏ của mình.
Thiệu Lăng im lặng bế con trai vội vã lùi lại, anh nói một cách đầy chính nghĩa:
"Tôi còn đang bế con, chuyện này tôi không làm được, tôi rút trước đây, tôi đi trước..."
Ông bí thư già:
"Cậu này..."
Ông nhíu mày, rồi nói:
"Cậu đi đâu đấy, vào trong thôn tìm một sợi dây thừng, giúp kéo người ta lên đã."
Thiệu Lăng lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi, kiên quyết từ chối. Ai mà chịu nổi chứ.
Anh tuy ngày thường xuề xòa nhưng cái hố phân này thì tuyệt đối không được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Cháu không đi!"
Thiệu Lăng quyết đoán.
Bé con mập mạp vẫy vẫy đôi tay nhỏ, giọng sữa nói:
"Không đi, không đi!"
Vẫy tay xong dường như cảm thấy quá thối, cậu bé lại im lặng bịt mũi, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ chán ghét.
Thiệu Kiệt nói:
"Để tôi đi lấy. Người già trẻ con đừng đi, lát nữa mọi người cùng nhau giúp một tay kéo lên. Chuyện khác chúng ta không quan tâm, trước hết cứ kéo người lên đã, ân oán cá nhân của họ để họ tự giải quyết."
"Hả? Cái này..."
"Được rồi, được rồi."
"Nhanh lên nhé."
Thiệu Kiệt hành động rất nhanh, chẳng mấy chốc đã lấy được dây thừng. Một đầu ném xuống, đầu còn lại do mấy người đàn ông trong thôn cùng nhau kéo.
Thiệu Lăng nhờ vào lý do "bế con" đã thành công trốn được việc này.
Anh cũng không đi đâu, im lặng đứng một bên, nghiêng đầu hóng chuyện.
Bé con mập mạp nhà anh thì mắt trợn tròn xoe.
Bà Hồ la lên:
"Kéo tao, kéo tao, cứ để cái thằng xui xẻo này c.h.ế.t chìm trong nhà xí đi. Đừng cho nó lên."
Phóng viên Vương sao chịu nổi sự sỉ nhục này cũng tức c.h.ế.t đi được, anh ta gào lên:
"Bà già độc ác kia, tôi sẽ viết bà lên báo, cho mọi người đều biết bộ mặt thật độc ác của bà."
"Phi! Mày thì tốt đẹp gì? Đâm người còn bỏ chạy."
"Ai bảo bà đ.á.n.h người trước, với lại bà có ngã đâu, sao lại gọi là đ.â.m người..."
Hai người ngập trong nước phân bắt đầu c.h.ử.i bới nhau.
Lúc này ngay cả ông bí thư già cũng phải chịu thua.
Chẳng lẽ hố phân là nơi tốt đẹp gì sao?
Sao hai người này lại có hứng thú đến vậy.
Họ hoàn toàn không để tâm đến mùi hôi thối nồng nặc, hai người ở dưới đó mà vẫn có thể c.h.ử.i bới nhau, cảnh tượng này thật sự chưa từng thấy.
Đừng nói những người khác, ngay cả ông bí thư già hơn 70 tuổi, người từng trải cũng là lần đầu tiên thấy chuyện như vậy.
Quả nhiên người ta chỉ cần sống đủ lâu là có thể thấy được rất nhiều chuyện lạ. Chuyện rơi xuống hố phân mà vẫn có thể tiếp tục cãi nhau đ.á.n.h nhau, thật sự là xưa nay chưa từng nghe.
Chưa từng nghe thấy!
Hai người cứ thế qua lại c.h.ử.i bới, túm tóc nhau.
Thiệu Kiệt và mọi người chịu không nổi, anh ta vẻ mặt đau khổ hỏi ông bí thư già:
"Rốt cuộc có cứu người không ạ!"
Xem náo nhiệt tuy rất thú vị. Nhưng đây là một náo nhiệt có mùi vị, xem lâu quá người ta chịu không nổi.
Quá kinh tởm.
Đừng nói hôm nay, có khi ba ngày tới Thiệu Kiệt cũng cảm thấy mình ăn không vô nổi thứ gì.
Mọi người ai nấy đều khổ sở, vừa muốn xem náo nhiệt lại vừa thấy quá ghê tởm.
Cái tâm trạng mâu thuẫn này, người bình thường không thể hiểu nổi.
Thiệu Lăng thì lại khá hơn, nhờ lợi thế đứng xa, anh ló đầu ra nhìn ngó.
Nhóc mập cũng bắt chước ba, nói năng rành mạch:
"Ngã rồi ạ."
Thiệu Lăng gật đầu, nói:
"Ừ, ngã rồi."
"Ọe ọe."
Bé con mập mạp tỏ vẻ chán ghét.
Thiệu Lăng:
"Đúng là bẩn."
Bé con mập mạp gật đầu:
"Bẩn bẩn."
Thiệu Lăng cảm thán:
"Con nói xem ba con mình may mắn thật, còn được xem một màn kịch hay thế này. Mẹ con không có cái may mắn đó, con nói xem nếu lần này mẹ về cùng có phải cũng được xem náo nhiệt không, mẹ con ít về làng kiến thức cũng thiếu đi nhiều."
Bé con mập mạp không hiểu những lời phức tạp như vậy nhưng vẫn nghiêm túc gật đầu theo, giọng sữa nói:
"Mẹ không thấy."
"Đúng vậy, mẹ con không thấy."
"Bé thấy."
"Ừ, bé con mở mang tầm mắt chưa? Ba con cũng là lần đầu tiên được chứng kiến cảnh tượng kỳ quặc như vậy đấy."
Hai ba con còn tán gẫu với nhau, trong khi đó hai người trong hố phân cuối cùng cũng kết thúc trận chiến.
Thiệu Kiệt và mọi người dẫn đầu bắt đầu kéo bà Hồ:
"Một hai, một hai, hò dô, cố lên!"
"Mạnh lên, mạnh lên! Cố lên!"
"Một hai, kéo! Một hai, kéo!"
"Mẹ kiếp, sao bà Hồ nặng thế nhỉ."
"Bà ta có gầy đâu, với lại ai biết trên người dính bao nhiêu thứ bẩn thỉu."
"Sao không nói là bà ta uống vào rồi?"
"Cũng không phải là không thể!"
Bà Hồ nổi trận lôi đình:
"Lũ ranh con chúng mày. Chúng mày dám nói xấu tao. Đợi tao lên bờ xem tao có xử chúng mày không!"
Mọi người nghe vậy sợ hãi. Ngày thường không sợ thì không sợ, chứ bà Hồ bây giờ ai dám chọc. Người ta cả thân "hoàng kim", nếu bị dính vào cọ vào chắc kinh tởm đến mức cơm tối hôm qua cũng phải nôn ra.
"Thím Hồ, chúng cháu sai rồi."
"Đúng đúng, chúng cháu sai rồi, thím cứ cách xa chúng cháu ra một chút."
"Thím mà như vậy nữa là chúng cháu không cứu đâu..."
Hiện trường quá náo nhiệt gần như cả thôn đều kéo đến. Ngày thường cảm giác người trong thôn đã dọn đi hết, không có nhiều người nhưng lúc này mới thấy rõ.
Người vẫn còn đông.
Thiệu Lăng thậm chí còn bị chen ra vòng ngoài, mọi người cứ chen lấn xô đẩy.
Cái náo nhiệt này không thể không xem.
"Thím Hồ, thím nghỉ ngơi chút đi, thím mà còn làm bậy lần sau có rơi xuống nữa chúng cháu không cứu đâu..."
Người cuối cùng cũng được kéo lên, ngay sau đó là phóng viên Vương.
Mọi người mỗi người một câu, lúc này phóng viên Vương không chịu nổi nữa từ dưới hố phân nổi trận lôi đình:
"Các người đừng có nói nhảm nữa, mau cứu người đi! Nhanh lên! Mẹ kiếp! Cái thôn Thiệu Gia của các người đúng là xui xẻo, một lũ khốn nạn, các người..."
Bõm!
Không biết là ai đã buông tay.
Hoặc cũng có thể là tất cả mọi người nghe không lọt tai nữa nên đều buông tay.
Thế là người kia lại rơi xuống.
--
Hết chương 49.