Thực ra nhiều người như họ không cần phải cùng kéo nhưng hắn vẫn túm dây thừng đứng ở cuối ra vẻ đang dùng sức. Nhưng thực tế, mười mấy người đàn ông to khỏe mà không kéo nổi một người sao?
Thiệu Lăng nhìn đám người này khẽ nhếch mép cười. Theo tiếng hô “một hai cố lên”, mắt thấy phóng viên Vương sắp được kéo lên, lại đến vị trí chỉ cần một lần nữa là lên được bờ thì đột nhiên, Thang Diệu Tông cảm thấy một lực mạnh đẩy tới, cả người hắn lao về phía trước…
Hắn va vào như vậy, cả một chuỗi người đều tuột tay khỏi dây thừng, tất cả đều lao về phía trước, mười mấy người không kịp ghìm lại lực đồng loạt tuột tay. Vương A Hưng đứng đầu tiên ngã nhào xuống, có mấy người nhanh chân thì né được.
Nhưng vị Thang Diệu Tông này thì không, cả người hắn lao về phía trước mọi người đều né ra, hắn ầm một tiếng đ.â.m vào người phía trước rồi rơi thẳng xuống…
Mười mấy người, rơi xuống bốn người, tõm tõm tõm, như thể thả sủi cảo xuống nồi.
“Vãi!”
“Trời ơi, chuyện gì thế này.”
“Sao họ lại có sở thích kỳ lạ vậy!”
Thang Diệu Tông ngay khoảnh khắc đó thiếu chút nữa bị mùi hôi làm ngất đi, gầm lên:
“Thằng mẹ nào đẩy tao!”
“Mày bị điên à? Phía sau mày làm gì có ai, chẳng có ai đẩy mày cả. Tự mình không cầm chắc lại còn đổ thừa cho người khác.”
“Toàn nói bậy, chính là loại người này đấy.”
“Phía sau cậu không có ai mà.”
“Cậu nói bậy rồi, phía sau cậu làm gì có ai, tự cậu không cầm chắc thôi đúng không?”
“Đúng là gặp ma, vừa rồi cũng đúng vị trí này, hắn ta cũng ngã xuống. Chuyện này quái đản thật.”
“Chứ còn gì nữa.”
Tuy mọi người đều chen chúc xem náo nhiệt nhưng nói ai đẩy người thì không ai thừa nhận, ai nấy đều cảm thán:
“Chúng tôi rảnh rỗi làm chuyện đó để làm gì?”
“Đúng vậy, anh không thể vì mình tuột tay mà đổ lên đầu chúng tôi được, chúng tôi muốn nhìn các anh như vậy sao? Chưa đủ thối à?”
“Chứ còn gì nữa.”
Bí thư già thấy tình hình ngày càng tồi tệ hơn, nói:
“Các cháu, mau giúp kéo người lên đi, kéo phóng viên Vương lên trước, anh ta ở dưới đó lâu quá rồi…”
“A!”
Đám người từ thôn Thang Khẩu đến ai nấy cũng không vui, cái mùi này đúng là biết thế đã không đến.
Nhưng giờ đã đến rồi cũng không thể mặc kệ.
Lúc này mọi người chỉ có thể c.ắ.n răng chịu đựng, từng người một gắng sức kéo người lên. Lần này mọi người cẩn thận hơn, cuối cùng cũng kéo được từng người lên.
Chẳng qua vừa kéo người lên, bà Hồ đã xông tới, cũng không quan tâm tình hình của nhau ra sao, trực tiếp tát vào mặt từng người:
“Lũ khốn nạn các người, còn rơi xuống nữa, nhìn xem b.ắ.n hết vào người tao, các người b.ắ.n hết vào người tao rồi!”
Không trách bà Hồ suy sụp như vậy. Bà ta vốn đã rất t.h.ả.m cứ đứng bên mép hố phân, lúc đám Thang Diệu Tông rơi xuống lại vừa đúng lúc làm bà ta cảm nhận được “niềm vui” tung tóe.
“Mụ đàn bà chanh chua này, bà làm gì đấy!”
“Tao làm gì? Bọn mày b.ắ.n vào người tao, phải bồi thường cho tao.”
“Bà nói nhảm! Bà không nhìn xem người bà vốn đã dính đầy rồi à.”
Hiện trường cứ thế đ.á.n.h nhau túi bụi những người không liên quan không một ai dám tiến lên, mọi người đều đứng từ xa xem náo nhiệt. Màn náo nhiệt này xem ra đúng là đậm mùi nhưng loại náo nhiệt này, thật sự mấy chục năm mới gặp một lần.
Có một bà cụ còn cảm thán:
“Mấy người đi tắm suối nước nóng kia đúng là thiệt thòi. Bỏ lỡ rồi, bỏ lỡ hết rồi!”
Thiệu Lăng tò mò hỏi:
“Bác Lý, năm nay bác bao nhiêu tuổi rồi ạ?”
Bác Lý:
“80 rồi, lần đầu tiên thấy chuyện như này.”
Thiệu Lăng bật cười, nói:
“Cháu cũng vậy, cái mùi này chịu không nổi mà vẫn không muốn đi.”
Bác Lý:
“Chứ còn gì nữa.”
Cục cưng béo ú bịt cái mũi nhỏ, cả người mệt mỏi dựa vào vai ba.
Thiệu Lăng nhấc nhẹ m.ô.n.g nhỏ của cậu bé, nói:
“Sao thế? Con chịu không nổi à?”
Cục cưng béo ú “ừm” một tiếng, cậu bé cũng tò mò muốn xem nhưng thật sự bị mùi hôi làm cho choáng váng.
Bác Lý:
“Được rồi, cậu mau bế con đi đi, con nhà cậu còn nhỏ không chịu nổi cái mùi này đâu.”
Thiệu Lăng:
“Cũng phải.”
Bí thư già nhìn Thiệu Lăng, nói:
“Cậu mau đi đi, trẻ con không chịu được đâu thấy chưa. Đúng là náo nhiệt nào cũng xem.”
Thiệu Lăng cười, nói:
“Vậy được ạ, cháu đi trước đây.”
Anh bế con rời khỏi đám đông, hai cha con đi về phía Ủy ban thôn để lên xe. Thiệu Lăng nhìn con trai buông bàn tay nhỏ xíu ra, hỏi:
“Hết thối chưa?”
Cục cưng béo ú hít hít cái mũi nhỏ, nói:
“Thối!”
Cậu bé chỉ tay về phía đám đông:
“Bẩn!”
Thiệu Lăng gật đầu:
“Đúng vậy, vừa bẩn vừa thối.”
Hai cha c.o.n c.uối cùng cũng lên xe. Thiệu Lăng bật điều hòa, khởi động xe. Mãi đến khi xe chạy đi, cục cưng béo ú mới thở phào một tiếng.
Cậu nhóc lí nhí nói:
“Phun phun.”
Thiệu Lăng cười, gật đầu, nói:
“Đúng vậy, họ bẩn quá, bảo bối của chúng ta không thể bẩn như vậy được.”
Cục cưng béo ú lắc đầu như trống bỏi, nói:
“Không!”
Cậu bé vỗ n.g.ự.c nói:
“Bảo bối sạch sẽ.”
Thiệu Lăng gật đầu:
“Đúng vậy, bảo bối sạch sẽ, bảo bối của chúng ta nói giỏi quá.”
Cục cưng béo ú nắm lấy quần áo của mình, chê bai nói:
“Thay đi, tắm tắm.”
Thiệu Lăng:
“Được, về nhà sẽ thay ngay.”
Tuy không bị dính bẩn chút nào nhưng ở nơi hôi thối nồng nặc đó một lúc lâu, ai cũng không chịu nổi. Thiệu Lăng cảm thấy trên người mình cũng thoang thoảng có mùi.
Anh nói:
“Ba ba đưa con đi tắm nhé?”
Cục cưng béo ú:
“Dạ!”
Giọng nói sữa non nớt.
Hai cha con vật lộn một hồi, khi về đến nhà đã là chạng vạng. Lúc này cả hai đều đã thay quần áo mới mua và tắm rửa sạch sẽ.
Lê Thư Hân thế mà lại về nhà sớm hơn họ.
Lê Thư Hân vừa thấy Thiệu Lăng đã thay quần áo, nghi hoặc nhướng mày,
“Anh đi đâu về đấy?”
Cô nhìn thẳng vào Thiệu Lăng.
Thiệu Lăng lập tức giải thích:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Anh không có làm bậy bên ngoài đâu nhé.”
Lê Thư Hân:
“Em có nói anh làm bậy đâu.”
Thiệu Lăng cười:
“Vợ à, anh còn không hiểu em sao, em không nói thế nhưng ánh mắt của em là ý đó mà. Bọn anh về thôn, kết quả là anh nói cho em nghe, em đúng là tiếc hùi hụi, bác Lý 80 tuổi còn chưa từng thấy cảnh tượng như vậy…”
Anh hào hứng kể cho Lê Thư Hân nghe về tình huống đó, màn kịch hôm nay đúng là trăm năm khó gặp, vợ anh cuối cùng lại bỏ lỡ.
Lê Thư Hân trợn mắt há mồm:
“Thật hay giả vậy?”
Thiệu Lăng nhướng mày:
“Gì mà thật hay giả, lúc anh đi họ vẫn còn đang đ.á.n.h nhau đấy. Nếu không phải thấy con chịu không nổi, anh còn ở lại xem một lúc nữa.”
Lê Thư Hân tự mình tưởng tượng ra cảnh tượng đó, im lặng “oẹ” một tiếng,
“Vậy thì đúng là đủ ghê tởm.”
Thiệu Lăng cười,
“Thế đã là gì, em không biết phóng viên Vương bị đ.á.n.h ra sao đâu, sắp bị bà Hồ đ.á.n.h thành đầu heo rồi.”
Lê Thư Hân mắt sáng lên, nói:
“Ối chà, đ.á.n.h ác lắm sao?”
“Chứ còn gì nữa.”
Thiệu Lăng cười, nói:
“Anh nói cho em nghe, với cái kiểu ngang ngược của bà Hồ, lần này hắn đừng hòng dễ dàng thoát thân. Chuyện rơi xuống hố phân này, bà Hồ chắc chắn sẽ ăn vạ hắn đến cùng.”
Lê Thư Hân:
“Bà ta ăn vạ được phóng viên Vương sao?”
Cứ cảm thấy không thể nào.
Thiệu Lăng:
“Phóng viên Vương dù sao cũng là người có văn hóa, còn bà Hồ là một tay ăn vạ có tiếng, bao nhiêu năm nay em cũng biết rồi đấy. Bà ta là người thế nào chứ, anh thấy phóng viên Vương không xong rồi.”
Thiệu Lăng nghiêm túc nói:
“Bà Hồ ngay cả con gái ruột cũng có thể đưa đến Cảng Thành làm nghề đó, loại người này độc ác lắm. Phóng viên Vương cũng chẳng phải người tốt gì nhưng chưa chắc đã là đối thủ của bà Hồ.”
Cảnh ch.ó c.ắ.n ch.ó luôn là chuyện đáng hóng.
Lê Thư Hân cảm thán:
“Phải chi hôm nay em đi cùng anh thì tốt biết mấy, cũng được xem náo nhiệt.”
Cục cưng béo ú nghe thấy, gật đầu, nói:
“Náo nhiệt.”
Nhóc con nhỏ xíu mà cũng biết hùa theo.
Lê Thư Hân cười, nói:
“Ối chà, con nhìn không thấy ghê à. Còn náo nhiệt nữa chứ.”
Cục cưng béo ú chớp chớp mắt. Lê Thư Hân cúi xuống hôn lên má phúng phính của con trai. Cục cưng béo ú cười ngọt ngào với mẹ.
Lê Thư Hân:
“Con trai mẹ đáng yêu quá, đúng là con mẹ đẻ có khác.”
Thiệu Lăng bật cười.
“À đúng rồi, hôm nay mẹ anh gọi điện cho em.”
Thiệu Lăng khẽ nhíu mày,
“Họ tìm em?”
Anh đã chặn số điện thoại rồi mà người nhà này lại tìm đến A Hân?
Sắc mặt Thiệu Lăng không được tốt lắm.
Lê Thư Hân thẳng thắn nói:
“Em gái anh gần đây có quen một đối tượng, khoe khoang với người ta là nhà có một người anh trai hai làm trong ngành di dời giải tỏa. Giờ thì em gái anh có t.h.a.i rồi nói là muốn kết hôn. Nhưng không có nhà không có xe, bên kia đang trông chờ anh mua cho đấy. Nói là cũng không cần lớn lắm, ở thành phố Lâm mua một căn nhà một trăm mét vuông, cho một chiếc xe làm của hồi môn và cho họ mượn thêm 1 triệu để làm ăn thì bên này sẽ kết hôn. Hạnh phúc của Thiệu Chi em gái anh đều nằm trong tay người anh hai là anh đây. Xem anh có giúp không thôi. Em cũng nói rồi, chuyện nhà anh em không quyết, em chỉ phụ trách truyền đạt, không quan tâm kết quả.”
Sắc mặt Thiệu Lăng lập tức đen kịt.
Anh lạnh lùng nói:
“Đây là coi anh là thằng ngốc lắm tiền à.”
Lê Thư Hân nhún vai, cô nói:
“Anh xem mà làm.”
Thiệu Lăng dịu lại một chút,
“Được, em yên tâm, sau này họ sẽ không tìm em nữa.”
Lê Thư Hân cười cười, chọc vào má con trai, tò mò hỏi:
“Anh định làm thế nào?”
Thiệu Lăng:
“Em nghĩ anh sẽ để ý đến họ sao?”
Lê Thư Hân:
“Chắc là không.”
Cô cảm thấy mình vẫn rất hiểu Thiệu Lăng. Thiệu Lăng người này đừng nhìn có vẻ khôn khéo thế nào nhưng cứ dính đến cha mẹ, anh em, là cả người lại đặc biệt dễ nổi nóng và cáu kỉnh.
Cô tiến lên một bước, từ phía sau ôm lấy eo Thiệu Lăng,
“A Lăng à.”
Thiệu Lăng:
“Sao thế?”
Cô nói:
“Em ở bên anh.”
Thiệu Lăng đưa tay nắm lấy tay cô, Lê Thư Hân khẽ bật cười.
Anh kéo Lê Thư Hân, như kéo một con koala nhỏ.
Cục cưng béo ú lập tức từ phía sau Lê Thư Hân ôm lấy chân mẹ, một người ôm một người, như một đoàn tàu hỏa nhỏ.
“Tàu hỏa nhỏ, xình xịch xình xịch.”
“Xình xịch ~”
bé Giai Hi học theo lời mẹ, cũng lắc lư theo.
Gia đình ba người ngây ngô cứ thế đi vòng quanh phòng khách.
Thiệu Lăng:
“Anh là đầu tàu.”
Lê Thư Hân cười tựa vào lưng Thiệu Lăng, cục cưng béo ú cũng học mẹ dán vào chân mẹ…
“Reng reng reng.”
Lúc này điện thoại của Thiệu Lăng reo lên.
Thiệu Lăng cúi đầu nhìn rồi bắt máy.
Vẻ mặt anh không thay đổi, nói thẳng:
“Nếu mọi người muốn c.h.ế.t, thì cứ nói thẳng.”
“Mày…”
Thiệu Lăng:
“Tôi thấy mọi người đã quên hết những lời tôi nói hồi Tết rồi, coi tôi là quả hồng mềm dễ bắt nạt đúng không?”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, lắp bắp nói:
“Nhưng mà Thiệu Chi…”
“Tôi mặc kệ nó! Nó tưởng nó là ai? Nó sống c.h.ế.t thế nào không liên quan đến tôi, tôi một đồng cũng không cho nó. Mọi người đối xử với tôi thế nào tôi sẽ đối xử lại như thế. Còn phụng dưỡng tuổi già đã là tôi có nhân phẩm lắm rồi. Mẹ, con thấy mẹ vẫn nghĩ con quá hiền đúng không? Hay là bắt đầu từ ngày mai, con cho mẹ thấy thế nào là lễ độ nhé?”
“Không phải A Lăng, con đừng làm bậy, bọn mẹ không có ý đó…”
“Vậy thì biến đi cho tôi.”
Thiệu Lăng không nói thêm gì nữa cúp máy thẳng thừng.
Anh cười lạnh một tiếng, nói:
“Em tin không, họ sẽ không tìm anh nữa đâu?”
Lê Thư Hân khẽ “ừm” một tiếng.